Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 391: Buông Tha Cho Tần Chưởng Môn Đi

❊ ❊ ❊

Khổng Linh Chi tỏ ý muốn ở lại xem tình hình, Lục Nhân cũng tò mò hóng hớt nên đứng đợi bên cạnh.

Khi hai vợ chồng kia bước ra, khuôn mặt bầu bĩnh của người vợ vẫn hiện rõ vẻ bối rối và hoang mang.

Cô thực sự không thể hiểu nổi, sao người chồng đang yên đang lành lại biến thành nữ nhân? Vậy cô phải làm sao đây? Hòa li rồi về nhà mẹ đẻ? Nhưng về rồi thì cha mẹ cũng sẽ bắt cô tái giá thôi.

"Phu nhân, chuyện này đều là lỗi của ta, cô muốn thế nào ta cũng đồng ý. Chỉ xin cô một chuyện, đừng nói chuyện này ra ngoài. Trong tộc Hứa gia vẫn còn mấy nhánh họ hàng, nếu để họ biết chuyện, không chỉ gia nghiệp này bị cướp mất, mà ngay cả ta cũng sẽ bị bán đi."

"Ta sẽ không nói đâu." Dù sao họ cũng đã chung sống hơn hai năm, không làm vợ chồng thì cũng coi như bạn bè. Từ bé đến lớn, Hứa Diệu Tổ là người đối tốt với Triệu Châu Nhi nhất, nghĩ đến việc phải rời xa nơi này, trong lòng cô lại thấy khó chịu.

Hứa Diệu Tổ lại quay sang cầu xin Khổng Linh Chi và Lục Nhân giữ bí mật giúp.

Khổng Linh Chi gật đầu: "Ta vốn chỉ là khách qua đường, hôm nay sẽ rời khỏi đây. Hứa phu nhân đến khám bệnh, ta mang danh thần y thì đương nhiên phải chẩn đoán cho rõ ràng."

Hứa Diệu Tổ cười khổ: "Thực ra ta cũng không ngờ có thể giấu được lâu đến thế..." Cô cứ tưởng cưới nhau về chừng nửa năm, một năm là Triệu Châu Nhi sẽ oán thán. Đến lúc đó cô sẽ thú thật, Triệu Châu Nhi là cô cô đã quan sát, dò la kỹ lưỡng mới chọn làm vợ, đối phương tâm địa thiện lương, dù có oán hận cô cũng sẽ không nói ra ngoài.

Vạn lần không ngờ, người vợ này ngây thơ đến mức không biết gì, hơn hai năm trời không phát hiện ra, lại còn luôn tự trách mình không sinh được con cho cô.

Lục Nhân trước đó không biết chuyện, giờ nhìn thấy cô ta bèn nhận ra ngay: "Ngươi là nữ à?"

“Chuyện này... Thần y vừa hứa giúp ta giữ bí mật mà." Miệng mồm tên này có phải lỏng lẻo quá không, không khéo lát nữa cả cái trấn này biết hết.

“Cô ấy không nói, tự ta nhìn ra đấy." Hắn không biết lôi đâu ra nắm hạt dưa, vừa cắn vừa nói: “Ngươi cải trang kém quá. Ta dạy ngươi này, nữ giả nam trang ngoài phần ngực còn phải chú ý phần dưới nữa, tốt nhất là khâu hai cục bông vào quần. Còn nữa, yết hầu cũng phải dán cái gì vào. Ta thấy dáng đi, khí chất của ngươi không có vấn đề gì, nhưng có thói quen hóp ngực... Đừng có cố ý chùng vai hóp ngực, ngươi càng chú ý cái gì thì người ta càng dễ để ý cái đó..."

Hắn thao thao bất tuyệt một hồi về bí quyết dịch dung: "Nữ giả nam thì đơn giản, nam giả nữ mới khó, dù sao cũng không thể vì dịch dung mà tự cung được."

