Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 305: Cầu Người Thì Phải Có Lợi Ích

❊ ❊ ❊

Dương tú tài nhớ lại những lời Khổng thần y nói trước mặt học sinh, bèn hỏi: "Những điều cô nói trước đó là thật sao?"

"Là thật."

"Vậy nếu vẫn có kẻ muốn làm hại đệ tử của cô thì sao?"

Khổng Linh Chi thở dài: "Vậy thì chứng tỏ thế đạo này không cần một thần y nữa. Tâm bệnh của người đời còn nặng hơn, ta đành phải bỏ y theo võ, dùng phương pháp vật lý để chữa bệnh cho người ta vậy."

"Vật lý... là phương pháp gì?"

Khổng Linh Chi cười như không cười: "Ta đã nói đến mức này mà vẫn còn muốn làm hại đệ tử của ta, ắt hẳn là đầu óc có bệnh. Cắt cái đầu xuống thì sẽ không bao giờ tái phát nữa."

Dương tú tài: "..."

Đáng sợ quá.

"Ta tin rằng các đệ tử nhất định sẽ học hành thành tài, trở thành nhân tài rường cột văn võ song toàn."

"Cảm ơn, ngươi cũng là thầy của chúng, thành tựu tương lai của chúng cũng có một phần vinh dự của ngươi."

...

Tan học, đám học sinh tụ tập lại tìm một nơi kín đáo để bàn bạc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nào cũng căng thẳng, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

Lớp trưởng Chương Tầm Thiện: "Chuyện này không được nói cho người nhà biết, lỡ gia đình biết được, không chừng sẽ không cho chúng ta đi học nữa."

"Biết đâu lại có người đến tìm thư viện tìm cô giáo, bắt cô giáo bồi thường tiền."

Đám trẻ nhao nhao: "Cha mẹ ta chắc chắn sẽ lo lắng lắm.”

“Mẹ ta sẽ khóc mất."

"Lớp trưởng, cậu bảo phải làm sao?"

Chương Tầm Thiện dù trông có vẻ lớn hơn một chút nhưng chung quy vẫn là trẻ con, cô bé suy nghĩ một lát: "Chúng ta về nhà đừng nói gì về chuyện này cả, cứ như bình thường thôi."

"Ta nghe theo lớp trưởng!"

"Đại sư tỷ nói đúng, không được nói lung tung, lỡ cha mẹ ai đó đến gây rắc rối cho cô giáo thì sao."

Phần lớn đều đồng ý, nhưng cũng có vài đứa trẻ im lặng không nói gì.

Chương Tầm Thiện nhìn về phía Bối Tứ Nương: "Bối Tứ Nương, cô đồng ý không? Hay cô có ý kiến khác?"

"Tỷ hỏi các bạn ấy trước đi, cô không giống các bạn ấy."

Mấy bé gái kia bị cả nhóm bạn nhìn chằm chằm bèn cúi gằm mặt xuống.

Chương Tầm Thiện: "Các cô có ý kiến gì cứ nói, mọi người cùng bàn bạc."

"Ta sợ. Ta chỉ muốn làm lang trung chữa bệnh cho người ta, không muốn đánh nhau."

"Cô giáo có bắt chúng ta đánh nhau đâu." Chương Tầm Thiện giải thích: “Cô giáo chẳng bảo rồi sao, hôm qua những người đó nhắm vào cô ấy mà."

"Thế tại sao chúng ta phải học võ?" Đứa bé này dường như đã kìm nén tâm sự từ lâu, lúc này không nhịn được tuôn ra hết: “Chúng ta đều đến để học y thuật, cô giáo lại không dạy nghiêm túc, ngược lại dạy bao nhiêu thứ vô dụng. Nếu cô muốn học làm ruộng thì cần gì đến đây?"

"Đó đều là những thứ có ích! Sư phụ tuy không nói nhưng sau này chắc chắn sẽ dùng đến."

"Võ học ngoài đánh nhau ra thì còn dùng làm gì được? Biết đâu cô giáo muốn biến chúng ta thành tay sai trông nhà hộ viện, sau này bán mạng cho cô ấy." Cô bé nói rồi bắt đầu lau nước mắt: “Ai biết được có người lại đến giếc cô giáo nữa không, chúng ta cũng sẽ chết mất."

Chương Tầm Thiện: "Điền Mẫn! Em nói lung tung cái gì đấy? Có bao nhiêu thầy cô hộ viện ở đây, chúng ta sẽ không ai phải chết cả."

"Dù sao thì ta cũng không học nữa, ta sợ chưa học được bản lĩnh thì đã mất mạng rồi!"

Nói xong cô bé quay người chạy về ký túc xá, nằm vật ra giường khóc nức nở.

Đám học sinh nhìn nhau ngơ ngác, định giải tán thì Bối Tứ Nương đột nhiên lên tiếng.

"Ý kiến của ta các tỷ còn chưa nghe mà."

Đối với Bối Tứ Nương, tuy nhỏ tuổi nhất nhưng mọi người đều có chút kiêng dè.

Vì thế cô bé vừa mở miệng, tất cả đều im lặng chờ đợi.

"Ta hỏi các vị một câu trước, mọi người còn muốn học ở đây không?"

