Khổng Linh Chi thầm nghĩ, thảo nào lại thế.
Ăn uống đôi khi mang lại cảm giác an toàn, nhất là đồ ngọt, nạp đường vào người sẽ khiến tâm trạng thoải mái vui vẻ. Có lẽ cô ấy không phải đơn thuần là ham ăn, mà là vì hồi nhỏ thiếu thốn tình cảm, chỉ biết dùng cái ăn để lấp đầy dạ dày trống rỗng.
"Nhưng mẹ kế đối xử với ta cũng tốt lắm, chưa bao giờ đánh mắng ta, ta muốn ăn gì bà ấy cũng mua cho, có lúc cha chê ta béo, bà ấy còn nói đỡ cho ta nữa cơ."
Khổng Linh Chi không nói ra suy nghĩ của mình, tiếp tục quay lại chủ đề chính.
"Vậy trước khi cưới, bà ấy có đưa cho cô bí kíp gì không?"
"Không có, của hồi môn có lương thực, trang sức, bạc, đồ đạc, còn mấy mẫu ruộng nữa, ngoài ra chẳng có gì. Sao ngài cứ hỏi cái này mãi thế?"
Khổng Linh Chi thở dài, quyết định nói thẳng.
“Cô nương, vừa nãy ta bắt mạch, xác định cô vẫn còn là xử nữ. Ta không biết chồng cô nói với cô thế nào, nhưng hai người chắc chắn chưa từng viên phòng."
"Ngài nói bậy!" Người phụ nữ đứng phắt dậy: “Chồng đối xử với ta rất tốt, ngày nào chúng ta cũng ngủ cùng nhau."
"Ngủ cùng nhau rồi sao nữa?"
"Sao nữa là sao?"
"Vợ chồng ân ái ấy."
Cô đỏ mặt: “Con nít con nôi biết cái gì... Ngài mà còn nói xấu chồng ta là ta giận đấy!"
Khổng Linh Chi đột nhiên nảy ra một kế: "Nếu cô đã khẳng định như vậy, chi bằng thế này..." Cô ghé tai người phụ nữ thì thầm vài câu, mắt cô ấy cứ trợn tròn lên.
"Thế là được à?"
"Đương nhiên!"
"Ngài cứ đi hỏi mà xem, hàng xóm láng giềng ai chẳng biết chồng ta tính tình tốt, ở nhà chưa bao giờ to tiếng với ta, cưới nhau hơn hai năm chưa cãi nhau lần nào. Nếu chàng biết ta có thai thì chỉ có mừng thôi, làm sao có chuyện đánh ta?"
"Ta đi cùng cô về, nếu chồng cô thực sự tốt như lời cô nói, ta có thể khám bệnh miễn phí cho hắn."
"Được.” Người phụ nữ tính tình đơn thuần: “Về thì về, nếu chồng ta không giận, ngài phải xin lỗi chàng đấy!"
"Nhất ngôn vi định."
Người phụ nữ hùng hổ dẫn cô về nhà. Về đến nơi, chồng cô cũng đang ở đó, đang hỏi người hầu xem cô đi đâu.
"Chồng!" Cô lao tới, khoác tay chồng.
Người này dung mạo tuấn tú, dáng người gầy gò, cũng không cao lắm, đứng cạnh người vợ phốp pháp càng thêm vẻ thư sinh yếu ớt.
Cô nháy mắt với Khổng Linh Chi, rồi hào hứng nói: "Chồng, báo cho chàng một tin vui, thiếp có thai rồi!"
Người kia cứng đờ người.
“Nàng nói cái gì?"
"Thiếp có thai rồi! Lang trung bảo được hơn hai tháng rồi."
Người đàn ông vẫn không dám tin, hỏi lại lần nữa: “Nàng làm sao cơ?"
"Thiếp có thai rồi! Chàng vui quá hóa ngốc rồi hả?" Người phụ nữ ôm cánh tay chồng, thầm nghĩ, cô bé con này đúng là chẳng biết gì, bản thân chưa lấy chồng thì biết vợ chồng người ta sống với nhau thế nào.
Hồi lâu sau, sắc mặt người kia mới dịu lại đôi chút, nhìn sang Khổng Linh Chi: "Vị này là..."
"Đây là Khổng lang trung, chàng đừng nhìn cô ấy trẻ tuổi, y thuật giỏi lắm đấy."
"Hồ đồ, nàng đang khỏe mạnh, tìm lang trung về làm gì?"
Người phụ nữ nũng nịu: “Chúng ta cưới nhau hơn hai năm rồi mà mãi chưa có con, hàng xóm cứ bảo thiếp không đẻ được, thiếp mới tìm lang trung xem có bệnh gì không. Cô ấy xem rồi, bảo thiếp không có bệnh." Cô vội vàng bổ sung: “Nhưng mà có thai rồi."
Người kia im lặng một hồi lâu, làm động tác mời: "Mời thần y ngồi xuống uống chén trà."
Mời người vào phòng, người kia cho lui hết người hầu, tự tay rót trà cho Khổng Linh Chi, sau đó ôn tồn nói với vợ: "Ta có chút chuyện muốn nói riêng với lang trung, phu nhân ra ngoài đợi ta một lát được không?"
"Được, thiếp đợi ngay ngoài cửa thôi."
