Khổng Linh Chi tự thấy giới hạn đạo đức của mình khá linh hoạt, nhưng cô không ngờ có kẻ còn linh hoạt hơn cô.
Sau kỳ thi tháng tiếp theo, khi kỳ nghỉ bắt đầu, mười một đứa trẻ bỗng dưng mất tích.
Trong số đó có cả học sinh năm nhất và năm hai. Các bậc phụ huynh khóc lóc chạy lên núi.
"Khổng lang trung, cô cũng biết mà, con nhà ta ngoan lắm, nó không thể tự bỏ đi được, chắc chắn là bị bắt cóc rồi. Cô quan hệ rộng, quen biết nhiều, cầu xin cô cứu lấy nó!"
Các phụ huynh khóc lóc kể lể một hồi mới phát hiện ra điểm bất thường: Sao bọn bắt cóc lại bắt một lúc nhiều đứa thế, mà toàn là học sinh của Khổng lang trung?
Có người đầu óc nhanh nhạy lập tức hỏi dồn: "Khổng lang trung, có phải cô đắc tội với ai nên người ta mới bắt con ta không?"
Gã đàn ông kia định chửi thề nhưng bị vợ kéo lại. Người vợ mắt ngấn lệ van xin: "Khổng lang trung, chúng ta chỉ có mụn con trai này, cứ tưởng đến đây học được bản lĩnh, ai ngờ... Cầu xin cô nhất định phải cứu nó về!"
Khổng Linh Chi đang định mở miệng thì Cừu Thư bước tới, sắc mặt khó coi: "Sơn trưởng, có người gửi một bức thư."
Mở thư ra, đúng là của Gánh Hát.
Đại ý là biết người của bọn chúng đang "làm khách" trên núi, nên chúng cũng mời mấy đứa trẻ này về "làm khách". Khi nào người của chúng được thả về thì chúng sẽ cung kính đưa bọn trẻ trở lại, còn cam đoan sẽ chăm sóc bọn trẻ chu đáo, không để tổn hại dù chỉ một sợi tóc.
Khổng Linh Chi sai người đọc to bức thư cho các phụ huynh nghe.
"Mọi người đừng vội, bọn trẻ không sao đâu, vẫn an toàn. Chúng đã gọi ta một tiếng thầy, ta nhất định sẽ cứu chúng về nguyên vẹn. Mọi người cứ tạm thời ở lại trên núi, ta sẽ sắp xếp người đi cứu."
Các phụ huynh tạm yên lòng đôi chút, nhưng vẫn lo lắng khôn nguôi, dọn vào ở trong những phòng thư viện sắp xếp.
Đợi phụ huynh đi khuất, đám hộ vệ bắt đầu cuống lên.
"Sơn trưởng, làm thế nào bây giờ?"
Cừu Thư: "Sơn trưởng, ta sẽ viết thư ngay cho cậu cả ta, nhờ ông ấy thông báo hành vi đê tiện của Gánh Hát cho toàn võ lâm biết!"
Lão Bát ngẩng đầu thắc mắc: "Cậu cả ngươi là..."
"Võ lâm minh chủ."
Lại có người lên tiếng: "Ta có thể về bẩm báo với các trưởng lão, Gánh Hát cũng phải ăn cơm, kiểu gì cũng tìm ra tung tích..."
Lão Bát: "Ông thuộc môn phái nào?"
Gã đàn ông có vẻ ngoài bình thường cười trả lời: "Tại hạ chỉ là một đệ tử nhỏ của Cái Bang, không đáng nhắc tới."
Những người khác cũng nhao nhao bày tỏ muốn góp sức.
Lão Bát nhìn một lượt đám đồng nghiệp cùng làm thuê, tâm trạng phức tạp vô cùng.
Hóa ra ai cũng có "cơ to", chỉ mình cô là thân cô thế cô chẳng có ai chống lưng.
Khổng Linh Chi gật đầu: "Đa tạ mọi người, chuyện này quả thực cần các bằng hữu võ lâm giúp đỡ. Tuy nhiên ta cũng không để mọi người giúp không công, nếu sau này có bệnh tình gì nan giải, cứ việc tìm ta."
"Sơn trưởng khách sáo rồi!"
"Gánh Hát làm vậy là sai trái! Có ân oán thì tìm người lớn chúng ta, lấy trẻ con ra uy hiếp, thực sự quá hạ lưu!"
"Đúng vậy! Bọn trẻ chỉ đến học y, đâu tính là người giang hồ. Nếu để chúng đắc ý, sau này ai còn dám hành tẩu giang hồ nữa, ai mà chẳng có vài người thân là dân thường chứ!"
Mọi người đồng lòng, người viết thư, người xuống núi báo tin.
Chưa đầy một canh giờ sau, người của Lục Đường cũng tìm đến.
Vị Đường chủ lau mồ hôi, chắp tay nói: "Chuyện này Lục Đường đã biết, huynh đệ trong đường đều đã tỏa ra đi tìm manh mối. Nếu bọn trẻ bình an trở về thì còn có đường lui, nếu chúng xảy ra mệnh hệ gì, triều đình tuyệt đối không tha cho bọn chúng!"
Khổng Linh Chi lại cảm tạ lần nữa.
"Mã Đường chủ, Cừu Thư, ta còn một việc muốn nhờ hai vị."
