Trong lòng quản gia đầy uất ức, thảo nào nhiều người nói tốt cho cô ta như vậy, hèn gì cô ta dám ngông cuồng.
Hết cách, hắn chỉ đành tiếp tục tìm người nhà họ Phùng gây sức ép. Mang theo cục tức trong người, lời lẽ của hắn càng thêm khó nghe, còn đe dọa nhà họ Phùng nếu không giao người, hắn sẽ cho biết tay!
Phùng lão tứ nghe xong sợ run cầm cập, bà cụ Phùng cũng gật đầu lia lịa, khom lưng uốn gối xin lỗi rối rít, còn vỗ ngực thề thốt trong vòng một tháng nhất định sẽ giao người đến phủ.
...
Về đến nhà, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, bà cụ Phùng vừa tức vừa sốt ruột.
Bàn bạc với Phùng lão đầu, biết chắc vợ chồng lão nhị sẽ không chịu đưa con gái về, nhưng không sao, ông bà có thể tự đi tìm.
Họ là tổ phụ tổ mẫu của Phùng Tam Nguyệt, chẳng lẽ không đòi được cháu mình?
Hai vợ chồng nhanh chóng quyết định, sáng mai sẽ dậy sớm, nhân lúc vợ chồng lão nhị chưa dậy đi đòi Phùng Tam Nguyệt về, rồi cũng chẳng cần về nhà nữa, đưa thẳng đến nhà họ Vương luôn.
...
Đêm ấy Phùng lão nhị ngủ không yên giấc, mơ thấy ác mộng liên miên. Hắn mơ thấy con gái bị thú dữ ăn thịt, vợ chồng hắn chỉ biết trân trân đứng nhìn, đưa tay ra mà không sao với tới, tiếng khóc của con gái như vẫn văng vẳng bên tai.
Hắn mở mắt, thấy vợ cũng đã tỉnh, hai người nhìn nhau không nói lời nào.
Lúc phân gia, cha mẹ nể mặt Ngưu tam thúc nên chia cho họ ít lương thực, nhưng chỗ lương thực này chỉ đủ ăn đến lúc gieo hạt vụ xuân.
Mấy ngày nay hai vợ chồng ăn uống dè sẻn hết mức có thể, cố gắng nằm im ít vận động để tiết kiệm năng lượng. Đợi mấy hôm nữa trời ấm lên hắn sẽ đi tìm việc làm, lúc đó Tam Nguyệt đi học có cơm ăn, vợ chồng hắn ở nhà chịu khó làm lụng thì cũng kiếm được miếng ăn qua ngày.
"Mình à, mình đói không? Ta đi nấu chút gì ăn nhé."
"Không cần đâu, ta không đói." Người vợ ngập ngừng: “Ta chỉ lo cho Tam Nguyệt thôi, mình đưa con sang đó như thế, cô giáo có giận không?"
"Chắc không đâu. Khổng thần y xưa nay tốt bụng, cô ấy nhận nuôi cả trẻ mồ côi cơ mà. Tam Nguyệt nhà mình chăm chỉ lại thông minh, chắc chắn cô ấy sẽ giữ con lại."
...
Vợ chồng Phùng lão đại cũng dậy rồi. Họ được chia nhiều lương thực, đủ ăn, đang nấu cháo trong bếp.
Cháo nấu bằng ngũ cốc thô, thêm ít khoai lang khô là được, không làm việc nặng thì cũng chẳng cần ăn nhiều.
Vợ cả thắc mắc nhìn về phía nhà chính: "Sao cha mẹ chưa ra nhỉ?"
Bà cụ dậy sớm lắm, mọi khi giờ này đã dậy rồi, đứng trước cửa phòng chửi mắng "con dâu lười", cô buộc phải dậy.
Vừa nhóm lửa nấu cơm vừa phải chịu đựng ánh mắt soi mói của bà cụ.
Nấu cơm thì còn tranh thủ ăn vụng được chút ít, chứ việc gánh nước bổ củi của nhị thẩm thì cực hơn nhiều.
Con trai và chồng đang ngồi sưởi ấm bên bếp lửa.
Phùng lão đại lầm bầm: "Kỳ lạ thật, sao trong phòng im ắng thế?"
"Ông vào xem thử đi."
Tỷ ta đẩy chồng: "Nếu mẹ hỏi, ông cứ bảo là hỏi xem mẹ có cần giúp nấu cơm không."
Phùng lão đại đặt con xuống, đi tới, đập cửa mấy cái, rồi áp tai vào nghe, cuối cùng ghé mắt nhìn qua khe cửa.
Chăn màn đã gấp gọn gàng, cha mẹ vậy mà không có nhà!
Anh vội vàng chạy về tìm vợ: "Cha mẹ không có nhà, sáng sớm tinh mơ không biết đi đâu rồi."
"Còn Tứ thúc?"
"Hình như cũng không có nhà, ta gõ cửa không thấy trả lời. Trong phòng im phăng phắc."
Bình thường ngươi mà to tiếng làm ồn đến đệ đệ, Tứ thúc sẽ cố tình gây ra tiếng động, mẹ nghe thấy là mắng hắn ngay, nên mọi người đều phải đi nhẹ nói khẽ.