Lục Nhân nói một tràng khiến cả ba người há hốc mồm kinh ngạc. Đột nhiên hắn nảy ra ý tưởng: "Đúng rồi, các ngươi muốn mượn giống sinh con không? Ta biết một người, tướng mạo đường đường, anh tuấn tiêu sái, lại là con nhà danh môn chính phái, võ công cao cường..."

Khổng Linh Chi giật mình: "Ngươi không định nói là Tần chưởng môn đấy chứ? Làm người không thể, ít nhất là không nên như thế!"

"Tần chưởng môn đã thành thân rồi, sao ta giới thiệu ông ta được. Ý ta là con trai ông ta." Lục Nhân cười hề hề: “Con trai ông ta giờ vẫn chưa đính hôn đâu."

Khổng Linh Chi phục hắn sát đất: "Kiếp trước có phải ngươi bị Tần chưởng môn đánh chết không? Buông tha cho nhà họ Tần đi, đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa."

"Được rồi." Hắn ngẫm nghĩ: “Thế Dương tú tài ở thư viện thì sao? Cũng tướng mạo đường đường, anh tuấn tiêu sái, lại là con nhà cày cấy học hành, học phú ngũ xa."

Khổng Linh Chi: "Không phải là danh gia vọng tộc sao?"

"Hắn chưa đến tầm đó, danh gia vọng tộc tổ tiên ít nhất phải có ba đời làm quan to bổng lộc hai ngàn thạch trở lên."

"Ồ, hắn đúng là chưa nghe nói đính hôn." Nhưng Khổng Linh Chi hơi chê: “Có điều đầu óc hắn không được tốt lắm, cứ thích làm thầy dạy đời người khác. Ta còn tưởng ngươi sẽ đề cử Cừu Thư."

“Cừu Thư không được, ông cậu của hắn gian xảo lắm, sẽ trả thù đấy."

Nếu đơn đả độc đấu thì hắn đúng là không sợ Nghiêm minh chủ, đánh không lại thì chạy, nhưng Nghiêm minh chủ tâm cơ thâm trầm, ai biết lúc nào lão đâm lén sau lưng. Hơn nữa trước đây đã đắc tội một lần rồi, không thể cứ nhè một người mà hại mãi được.

Hai vợ chồng Hứa Diệu Tổ ngẩn người nhìn họ bàn tán chuyện mượn giống của ai thì tốt hơn.

"Khụ, thần y, và cả vị thiếu hiệp này, ý tốt của hai vị xin nhận, nhưng chuyện đó không cần đâu." Hứa Diệu Tổ mặt đầy vẻ ngượng ngùng. Chuyện con cái cô và mẹ đã tính cả rồi, đến lúc đó nhận nuôi một đứa, hoặc xin con thừa tự trong họ cũng được, chuyện này không khó.

Khổng Linh Chi nhìn Triệu Châu Nhi: “Cô nghĩ kỹ chưa? Quyết định thế nào? Cần ta giúp gì không?"

Triệu Châu Nhi gãi đầu: "Ta cũng không biết nữa. Cho dù ta hòa li với chàng về nhà, cha mẹ cũng sẽ bắt ta tái giá. Người tái giá chưa chắc đã ra gì. Thôi cứ sống thế này đã."

Hứa Diệu Tổ thở phào nhẹ nhõm: "Đa tạ phu nhân."

Khổng Linh Chi hỏi lại lần nữa: “Chắc chắn chứ?"

Triệu Châu Nhi gật đầu cái rụp, dường như không chút do dự.

"Được." Khổng Linh Chi quay sang Lục Nhân: “Lục huynh, huynh ra ngoài đợi ta một lát, ta nói chuyện với họ chút."

“Có gì mà ta không được nghe?" Lục Nhân lầm bầm bỏ đi. Khoảng nửa canh giờ sau, Khổng Linh Chi được hai vợ chồng đỏ mặt tía tai tiễn ra cửa.