"Mời nói."
"Ta muốn treo thưởng. Một đứa trẻ, một vạn lượng bạc trắng. Nếu cứu được đủ hết không thiếu một ai, thưởng thêm mười vạn. Nếu các con không mất một sợi tóc, thưởng thêm năm vạn nữa!"
Nghe thấy con số này, đám hộ vệ không khỏi hít sâu một hơi.
Khổng Linh Chi cười nhạt, nói tiếp: "Ngoài ra, người của Gánh Hát, mỗi cái đầu đổi một vạn lượng bạc trắng, sống chết không cần biết!"
"Cô có biết Gánh Hát có bao nhiêu người không?" Mã Đường chủ không nhịn được nhắc nhở: “Theo ước tính của Lục Đường, nếu tính cả đám lâu la tay sai, có thể lên đến cả ngàn người!"
Khổng Linh Chi nhấp ngụm trà: "Thầy Tiền, vàng bạc châu báu trong kho của ta đổi ra được khoảng bao nhiêu bạc?"
Nhắc đến chuyên môn, Tiền Hâm khôi phục vẻ tinh ranh: "Nhiều bảo vật có giá nhưng không có nơi tiêu thụ ngay... Các loại vải vóc, dược liệu, châu báu khác, ước chừng có khoảng hơn hai trăm vạn lượng."
Hắn ngừng một chút rồi bổ sung: "Thư viện và bệnh viện chi tiêu hàng tháng không nhỏ, hiện tại thu chi chưa cân bằng, cần giữ lại ít nhất năm ngàn lượng để xoay vòng, dược liệu cũng không thể bán hết, bệnh nhân trong viện còn đang chờ thuốc."
Khổng Linh Chi gật đầu: "Vậy phiền các vị chuyển lời giúp ta tới các bằng hữu giang hồ. Trừ đi hai mươi lăm vạn lượng tiền cứu người, còn lại một trăm bảy mươi lăm vạn lượng, ai đến trước được trước, đổi hết thì thôi."
Mã Đường chủ không phải chưa từng gặp người trượng nghĩa khinh tài, nhưng họ khác với Khổng Linh Chi. Cô có gia nghiệp, có người thân, có học trò, thực sự nỡ bỏ ra số tiền cả đời tiêu không hết này sao?
"Cô chắc chứ? Đó là hai trăm vạn lượng bạc đấy, cô có biết chất đống lên cao thế nào không? Thật ra hai mươi lăm vạn lượng treo thưởng cứu học trò là đủ rồi, hà tất phải tán gia bại sản."
"Không đủ." Khổng Linh Chi vẫn cười, nhưng ai cũng cảm nhận được cơn thịnh nộ của cô: “Lời này trước đây ta từng nói, bây giờ nhắc lại lần nữa cũng chẳng sao: Nếu đệ tử của ta xảy ra chuyện gì, ta thà không làm lang trung nữa, dù chân trời góc bể, ta cũng phải giếc sạch từng kẻ trong cái Gánh Hát kia!"
Lục Nhân nắm chặt tay cô: "Ta đi cùng cô!"
Cô muốn hành y, hắn cùng cô mở thư viện, bệnh viện ở đây. Cô muốn giếc người, hắn sẽ tìm ra hang ổ của bọn chúng cho cô!
Hai người nhìn nhau, không cần nói nhiều lời.
Lệnh treo thưởng của Khổng Linh Chi một lần nữa khuấy đảo giang hồ.
Vô số nhân sĩ giang hồ nườm nượp kéo đến. Chỉ cần bắt được một người của Gánh Hát, một vạn lượng đủ để họ rửa tay gác kiếm làm phú gia ông rồi. Kể cả không lấy được tiền thưởng thì đến hóng chuyện cũng vui.
Chân núi trở nên náo nhiệt chưa từng thấy, người qua kẻ lại tấp nập, không ít người mang theo binh khí.
...
Trong khi phụ huynh của mười một đứa trẻ đa phần ăn ngủ không yên, thì có một cặp vợ chồng lại ăn ngon ngủ kỹ, bữa nào cũng đòi thêm cơm thêm thịt. Ăn xong nằm khểnh trên giường bàn tính.
"Đúng là chỗ tốt thật, cái con ranh con số hưởng ghê."
"Chứ còn gì nữa, cả nhà ăn không đủ no mặc không đủ ấm, ngày ngày làm lụng vất vả, nó thì hay rồi, vào thư viện hưởng phúc quên cả cha mẹ."
Hai vợ chồng chửi con gái vài câu.
Người vợ bỗng ngồi dậy, hạ thấp giọng: "Ta nghe nói con ngốc kia bỏ ra một vạn lượng bạc trắng để cứu người, ông bảo đầu óc nó có bị úng nước không? Một vạn lượng đấy!"
Cả đời bà ta chưa từng nghe thấy số tiền lớn như thế.
"Nếu con nhà mình không về được, nó phải đền bao nhiêu?"
Gã đàn ông bật dậy, vỗ đùi đen đét: "Phải đền nhiều hơn chứ! Nó bỏ ra từng ấy tiền cứu người được, sao lại không đền được? Ít nhất cũng phải..." Hắn giơ hai ngón tay: “Hai vạn lượng!"
,