Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 363: Người Đến Thanh Toán

❊ ❊ ❊

Kể từ khi thư viện đi vào hoạt động, đây là lần đầu tiên có một đợt phạt quy mô lớn cả thầy lẫn trò như vậy.

Học sinh năm hai cũng trở nên căng thẳng, nhao nhao tự kiểm điểm xem ngày thường mình có bắt nạt bạn nào không. Cuối cùng kết luận là không, ngày nào chúng cũng bận học tối mắt tối mũi, đứa nào cũng chăm chỉ, thời gian đâu mà nghĩ chuyện khác, chỉ mong mỗi ngày có thêm một canh giờ để ngủ là tốt lắm rồi.

Lớp trưởng Chương Tầm Thiện đặc biệt tập hợp cả lớp lại: "Chuyện của các em năm nhất mọi người đều biết rồi đấy, sau này chúng ta hành xử cũng phải chú ý, tuyệt đối không được bắt nạt người khác."

Mọi người nhao nhao hưởng ứng: "Làm gì có chuyện đó.", “Có thời gian rảnh ta đi học thuộc bài không sướng hơn à.", “Đúng đấy, bận chết đi được.", “Mà dạo này giờ thực hành lâm sàng không ai nôn nữa nhỉ, mọi người quen hết rồi ha ha ha."

"Lần trước nghỉ về nhà, ta tự tay làm thịt gà cho mẹ ta, giảng giải lục phủ ngũ tạng con gà cho mẹ nghe vanh vách luôn, ha ha ha."

Thấy mọi người bắt đầu lái sang chuyện khác, Chương Tầm Thiện ngắt lời: "Không chỉ với bạn học đâu, mọi người đều đã được đọc sách, luyện võ, về nhà cũng không được cậy mình cao lớn khỏe mạnh mà bắt nạt trẻ con khác nhé!"

Mọi người nhìn nhau: "Không có đâu.", “Chưa bắt nạt bao giờ.", “Mỗi lần ta về nghỉ, trẻ con hàng xóm họ hàng toàn sang tìm ta chơi, còn mang đồ ăn cho ta, muốn ta dạy vài chữ, đứa nào cũng xun xoe nịnh nọt lắm!"

"Đúng đúng."

Chương Tầm Thiện lúc này mới gật đầu: "Chúng ta đều là đệ tử do các thầy cô dạy dỗ, tuyệt đối không được làm chuyện bôi tro trát trấu vào mặt sư môn."

"Biết rồi lớp trưởng!", “Hề hề, đại sư tỷ đúng là đại sư tỷ, nghĩ sâu xa hơn bọn ta nhiều."

Ngay cả Lưu Chính cũng thầm cảm thán, cậu ta quả thực không bằng Chương Tầm Thiện. Bình thường bạn bè hỏi bài, dù bận đến mấy cô bạn cũng giúp, lúc mọi người ham chơi cũng là cô bạn nhắc nhở. Lần này cô bạn lại lo nghĩ chu toàn cho mọi người, thực sự làm tròn trách nhiệm của một đại sư tỷ.

Lưu Chính vốn định tranh chức đại sư huynh, nhưng dần dà cũng phục Chương Tầm Thiện. Nếu đổi lại là cậu ta, chưa chắc đã làm được như thế.

Đợi mọi người tản đi làm bài tập, Trương Bàn Bàn lén gọi mấy đứa Hứa Tư Bình, Hứa Tư An lại một chỗ.

"Mấy đứa bắt nạt bạn lần này trước kia vốn là ăn xin, ta nhắc nhở các cậu, sau này ai mà dám làm chuyện như thế thì đừng trách ta không nể tình bạn bè."

Mách cô giáo tất!

Hứa Tư Bình gật đầu: "Bọn ta không làm thế đâu. Lần này may mà cậu lanh lợi, nếu để bọn nó trót lọt, sau này sẽ càng quá đáng hơn, đến lúc đó bị cô phát hiện thì không chỉ là phạt chạy bộ đâu."

Mấy đứa khác cũng nhìn Trương Bàn Bàn với ánh mắt khâm phục.

Trương Bàn Bàn cố giấu vẻ đắc ý trong lòng, ra vẻ ông cụ non cảm thán: "Mấy đứa kia nhìn là biết không thông minh rồi, chắc chắn là thấy người ta có cha mẹ làm giày mới cho nên ghen tị, quay ra bắt nạt người ta."

Cả nhóm gật gù tán thành.

Sáng hôm sau, toàn bộ giáo viên và hộ vệ khối năm nhất cùng chạy bộ, học sinh năm hai chạy xong không nhịn được đứng lại xem.

Các thầy cô chạy còn chậm hơn học sinh, thở hồng hộc trông đến là thảm.

Chu lão tú tài vất vả lắm mới chạy xong, chẳng màng gì đến lễ nghi phong độ, ngồi bệt xuống đất, mồ hôi nhễ nhại trộn với bụi đất lem luốc.

Ông vừa thở dốc vừa mắng: "Trên đời này làm gì có chuyện ngược đời thế này? Xưa nay chưa từng thấy trò phạm lỗi mà thầy chịu phạt! Nếu dạy phải mấy đứa nghịch đồ, suốt ngày gây chuyện, chẳng lẽ làm thầy ngày nào cũng bị phạt à?"

Các thầy cô khác cũng mệt, nhưng không ai mắng mỏ gì, ngược lại còn khuyên ông: “Cũng chẳng sao đâu, nghĩ đến tiền lương hàng tháng là hết mệt ngay."

Chu lão tú tài: "Chẳng có chút phong độ của người đọc sách gì cả!"

