Mấy cô bé nhắc đến chuyện này mà chẳng hề thấy chút tủi thân hay bất bình nào, nhưng vị tiên sinh ngồi nghe bên cạnh lại trầm ngâm.
Tiết tiếp theo là lớp thư pháp của Chu lão tú tài. Ông thường đến sớm một chút, thu bài tập trước, sau đó vào lớp sẽ nhận xét từng học trò, giảng bài, giao bài tập rồi hạ lớp.
Lịch dạy học mỗi ngày rất nhàn nhã. Lúc rảnh rỗi, ông hoặc là đi tán gẫu với các tiên sinh khác, hoặc dứt khoát trốn trong phòng uống rượu một mình rồi đánh một giấc thật say. Nhưng sau khi dạy dỗ đám trẻ này một tháng, trong lòng ông chợt nhen nhóm thêm một thứ cảm xúc khó tả.
Những đứa trẻ này hoàn toàn chẳng giống ông chút nào, nhưng ông lại như nhìn thấy bóng dáng của chính mình trên người chúng. Bóng dáng của thuở hàn vi cầu học.
Năm xưa trong số các đồng môn, chữ ông viết là đẹp nhất. Thầy giáo luôn miệng khen ngợi, còn các bạn đồng học thì ngưỡng mộ xúm lại hỏi ông xem có bí quyết gì không.
Bí quyết ư? Có chứ, nhưng ông chẳng thốt nên lời.
Bởi vì gia cảnh bần hàn, mỗi tờ giấy, mỗi giọt mực ông dùng đều vô cùng trân quý. Thế nên, trước khi hạ bút viết bất cứ nét nào, ông đều phải suy tính cẩn thận xem nên viết ra sao để khỏi lãng phí giấy mực... Trên lưng ông lúc ấy như gánh cả một ngọn núi lớn, thế nên mỗi chữ viết ra đều nặng tựa ngàn cân.
Mười năm hàn song khổ độc, bản lĩnh khác thì không có, nhưng nét chữ này lại càng viết càng đẹp.
Tiết học này, sau khi thu bài, ông không hề tỏ vẻ ghét bỏ, càng không buông lời phê bình, chỉ lẳng lặng nhìn lướt qua từng đứa trẻ một.
Đám học trò: !!!
Run lẩy bẩy!
Thầy Chu bị làm sao vậy? Bình thường trước khi giảng bài thầy đều phải mắng mỏ vài câu cơ mà? Sao hôm nay lại không chửi bới gì thế?
Sợ quá đi mất!
Dưới ánh mắt khiếp đảm của đám học trò, Chu lão tú tài bắt đầu giảng bài và hướng dẫn chúng luyện chữ. Trước khi tan lớp, ông đằng hắng giọng: "Bài tập hôm nay chỉ có một chữ."
Đám học trò ồ lên: Một chữ á? Tuyệt quá!
"Các trò hãy viết một chữ mà mình tự nhận là đẹp nhất rồi nộp lên đây."
Đơn giản thế thôi sao?
Chu lão tú tài đủng đỉnh tiếp lời: "Từ nay về sau, bài tập mỗi tiết chỉ thu đúng một chữ. Đợi đến kỳ thi cuối tháng, ta cũng không ra đề phụ, chỉ đem những chữ các trò đã nộp trong suốt một tháng qua ra chấm điểm."
Có vài đứa còn đang hớn hở, nhưng cũng có đứa đã kịp nhận ra vấn đề. Tiêu rồi! Vốn dĩ chỉ phải thi một lần, thế này thì chẳng khác nào ngày nào làm bài tập cũng tương đương với việc đi thi sao!
Quả nhiên, bài nộp ngày hôm sau tiến bộ hơn hẳn. Chu lão tú tài vuốt râu, đắc ý nghĩ thầm: Cuối cùng vẫn chỉ là trẻ con, còn non nớt lắm. Dù không được đánh đòn, chẳng lẽ ta lại không nghĩ ra cách trị đám ranh con các ngươi sao?
...
