Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 354: Nó Đã Hiểu Thế Nào Là Cái Chết

❊ ❊ ❊

Đêm hôm đó, Lục Nhân không đến trước cửa phòng Khổng Linh Chi "gọi hồn".

Dù hắn rất muốn, nhưng hắn đã nhịn được.

Hắn nghĩ, mình bỏ đi lâu như vậy, liệu Khổng Linh Chi có giận không, có sinh ra xa cách với mình không?

Nghĩ đến đó, hắn làm sao ngủ nổi, ngay trong đêm bèn chạy đi điều tra lai lịch nhóm người Tần Nhất Huyền.

Hắn phải lập công chuộc tội!

...

Chuyện xảy ra trong thư viện, đám học sinh đang ở nhà nghỉ hè đương nhiên không hay biết gì. Trong lòng chúng bây giờ chỉ có một niệm tưởng: Nhanh nhanh được quay lại trường thôi.

Hai tháng trước vì chương trình học căng thẳng, các thầy cô bên bệnh viện cũng bận tối mắt tối mũi nên không cho nghỉ. Ba tháng nghỉ phép gộp lại làm một, lần này chúng được nghỉ bèn mười ngày!

Trước khi nghỉ, lũ trẻ xúc động đến rưng rưng nước mắt. Nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ huynh đệ tỷ muội, nhớ con gà mái già trong sân, nhớ luống rau sau vườn...

Ba ngày đầu về nhà quả thực là những ngày tháng thần tiên. Cha mẹ bảo đi học vất vả rồi, không bắt làm gì cả, ngày nào cũng cơm ngon canh ngọt. Huynh đệ tỷ muội trong nhà ai cũng ghen tị, thậm chí vì biết ngâm nga vài câu thơ mà địa vị của chúng trong thôn cũng khác hẳn.

Nhưng đến ngày thứ tư, cha mẹ bắt đầu thay đổi... Họ bắt đầu chê bai: dậy muộn, ăn nhiều, làm ít, nói năng khó nghe, luyện võ đá hỏng cái giỏ, viết chữ tốn giấy...

Cảm giác như chúng có thở thôi cũng bị ghét bỏ.

Đến ngày thứ bảy ở nhà, ánh mắt của cha mẹ và người lớn nhìn chúng đã trở nên vô cùng đáng sợ.

...

Điền Mẫn giải thích lần nữa: "Thực sự là nghỉ mười ngày, không phải con bị đuổi học đâu!"

Mẹ cô bé đang tranh thủ chút ánh sáng cuối ngày để khâu áo cho con, vừa khâu vừa cằn nhằn: "Vải tốt thế này mặc lên người ngươi đúng là phí phạm, vải bền như thế mà ngươi cũng làm rách một đường to tướng..."

"Con cũng muốn giúp cha mẹ làm chút việc mà."

"Chân tay vụng về, đến nấu nồi cơm cũng không xong. Đợi ngươi nấu cơm cho thì cả nhà này chết đói."

Điền Mẫn: "..."

Huynh đệ tỷ muội trong nhà đều phải ra đồng làm việc, cô bé không cần đi, được ở nhà đọc sách, bèn nghĩ bụng giúp việc nhà một chút, ai ngờ việc không xong mà áo thì rách...

Cô bé cúi gằm mặt, lấm lem tro bụi, bị mẹ mắng cho một trận tơi bời.

Cuối cùng tổ phụ Điền nhìn không nổi nữa mới lên tiếng: "Thôi, mắng một trận là được rồi."

"Con bực cái tính không biết giữ gìn đồ đạc của nó."

Điền Mẫn lí nhí: "Mỗi mùa đều được phát quần áo mới mà, đợi quần áo mới phát xuống là được."

Mẹ cô bé lại không nhịn được mắng thêm hai câu "phá gia chi tử".

Cô bé gãi đầu, ngón chân co quắp: "Mẹ, giày con lại chật rồi... kích chân đau quá..."

"Biết rồi." Người phụ nữ liếc nhìn chân con gái: “Lần này làm to hơn một chút."