"Người đọc sách cũng phải ăn cơm chứ, cô ấy trả lương cao, chúng ta chịu khó chút vậy. Hơn nữa lần này đúng là chúng ta sơ suất, qua chuyện này, bọn trẻ chắc chắn không dám tái phạm nữa đâu."

Nhắc đến chuyện này, Chu lão tú tài hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc lẹm quét qua đám học sinh năm nhất vẫn đang cắm đầu chạy phạt.

Lũ trẻ bỗng thấy lạnh gáy.

"Đúng là bài tập ít quá nên chúng nó rảnh rỗi sinh nông nổi!" Đợi đấy, bài tập tăng gấp đôi ngay và luôn!

...

Tháng này, những đứa trẻ năm nhất bé bỏng đã được nếm mùi thế nào là địa ngục.

...

Nhóm Tần Nhất Huyền vẫn luôn đợi Khổng Linh Chi đến thẩm vấn. Chúng không thông đồng lời khai nhiều lắm, nhưng đã nhẩm đi nhẩm lại trong đầu những gì cần nói cả trăm lần. Tuy nhiên, nửa tháng trôi qua, chẳng có ai đến hỏi han câu nào, cứ như thể chúng đã bị lãng quên trong ngục tối tăm này.

Mỗi ngày chỉ có lúc đưa cơm chúng mới thấy được chút ánh sáng.

Hôm nay, cuối cùng có kẻ không chịu nổi nữa, hét lớn với hộ vệ đưa cơm: "Ta khai! Ta khai hết! Thả ta ra!"

Hộ vệ bẩm báo lại với Khổng Linh Chi, cô cười khẩy: "Ta không hứng thú với lai lịch hay mục đích của chúng. Thiên hạ rộn ràng đều vì lợi mà đến, thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi mà đi, chẳng qua cũng chỉ vì chữ lợi thôi. Ta cũng chẳng quan tâm ai là kẻ chủ mưu."

Cừu Thư hỏi: "Vậy ngài nhốt chúng..." Chẳng lẽ định giữ lại hầu hạ thật? Hắn hắng giọng: “Sơn trưởng à, mấy kẻ này tâm địa khó lường, giữ lại bên người không biết chừng sẽ gây ra chuyện gì..."

"Ta giữ chúng làm gì? Chỉ cần chúng nộp đủ tiền khám bệnh, ta thả người ngay lập tức."

Cừu Thư xoa cằm: "E là đại ca của chúng sẽ không bỏ tiền chuộc người đâu, đám người Gánh Hát này trước giờ chỉ có lừa tiền thiên hạ thôi."

Khổng Linh Chi: "Vậy thì cứ nhốt đến chết, ngày hai bữa cơm rau dưa ta vẫn nuôi được. Hơn nữa, sống trong môi trường thế kia, chúng cũng chẳng sống được mấy năm đâu."

Cừu Thư có chút ngạc nhiên. Khổng Linh Chi xưa nay luôn ôn hòa, nhất là đối với đệ tử, trước đó đệ tử phạm lỗi cũng chỉ phạt lây sang thầy cô, đối với bệnh nhân cũng không bao giờ hỏi xuất thân, chỉ lo chữa bệnh, người nghèo đến cô chỉ lấy tiền thuốc. Một người lương thiện dịu dàng như vậy, nhưng đối với kẻ địch lại không chút nương tay, thật không giống phong thái của một cô gái ở tuổi này.

Hai người đang nói chuyện thì có hộ vệ vào bẩm báo.

"Dưới núi có một nhóm người đến, xưng là người nhà của Sở công tử, đến tìm hắn."

Khổng Linh Chi cười: "Thấy chưa, người đến thanh toán đây rồi, mời họ vào."

Trong phòng tiếp khách, người đến là một phu nhân đeo đầy châu ngọc, trâm vàng lấp lánh, ngay cả nha hoàn đi theo cũng xinh xắn, ăn mặc còn đẹp hơn cả Khổng Linh Chi.

Vị phu nhân uống một ngụm trà rồi cau mày đặt xuống.

"Con trai ta đến đây chữa bệnh đã lâu, với y thuật của Khổng thần y, chắc hẳn đã khỏi rồi chứ?"

"Khỏi thì khỏi rồi, nhưng mà..." Cô ngừng một chút: “Đã là mẹ của Sở công tử, vậy phiền bà thanh toán tiền thuốc men nợ cho hắn trước đã."

Phu nhân ngẩn người, cười nói: "Chút tiền thuốc men cỏn con, con trai ta mang theo tiền chắc là đủ chứ?"

Khổng Linh Chi giơ tay, Tiền Hâm cầm cuốn sổ cái bước lên, bắt đầu đọc danh sách.

"... Tổng cộng năm mươi vạn lượng. Ngoài ra, Sở công tử còn nhận trả tiền cho một bệnh nhân khác, cộng lại là một trăm vạn lượng bạc."

"Hoang đường! Con ta dùng thuốc tiên hay sao mà tốn nhiều tiền thế?"

Tiền Hâm: "Bà nói thế là ý gì? Bà là người nơi khác, không hiểu thì đi nghe ngóng thử xem, bệnh viện chúng ta xưa nay già trẻ không lừa, mười dặm tám hướng ai chẳng khen Sơn trưởng chúng ta nhân từ. Năm mươi vạn lượng là đã bớt số lẻ cho rồi đấy." Hắn nghiêng người, bĩu môi khinh bỉ: “Không có tiền thì đừng ra vẻ nhà giàu."

Độ thù hận kéo căng đét.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.