Vốn tưởng lên lớp Bính sẽ nhàn nhã hơn nhiều, ngờ đâu cả tháng nay đám trẻ lại mệt mỏi đến tiều tụy. Đây là lần đầu tiên chúng nhận ra, ấp ủ một sinh mệnh mới lại là chuyện vất vả đến nhường nào.
Tối đi ngủ phải cẩn thận, ban ngày càng phải cẩn thận hơn. Đi học phải rón rén, đến lúc luyện võ, đem quả trứng đi nhờ người khác trông hộ mà lòng lo ngay ngáy...
Đảo mắt đã đến thời hạn hai mươi ngày như lời cô giáo nói. Vậy mà trứng của chúng vẫn chưa nở, cả đám sầu não đến mức muốn rớt nước mắt.
Điều khiến Khổng Linh Chi ngạc nhiên là lại có ba học trò thực sự ấp ra được gà con. Dù có một con vừa mổ vỏ đã lăn ra chết, nhưng như vậy cũng coi là thành công. Đám trứng còn lại, quả thì thành trứng ung bốc mùi, quả đập ra thì phôi vẫn chưa phát triển hết.
Mùi trứng thối bay mù mịt, lũ trẻ đứa nào đứa nấy bịt mũi, đưa ánh mắt ghen tị nhìn ba người bạn kia.
Khổng Linh Chi gõ nhịp: "Chắc hẳn mọi người đã nhận ra rồi, muốn trứng nở thành gà con thì phải đảm bảo được nhiệt độ ổn định. Không được quá lạnh, không được quá nóng, lại càng không được lúc nóng lúc lạnh. Vậy có cách nào để trứng luôn giữ được mức nhiệt vừa phải không? Tốt nhất là có thể ấp nở thật nhiều gà con cùng một lúc."
Tiết học này, cô bắt đầu giảng về phương pháp ấp trứng nhân tạo.
Dùng nước ấm để khống chế và đảm bảo nhiệt độ đồng đều. Đồng thời, cô đưa ra phương pháp thực nghiệm đối chứng. Cô cùng học trò chia trứng thành nhiều nhóm, mỗi nhóm đặt trong một môi trường khác nhau, để xem cuối cùng nhóm nào nở được nhiều gà con nhất.
Khóa học này lại kéo dài thêm hai mươi ngày nữa.
Đến kỳ nghỉ cuối tháng, không ít đứa trẻ vẫn còn vương vấn ổ trứng, dùng dằng mãi không nỡ đi, hận không thể ôm luôn cả ổ đem về nhà. Đương nhiên là không thể mang về được rồi, mang về thì chắc chắn sẽ hóa thành trứng hấp, trứng xào, trứng luộc... Cha mẹ chúng làm gì hiểu mấy quả trứng này dùng để ấp gà con.
Đám trẻ cũng dần hiểu ra rằng, đạo lý cha mẹ dạy ở nhà và kiến thức thầy cô dạy trên lớp có đôi chỗ không giống nhau. Cái đầu nhỏ xíu của chúng chẳng biết phải làm sao, đành quyết định... ở nhà thì nghe lời cha mẹ, đến thư viện thì nghe lời cô giáo. Như vậy, ở nhà chúng là con ngoan, đến thư viện lại là trò giỏi, quá tuyệt vời!
Học trò vừa đi khỏi, thư viện lập tức chìm vào yên tĩnh. Đám hộ viện cũng tranh thủ xuống núi dạo chơi, mua sắm chút đồ ăn thức uống.
Khổng Linh Chi không về trấn mà ở lại thư viện, lật xem bức thư Lục Nhân vừa gửi tới. Trong thư, trước tiên hắn bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết, sau đó báo rằng đang gặp chút rắc rối, lại lỡ hứa với người ta một việc nên phải đi đến một nơi rất xa, nhất thời chưa thể quay về. Hắn dặn cô đừng quá nhớ mong, hãy giữ gìn sức khỏe và ráng ăn nhiều thêm một chút.
Khổng Linh Chi viết thư hồi âm, dặn hắn cũng phải chú ý sức khỏe, cần cô giúp gì thì cứ mở lời.
Lúc này tâm trạng cô chẳng mấy vui vẻ, bởi lẽ cô đang gặp chút phiền toái.