"Muốn!”

“Đương nhiên là muốn rồi!”

“Ta là trẻ mồ côi, nếu không nhờ cô giáo thu nhận thì giờ ta đang là ăn mày ngoài đường rồi, dù thế nào ta cũng sẽ không rời đi!"

Ba cô bé vừa nãy không muốn giấu giếm gia đình cũng gật đầu theo.

Các cô ấy thấy chuyện lớn như vậy không thể giấu gia đình.

Tuy đôi lúc rất vất vả, phải học nhiều thứ, thi cử cũng lo sốt vó, nhưng các em vẫn muốn tiếp tục đi học. Những ngày tháng ở đây là điều mà trước kia các em có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Bối Tứ Nương: "Có Điền Mẫn ở đó, chuyện này người nhà chúng ta chắc chắn sẽ biết."

"Thế phải làm sao? Bảo bạn ấy đừng nói? Không thể nào, bạn ấy còn chẳng muốn đi học nữa rồi."

Bối Tứ Nương: "Cho nên chúng ta không thể giấu gia đình, chuyện này nhất định phải nói cho cha mẹ biết."

Đám trẻ thở dài, gật đầu lia lịa.

"Nếu mọi người nghe ta, ta đảm bảo cha mẹ các huynh tỷ đều sẽ cho các huynh tỷ tiếp tục đi học."

Lưu Chính không nhịn được trước tiên: "Cô đừng úp mở nữa, nói thẳng cách làm đi."

"Rất đơn giản, các huynh tỷ về nhà cứ khóc lóc, bảo là sợ quá rồi, không muốn đi học nữa, đòi nghỉ học."

Mọi người hoàn toàn không hiểu, rõ ràng là muốn tiếp tục đi học, tại sao lại phải nói ngược lại?

Bối Tứ Nương chậm rãi nói: "Trong nhà các huynh tỷ đều có huynh tỷ ta, dù không có huynh đệ ruột thì cũng có huynh đệ họ. Vì để sau này họ có cơ hội đến đây học, cha mẹ các huynh tỷ cũng sẽ dỗ dành các huynh tỷ tiếp tục học thôi. Đừng quên, cô giáo đã nói, người bỏ học thì huynh đệ, họ hàng trong nhà đều không được đến thi nữa."

Lưu Chính bực bội nói: "Cách của cô chỉ có tác dụng với đám con gái thôi, còn con trai bọn ta thì sao?"

Bối Tứ Nương: "Con trai các ngươi đều là cục vàng cục bạc của cha mẹ, ngươi đã quyết tâm đi học thì cha mẹ ngươi còn cãi lại được chắc?"

Khoảnh khắc này, trong lòng các bé gái dường như hiểu ra điều gì đó. Ở trường lâu quá, các em suýt chút nữa quên mất sự khác biệt giữa con trai và con gái khi ở nhà, trước mặt cha mẹ và người lớn.

Chương Tầm Thiện thắc mắc: "Đã chắc chắn sẽ được đi học tiếp, vậy về nhà nói gì cũng chẳng sao chứ?"

Bối Tứ Nương: "Sao lại không sao? Một đằng là tỷ cầu xin cha mẹ cho đi học, một đằng là cha mẹ cầu xin tỷ đi học. Mà cầu người thì phải có lợi ích."

"Chúng ta làm gì có gì để cho."

Bối Tứ Nương nhìn cô bé vừa nói: "Bây giờ tỷ không có, nhưng tương lai tỷ sẽ có. Học hơn nửa năm rồi, tỷ cảm thấy mình chẳng biết gì, những thứ đã học là vô dụng sao? Có bản lĩnh rồi, đơn giản nhất là sau này tỷ có thể kiếm tiền nuôi sống bản thân. Nếu cha mẹ tỷ ra điều kiện, muốn đi học tiếp thì phải đồng ý sau này kiếm được tiền đều đưa cho gia đình, để dành cưới vợ cho huynh đệ, tỷ có đồng ý không?"

Nếu là để được đi học, rất có thể các cô sẽ đồng ý.

Nhưng qua lời của Bối Tứ Nương, các cô đã hiểu, việc có được đi học hay không giờ đây không phải do cha mẹ quyết định nữa, mà là do cô giáo. Chỉ cần cô giáo nhận các cô, tiếp tục dạy dỗ, các cô có thể học mãi.

Đã như vậy, tiền kiếm được đưa hết cho huynh đệ, ai mà cam tâm chứ?

Bối Tứ Nương nói xong bèn trở về ký túc xá.

Cô bé và Điền Mẫn ở chung một phòng. Điền Mẫn nghe thấy cô bé về thì khóc to hơn.

Một cô bé khác định đi khuyên giải thì bị Bối Tứ Nương ngăn lại.

"Điền Mẫn, tỷ mà còn khóc nữa, ta sẽ đi mách cô Tần là tỷ làm ồn ảnh hưởng đến mọi người nghỉ ngơi. Hoặc là tìm thẳng cô Khổng, bảo tỷ không muốn học nữa, để cô ấy đưa tỷ về sớm."

Điền Mẫn nghẹn họng, tức giận đấm mạnh xuống giường, nhưng rốt cuộc cũng im bặt.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.