"Không được làm to quá đâu, lần trước giày của Phùng Tam Nguyệt rộng quá, buổi sáng chạy bộ cứ bị tuột, bị trừ điểm, kỳ thi tháng đó cậu ấy xếp tận cuối lớp."

"Đúng là..." Bà lại muốn mắng là đồ phá hoại.

Tổ phụ Điền gọi hai đứa cháu nhỏ hơn lại: "Giày tỷ tỷ nó không đi vừa nữa thì đưa cho mấy đứa nhỏ."

Hai đứa bé vui sướng xúm lại bên cạnh tỷ tỷ họ, nhìn đôi giày lành lặn không một miếng vá, hận không thể lột ngay từ chân tỷ tỷ ra xỏ vào chân mình.

Chúng cũng có giày, nhưng là giày rơm, suốt ngày chạy nhảy lung tung nên người lớn không nỡ cho đi giày vải. Dù sao trời cũng chưa lạnh lắm, vẫn đi tạm được.

Đến bữa cơm, Điền Mẫn và cơm liên tục vào mồm, lại rước lấy sự ghét bỏ của mẹ ruột.

"Làm thì chẳng được bao nhiêu mà ăn thì ngang ngửa người lớn... Không biết thầy cô nuôi cái lũ chúng ngươi tốn bao nhiêu lương thực nữa."

Điền Mẫn ngẫm nghĩ: "Mỗi ngày chúng con ăn hết khoảng nửa cân gạo, lớp con có mười sáu bạn, mỗi ngày hết tám cân, một tháng ba mươi ngày là hết..."

Cô bé khựng lại... không nhịn được bắt đầu bấm đốt ngón tay: "Ơ, là hết..."

Khoảng một khắc sau, cuối cùng cô bé cũng tính ra: "Hai trăm bốn mươi cân gạo!"

"Oa!" Mấy đứa trẻ con kinh ngạc thốt lên: “Nhiều gạo như thế, Khổng lang trung chắc phải nhiều tiền lắm nhỉ?"

Người lớn vỗ nhẹ vào đầu đứa trẻ: "Phải gọi là Khổng sơn trưởng. Học theo cái Mẫn lâu thế mà chẳng thấy đứa nào biết lễ phép cả."

Điền Mẫn tự hào hất cằm: "Thư viện còn dạy đàn nữa đấy, tuy không tính vào điểm thi tháng, nhưng mọi người đều thích nghe thầy Tần đàn."

Môn học không phải thi thì ai mà chẳng thích? Lại không có bài tập về nhà, lên lớp chỉ việc nghe thầy đàn, giảng về cầm phổ...

Cả nhà cơm cũng chẳng buồn ăn, tò mò hỏi dồn: "Còn dạy cả cái đó à? Thế ngươi có biết đàn không?"

Điền Mẫn nhìn đôi tay ngắn ngủn của mình: "... Con không biết... Thầy chỉ giảng nhạc lý thôi, thực ra bọn con nghe cũng không hiểu lắm."

Tổ phụ Điền nói: "Không hiểu cũng chẳng sao, các cháu đến đó để học y thuật, chỉ cần Khổng sơn trưởng dạy cái gì nhớ kỹ cái đó là được."

"Vâng ạ."

...

Phùng Tam Nguyệt cũng đã về nhà. Kể từ ngày khai giảng, Tứ thúc ít khi về nhà, tổ phụ tổ mẫu cũng không đến gây khó dễ cho cha mẹ cô bé nữa, cùng lắm gặp mặt thì mắng vài câu.

Mười ngày nghỉ này cô bé không hề nhàn rỗi, theo cha mẹ ra đồng làm việc. Buổi tối, mẹ cô chong đèn dùng quần áo cũ của bà may cho cô hai đôi giày và mấy cái lót giày thật dày.

Cô bé nhìn quần áo trên người mẹ: "Mẹ, mẹ sửa lại quần áo cũ của con mà mặc, giày con vẫn chưa rách đâu."