...
Vợ cả nghĩ mãi thấy có gì đó sai sai: "Ông trông bếp đi, ta sang nói với nhị thẩm một tiếng."
"Nói cái gì? Họ có ăn sáng đâu, bà đừng sang gọi nữa."
Gọi dậy thì đói, cứ nằm đấy còn đỡ, trong chăn cũng ấm hơn.
Vợ cả mặc kệ chồng cằn nhằn, chạy vội sang gõ cửa, lát sau em dâu bước ra.
"Tẩu tẩu, sao tỷ..."
"Ông bà cụ ra ngoài rồi! Tối qua vẫn còn ở nhà, tỷ còn nghe thấy tiếng động, sáng ra đã chẳng thấy đâu, Tứ thúc cũng mất hút."
Vợ hai ngẩn người: "Họ ra ngoài thì ra ngoài..."
Đột nhiên, tỷ ta nghĩ tới điều gì: "Không... không thể nào, họ không đi tìm Tam Nguyệt đấy chứ?"
Vợ cả: "Tỷ không biết, nhưng nhỡ đâu! Hai người mau đi xem sao!"
"Được được, cảm ơn tẩu tẩu..." Vợ hai hoảng hốt, cứ nghĩ đến cảnh con gái bị bắt đi giao cho người ta là tim tỷ đau như cắt.
Phùng lão nhị nghe thấy tiếng hai người nói chuyện, bật dậy ngay lập tức, vứt chăn sang một bên, vớ lấy hai cái áo khoác ngoài rồi định lao ra cửa.
Hai vợ chồng hớt hải định đi thì bị vợ cả chặn lại ở cửa, tỷ đưa cho một bát cháo nóng: "Hai người uống chút gì đi, không thì đi đường chết cóng đấy, đến nơi lấy đâu ra sức mà tìm."
Cháo bị gió lạnh thổi qua đã bớt nóng, hai vợ chồng mỗi người uống nửa bát, cảm kích nói lời cảm ơn.
"Cảm ơn tẩu tẩu."
"Tẩu tẩu, cảm ơn tỷ."
"Ừ, không có gì, hai người đi nhanh lên, có chuyện gì về rồi nói sau."
Nếu đi muộn, cả đời Tam Nguyệt coi như hỏng.
Đợi hai người vội vã đi khỏi, vợ cả quay vào bếp, nhìn nhau với chồng.
Môi Phùng lão đại mấp máy: "Cha mẹ... sao họ... có thể tàn nhẫn thế chứ."
Đó là cháu ruột của họ mà, vợ chồng nhị thúc vì chuyện này mà đòi phân gia, thà lấy một mẫu ruộng, vậy mà họ vẫn không chịu buông tha cho Tam Nguyệt?
Vợ cả vẫn còn sợ hãi: "Giờ ta mới thấy may mắn, may mà trước đây chúng ta không sinh con gái, nếu không ai biết được cha mẹ ông có đem bán con gái nhà mình đi không."
Nếu là trước đây, Phùng lão đại chắc chắn không tin.
Nhưng bây giờ, hắn không thốt nên lời nào để phản bác.
Chỉ đành ôm con trai an ủi vợ: "Có khi cha mẹ có việc khác thì sao."
Đại Lang đang được cha bế ngẩng đầu lên hỏi: "Cha, tổ mẫu bán Tam Nguyệt tỷ rồi ạ?"
"Trẻ con biết gì, đừng xen vào chuyện người lớn."
Đại Lang bĩu môi: "Ai bảo con không biết, con biết bán là thế nào, là sau này không được về nhà nữa, thành người nhà người ta." Nó bỗng thấy hơi vui vui: “Thế sau này con không phải học thuộc thơ, viết chữ với Tam Nguyệt tỷ nữa ạ?"
"Con còn cười được, nếu con có bản lĩnh như Tam Nguyệt tỷ con, được Khổng thần y nhận làm đệ tử thì mẹ chẳng phải lo gì cho con nữa." Mẹ nó vỗ một cái vào tay nó, chưa hả giận lại quay sang véo chồng một cái: “Nhìn con trai ông kìa! Chuyện tốt người ta cầu còn chẳng được, nó lại không muốn."
Phùng lão đại tủi thân.
"Con nó còn bé mà." Với lại bà đánh con thì đánh, sao lại đánh ta?
...
Sáng sớm Khổng Linh Chi vừa mở cửa, một đôi vợ chồng già đã xông vào.
"Hai vị bị bệnh à?"
Bà cụ Phùng nhìn cô từ trên xuống dưới, rồi bĩu môi khinh khỉnh: "Con ranh này ăn nói kiểu gì thế? Có ai nói chuyện với người lớn như thế không?"
Khổng Linh Chi: "Bà cụ này trông có vẻ đầu óc có vấn đề nhỉ. Đến hiệu thuốc của ta, ta không hỏi bà bị bệnh à chẳng lẽ hỏi bà ăn cơm chưa?"
"Bớt nói nhảm, cháu gái Phùng Tam Nguyệt của ta đâu? Gọi cái đứa bất hiếu đó ra đây cho ta!"
,