Hai người họ không dám nhìn nhau, mặt ai cũng đỏ bừng, nhưng đối với Khổng Linh Chi lại vô cùng cung kính và biết ơn, thậm chí còn có chút thân thiết.

...

Đóng cửa lại, Hứa Diệu Tổ lau mồ hôi trên trán: "Phu nhân, lừa cô gả cho ta là lỗi của ta. Nếu sau này cô có người trong lòng, ta sẽ chuẩn bị của hồi môn cho cô tái giá."

Triệu Châu Nhi lại hỏi: "Sao chàng lại cưới thiếp? Trước đây thiếp cứ thấy lạ, thiếp xấu xí, lại béo, của hồi môn còn ít hơn sính lễ chàng đưa, cha thiếp làm ăn cũng được nhưng ông ấy chẳng bao giờ giúp thiếp."

Hứa Diệu Tổ định nói là vì cô dễ lừa lại lương thiện, nhưng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, lời nói dối lại nghẹn ở cổ họng.

"Ba năm trước ta đến tuổi làm mai, ta bàn với mẹ là dù sao cũng phải cưới một người vợ, không thể từ chối mãi được. Sau đó ta đi nghe ngóng các cô nương cùng lứa trong trấn..."

"Rồi sao nữa, rồi sao nữa? Chàng từng gặp thiếp chưa?"

Hứa Diệu Tổ kiên trì nói tiếp: "Rồi phát hiện ra cô cha không thương mẹ không yêu, bạn bè thân thiết cũng không có, ngày thường chỉ ru rú trong nhà, cảm thấy cô rất thích hợp..."

Triệu Châu Nhi phồng má quay mặt đi.

Hứa Diệu Tổ vội vàng chữa cháy: "Nhưng cô tâm địa thiện lương, người lại đơn thuần hòa nhã."

Triệu Châu Nhi cúi đầu, giọng buồn thiu: "Thiếp còn tưởng chàng thích thiếp cơ, giống như trong thoại bản viết ấy, vừa gặp đã yêu, ái mộ thiếp, lưu luyến không rời. Thậm chí bất chấp thế tục, phận nữ nhi cũng muốn cưới thiếp về, nhất định phải có được thiếp..."

Hứa Diệu Tổ: "..."

Rốt cuộc cô ấy đọc mấy cái thoại bản linh tinh gì thế không biết?

Hứa Diệu Tổ thở dài, ngồi xổm xuống cạnh cô. Có lẽ vì mọi chuyện đã vỡ lở, những lời trong lòng cô cũng có thể nói với Triệu Châu Nhi.

"Sức khỏe cha ta vốn không tốt, uống bao nhiêu thuốc cũng không ăn thua, đại phu bảo là bệnh từ trong bụng mẹ. Sau khi tổ phụ qua đời, cha lao lực việc buôn bán, sức khỏe càng ngày càng kém. Sau khi mẹ mang thai ta, cha vui lắm, dạo đó sức khỏe ông cũng khá hơn."

Vốn dĩ cha cô rất ghét uống thuốc, ngày thường cũng không biết giữ gìn sức khỏe, biết tin có thai thì uống thuốc không cần ai giục, ngày thường cũng chú ý hơn, làm ăn cũng không liều mạng nữa, ngay cả đại phu cũng ngạc nhiên vì ông bảo dưỡng tốt.

Đến khi cô sinh ra, mẹ cô biết là con gái thì lòng nguội lạnh như tro tàn.

"Mẹ ta bảo, lúc đó bà chỉ có một ý nghĩ, đứa con này nhất định phải là con trai! Nếu không cha ta e là không sống nổi nữa. May mà người đỡ đẻ lúc đó là họ hàng xa, bà bèn nuôi ta như con trai. Cha ta biết tin sinh được con trai, gắng gượng chống chọi bệnh tật thêm mười năm nữa, đến năm ta mười một tuổi mới qua đời."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.