Kể từ lần làm giày quá rộng khiến con gái thi đội sổ, mẹ cô bé áy náy vô cùng. Lúc này bà không ngẩng đầu lên, nói: "Mẹ ở nhà mặc gì chẳng được. Con ở thư viện suốt ngày bận đọc sách luyện võ, giày rách cũng chẳng có thời gian mà khâu vá. Mẹ làm dư cho hai đôi, nếu rách thì đợi nghỉ mang về đây mẹ vá cho."

"Con tự học khâu vá cũng được mà..."

Người phụ nữ bỗng nổi giận, đập bàn một cái: "Học khâu vá cái gì? Ngươi cứ lo mà học sách vở cho tốt đi!"

Phùng Tam Nguyệt sợ hãi cúi đầu: "Con biết rồi."

Mẹ cô bé dịu giọng: "Tam Nguyệt à, con nghe mẹ nói này. Trên đời này đàn ông không dựa vào được đâu, con nhất định phải có bản lĩnh! Có bản lĩnh con mới được ăn ngon mặc đẹp. Đừng nghe mấy lời lừa bịp của người trong thôn, cái gì mà con gái sớm muộn cũng phải lấy chồng, gả vào nhà tốt mới có ngày lành... Toàn lời thối tha!"

Nếu gả vào nhà tốt là sướng thì sao đời bà lại khổ thế này?

Nhà họ Phùng trong thôn cũng được coi là khá giả, bà gả về đây không chăm chỉ, không hiếu thuận sao? Nhưng bà đã sống những ngày tháng thế nào?

"Mẹ, con nhớ rồi! Con nhất định sẽ học thật giỏi."

Người phụ nữ dịu dàng xoa khuôn mặt bầu bĩnh của con: "Đợi con học thành tài, cha mẹ sẽ đưa con đến trấn khác xa hơn, mở cho con một cái y quán. Đến lúc đó con có nghề kiếm cơm, cha mẹ về già cũng có chỗ nương tựa."

"Mẹ, mẹ đừng nhìn điểm thi của con chỉ ở mức trung bình, nhưng môn thực hành ở bệnh viện con học nhanh nhất, tốt nhất đấy!"

Phùng Tam Nguyệt không hề khoác lác.

Không ai ngờ được, một Phùng Tam Nguyệt bình thường không có gì nổi bật, các môn đều bình bình lại là người xuất sắc nhất trong môn lâm sàng.

Bất kể bệnh nhân đau đớn kêu la thảm thiết thế nào, cô bé cũng không hề sợ hãi, thậm chí tận mắt nhìn thấy thầy giáo mổ xẻ cho người ta, cô bé vẫn bình tĩnh đưa dụng cụ cho thầy như không.

Các bạn học khác đều kinh ngạc, hỏi cô bé không sợ máu sao?

Phùng Tam Nguyệt thầm nghĩ, máu thì có gì đáng sợ. Điều cô bé sợ nhất trên đời này chính là bị bán đi.

Phùng Tam Nguyệt từng tận mắt nhìn thấy một cô gái bị bán đi, sau đó bị đánh đến máu thịt be bét rồi trả về. Người tỷ đó toàn thân đầy máu, giống như con thỏ bị lột da, không còn chút hơi thở nào.

Nghe người lớn nói, hình như là trộm đồ của chủ nhà nên bị đánh gần chết. Chủ nhà thấy cha mẹ cô ấy đáng thương nên cho một ít tiền. Cha mẹ cô ấy vui vẻ nhận tiền, rồi tùy tiện mang cô ấy vào rừng chôn.

Từ đó về sau, cô bé gặp ác mộng suốt một thời gian dài. Mơ thấy mình bị bán đi, bị đánh máu me đầm đìa rồi bị trả về, tổ phụ tổ mẫu vui vẻ nhận tiền, ném cô bé vào trong núi...

So với những ký ức kinh hoàng đó, việc chữa bệnh cứu người chẳng là gì cả. Bệnh nhân còn biết kêu đau, chứ có những người khi chết đi, đến một tiếng động cũng không phát ra được.

Khi các bạn cùng trang lứa vẫn còn ngây thơ, Phùng Tam Nguyệt đã hiểu thế nào là cái chết, vì vậy, cô bé khao khát được sống hơn bất cứ ai.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.