...
Hồi qua năm mới, cô quyết định mở thêm lớp Cầm nghệ nên đã mời một vị sư phụ dạy đàn. Người này họ Tần, tên Nhất Huyền, trạc ba mươi tuổi, dung mạo tú lệ, đánh đàn hay, ăn nói lại nho nhã thoát tục.
Hắn tự xưng là trót đắc tội với kẻ thù trên giang hồ nên muốn đến đây lánh nạn, đồng thời khẳng định chắc nịch rằng kẻ thù tuyệt đối không dám tìm đến thư viện gây rối. Hắn còn đặc biệt đề nghị không nhận tiền lương, tự chuẩn bị nhạc cụ, thậm chí cơm nước cũng không cần thư viện lo, chỉ xin một chốn dung thân là đủ.
Thái độ thành khẩn lại còn miễn phí... khụ, Khổng Linh Chi sao nỡ chối từ.
Thế nhưng đến giờ, sự tình bắt đầu có chiều hướng sai sai. Khởi nguồn là vào ba ngày trước, lúc Lâm Phương Thảo tham gia lớp Cầm nghệ, Tần Nhất Huyền này cố tình giữ bà lại để giảng giải thêm, lại còn tặng cho bà một cây đàn dự phòng của hắn.
Ban đầu Khổng Linh Chi cứ nghĩ hắn muốn nịnh nọt lấy lòng mẹ của sơn trưởng. Nào ngờ hôm sau, hắn lại ôm đàn chạy đi tìm Lâm Phương Thảo để dạy kèm riêng, học xong còn hết lời khen ngợi bà có thiên phú, chỉ là trước kia bị lỡ dở...
Thiên phú á? Mẹ cô gảy mấy cái tưng tưng nghe cứ như đang bật bông, thiên phú ở cái chỗ nào? Đó là mẹ ruột của cô nên cô chẳng ngại nói thẳng, đôi tay vụng về ấy có khác gì chân gà đâu, đánh ra chẳng thành điệu bộ gì. Tên này tâng bốc mà không thấy cắn rứt lương tâm sao?
Rất nhanh sau đó, cô bình tĩnh lại, suy đoán rằng tên này có lẽ muốn cưa cẩm mẹ mình. Dù sao bây giờ cô cũng đã có chút danh tiếng, lại tích cóp được không ít gia sản. Kiểu gì sớm muộn cũng sẽ có kẻ muốn tiếp cận mẹ cô để đào mỏ.
Thế nhưng! Ngày hôm nay, vị Tần Nhất Huyền này lại chặn đường cô sau giờ học, nằng nặc đòi lên lớp dạy cô đánh đàn!
Cô thẳng thừng từ chối, bảo rằng mình không có hứng thú, chỉ muốn chuyên tâm nghiên cứu y thuật.
Tần Nhất Huyền liền dùng ánh mắt chan chứa xót xa nhìn cô: "Khổng cô nương cũng là thiếu nữ đương độ xuân thì, sao lại không thích cầm kỳ thi họa? Ta biết trước đây cô nương chưa từng học qua nên sợ không theo kịp, nhưng xin hãy tin ta, ta nhất định sẽ dạy được cô."
Khổng Linh Chi:???
Trong đầu cô xẹt qua muôn vàn suy tính. Tất nhiên, điều quan trọng nhất bây giờ là phải dò hỏi xem ý của Lâm Phương Thảo thế nào. Nếu mẹ cô thực sự ưng mắt tên này... cô dư sức có cách để bắt hắn phải "ngoan ngoãn".
Thế là cô tiện miệng mượn cớ dạo này quá bận rộn để thoái thác.
Sau khi viết xong thư hồi âm, Khổng Linh Chi chạy sang phòng Lâm Phương Thảo, nắm lấy tay mẹ bắt đầu cẩn thận thăm dò. Hết cách rồi, cái thời đại này, nếu cô mà huỵch toẹt hỏi xem mẹ có muốn đi bước nữa không, khéo Lâm Phương Thảo sẽ treo cổ tự vẫn ngay tại chỗ để "chứng minh sự trong sạch" mất.
,