...
Căn phòng chìm vào im lặng, Khổng Linh Chi vẫn bình chân như vại. Người kia thở dài: "Vị lang trung này, phu nhân ta thực sự có thai sao?"
Khổng Linh Chi hỏi ngược lại: "Vậy ta cũng hỏi một câu, cô ấy thực sự là vợ của ngươi sao?"
"Lời này là ý gì, nàng ấy là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng, bái lạy trời đất và cha mẹ, có hôn thư quan phủ làm chứng, cô nương này..."
"Hay nói cách khác, ngươi thực sự là chồng của cô ấy sao?"
Vừa bước vào cửa, Khổng Linh Chi đã theo thói quen bật mắt quét lên, sau đó phát hiện người được gọi là chồng này, xương cốt, nội tạng đều là của phụ nữ...
“Cô có ý gì?"
Khổng Linh Chi nhấp ngụm trà: "Ngươi cưới được cô vợ tốt thật đấy. Tìm được người thích hợp thế này chắc tốn không ít tâm sức nhỉ? Mồ côi mẹ từ nhỏ, không có tỷ tỷ, mẹ kế ngoài mặt hiền từ nhưng thực chất mặc kệ, cộng thêm bản tính đơn thuần, ít ra ngoài, không có bạn bè thân thiết, muốn lừa gạt cô ấy chắc dễ như trở bàn tay."
Người đối diện lại im lặng.
Khổng Linh Chi đứng dậy định đi.
Người kia bỗng nói: "Y thuật của thần y quả nhiên cao minh, ta có một việc muốn cầu xin thần y."
"Muốn ta không nói cho cô ấy biết à? Không được!"
"Tại sao? Ta có nỗi khổ tâm..."
Khổng Linh Chi: "Ta không quan tâm ngươi có nỗi khổ tâm gì, hay quá khứ gian nan thế nào, hoặc ngươi đối xử tốt với cô ấy ra sao, tất cả đều không thể là lý do để ngươi lừa dối cô ấy. Cô ấy có quyền được biết sự thật."
Thấy Khổng Linh Chi sắp bước ra khỏi cửa, người kia cuống lên: "Thần y! Cô đâu phải cô ấy, sao biết cô ấy có muốn biết sự thật hay không?"
Cô ta vội vàng chạy đến bên cạnh Khổng Linh Chi, cúi người hành lễ: "Thần y, cô tuổi trẻ tài cao, võ công cái thế y thuật cao siêu, hành tẩu giang hồ tiêu dao tự tại, trong lòng chỉ có chính tà phân minh. Nhưng chuyện đời đâu phải lúc nào cũng rạch ròi đen trắng như vậy. Cho dù cô nói cho nàng ấy biết, với tính lương thiện của nàng ấy chắc chắn sẽ không vạch trần ta, chúng ta vẫn là vợ chồng, chỉ là thêm một đôi oán ngẫu mà thôi, chi bằng cứ để nàng ấy sống vui vẻ như bây giờ."
Khổng Linh Chi nhìn thẳng vào cô ta: "Ngươi nói rất có lý, nhưng đạo lý này không nên do ngươi nói ra. Giữa hai người thế nào, cũng nên để cô ấy quyết định."
Nói xong Khổng Linh Chi sải bước ra cửa, kéo người phụ nữ béo đang ngồi xổm ở cổng dậy.
Cô lôi cô ấy dậy: "Ta muốn nói cho cô biết một chuyện, chồng của cô là phụ nữ."
Khuôn mặt bầu bĩnh lộ vẻ nghi hoặc, cô nhìn chồng, lại nhìn Khổng Linh Chi, lí nhí: "Thần y, ngài nhìn nhầm rồi, chồng sao có thể là nữ được..."
“Cô ta đã từng cởi đồ trước mặt cô chưa?"
"Ờ... tuy chưa cởi hết, nhưng ta từng kỳ lưng cho chàng. Ta còn ôm chàng ngủ mỗi ngày, chàng không thể là nữ được." Nói rồi cô ưỡn ngực: “Phụ nữ đều như thế này, chàng gầy nhom thế kia tuyệt đối không phải."
Khổng Linh Chi: "..."
Chồng cô: "..."
Cả hai cùng rơi vào trầm mặc.
Chồng cô bỗng đưa tay che mặt, bất lực nói: "Phu nhân, thần y nói không sai, ta đúng là nữ."
Khuôn mặt bầu bĩnh ngây ra, miệng há hốc, chỉ người này, lại chỉ người kia, cuối cùng dùng ánh mắt so sánh rõ rệt độ cong trước ngực hai người.
"Khụ, ta từ nhỏ đã dùng vải bó chặt, cộng thêm ăn ít nên gầy hơn chút."
“Chàng không phải gầy, chàng là hoàn toàn không có!"
Hai người: "..."
Cô vợ béo vẫn còn nghi ngờ: "Hai người không phải hùa nhau lừa ta đấy chứ?"
Cuối cùng, chồng cô đưa cô vào phòng, không biết đã nói gì hay cho xem cái gì, cô ấy cuối cùng cũng tin.
Trong lúc họ nói chuyện, Lục Nhân tìm đến, hắn đã thu dọn xong đồ đạc, chỉ đợi Khổng Linh Chi là lên đường.
,