Khổng Linh Chi đôi khi cảm thấy Lục Nhân nên đổi họ thành Khổng mới đúng, hắn cứ như con công đực, lúc nào cũng chực chờ xòe đuôi khoe mẽ.
Liếc mắt đưa tình đã là chuyện thường ngày ở huyện, thỉnh thoảng hắn còn cố ý nới lỏng cổ áo, để lộ cần cổ cao gầy, hoặc mặc những bộ quần áo bó sát, khoe trọn tấm lưng thẳng tắp và vòng eo săn chắc...
Ai nhìn vào cũng biết hắn đang theo đuổi cô, nhưng rõ ràng kỹ năng tán tỉnh của hắn còn non nớt lắm, thành ra nhiều lúc hành động cứ như thể đang tự dâng mình lên mâm cỗ mời người ta xơi vậy.
Khổng Linh Chi thở dài, thầm mắng trong lòng một câu "tên ngốc".
"Đi câu cá mãi cũng chán, ta đang tính đi du ngoạn một chuyến, vừa khéo cần một vị thiếu hiệp anh tuấn tiêu sái, võ công cao cường đi cùng."
"Ta ta ta! Chọn ta đi!"
"Vậy làm phiền Lục huynh rồi, qua Tết chúng ta sẽ cùng nhau đi ngao du sơn thủy."
"Được được được!" Lục Nhân đồng ý ngay tắp lự, thậm chí còn lôi đống mặt nạ ra hỏi cô thích cái nào. Khổng Linh Chi tùy ý chỉ một cái, hắn bèn lẩm bẩm: "Hóa ra cô thích kiểu này."
...
Sau Tết, đám học sinh cũng đến chúc Tết cô ra trò, quà năm nay vẫn là vở tập viết, do Lục Nhân tài trợ.
Nhà nhà bắt đầu đi chúc Tết thăm hỏi họ hàng, chuyện cưới xin cũng rộn ràng hẳn lên.
Trên trấn có đám cưới, gửi thiệp mời cho Khổng Linh Chi, cô cũng đến uống chén rượu mừng.
Mấy hôm sau, lại có người đến nhà làm mai. Lần này đối tượng là một trọc phú ở trấn bên, bà mối khen nức nở là "gia tài bạc vạn", nhà có mấy cửa tiệm, người cũng phúc hậu hiền lành, từng đọc sách mấy năm, tuy không có công danh nhưng cũng là nhân tài, tóm lại là xứng đôi vừa lứa với cô vô cùng.
Khổng Linh Chi từ chối thẳng thừng, lý do là không lấy người nghèo hơn mình.
Bà mối lại thao thao bất tuyệt khen ngợi người kia: "Đây thực sự là mối nhân duyên tốt đấy. Nhà cậu ấy tuy tiền mặt không nhiều bằng cô, nhưng cậu ấy có cửa tiệm, ngày nào cũng hái ra tiền, còn cái thư viện này của cô ngày nào cũng phải bù lỗ, so sánh thế nào được?"
Không đợi Khổng Linh Chi mở miệng, Lục Nhân đã nhảy vào họng bà ta: "Bà nói thế là ý gì? Tiền của Khổng Sơn trưởng không phải là tiền à? Một lạng bạc của cô ấy chỉ tiêu được như nửa lạng thôi sao? Hay một đồng của gã kia tiêu được bằng ba đồng? Chẳng qua là nhắm vào gia sản nhà họ Khổng, muốn giúp cô ấy quản lý chứ gì, tiếng bàn tính của bà nảy tanh tách văng cả vào mặt ta rồi đây này."
“Cậu là ai?" Bà mối sầm mặt: “Danh tiếng của Khổng thị đều bị đám người giang hồ các người làm hỏng bét rồi! Cô ấy là con gái chưa chồng, không ở nhà giữ gìn khuôn phép, suốt ngày lộ mặt ra ngoài..."
Bà ta chưa nói hết câu đã bị Lâm Phương Thảo cầm chổi đuổi thẳng cổ.
Trước khi đi bà ta còn ngoái lại chửi đổng: "Ta chống mắt lên xem cô tìm được thằng con rể nào! Đừng để đến lúc con gái bị trai giang hồ lừa đi mất, lúc đấy thì tha hồ mà đẹp mặt!"
Lâm Phương Thảo quát lớn: “Chỉ cần con gái ta ưng, nó muốn lấy ai thì lấy!"
Quay đầu lại, bà kéo tay con gái dặn dò: "Linh Chi à, con biết mẹ xưa nay không ngăn cản con làm việc gì, nhưng con tuyệt đối không được bỏ trốn theo trai nhé. Người ta nếu thật lòng với con thì phải xin phép cha mẹ đàng hoàng, mang sính lễ đến hỏi cưới, rước kiệu tám người khiêng. Bỏ nhà theo trai là phận làm lẽ, con đừng có hồ đồ."
Lục Nhân đứng bên cạnh vểnh tai lên nghe, cổ đỏ bừng nhưng mặt vẫn tỉnh bơ nhờ lớp mặt nạ che chắn.
"Mẹ yên tâm, con không làm chuyện ngốc nghếch thế đâu. Hơn nữa con còn đệ tử, còn thư viện, bệnh viện phải lo, gia nghiệp lớn thế này, sao có thể vì một người đàn ông mà vứt bỏ được."
"Thế thì tốt!" Lâm Phương Thảo liếc nhìn Lục Nhân, hạ giọng nói nhỏ: “Có những gã đàn ông, đừng nhìn ngày thường ân cần nịnh nọt, nhưng chưa từng nhắc đến chuyện cưới xin đàng hoàng, chứng tỏ chẳng có mấy phần thật lòng đâu. Con cứ xem xét thêm người khác đi, nhà có con gái trăm nhà cầu, thiếu gì trai tốt."
Lục Nhân: !!!
Là hắn không muốn cưới sớm động phòng sớm sao? Là do Khổng Linh Chi không chịu đấy chứ! Hắn cứ định nhắc đến chuyện này là cô lại dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành, làm hắn mê muội đầu óc, quên béng mất việc chính.
Lúc này gần như bị chỉ mặt gọi tên, hắn vội vàng nhìn Khổng Linh Chi với ánh mắt van lơn, ra hiệu: Thế nào? Cầu hôn được chưa? Được thì ta về nhà chuẩn bị ngay đây.
Khổng Linh Chi ho khan một tiếng: "Mẹ, con còn nhỏ mà, muốn ở bên cạnh mẹ thêm vài năm nữa. Từ khi cha mất, mẹ con mình nương tựa vào nhau sống qua ngày, chẳng lẽ mẹ nỡ lòng gả con đi sớm thế sao?"
Câu nói này khiến Lâm Phương Thảo rưng rưng nước mắt, ôm chầm lấy con gái: “Con nói đúng, mẹ không nỡ gả con đi, không vội, con cứ từ từ mà chọn."
Lục Nhân hận nhạc mẫu không biết đấu tranh, cô ấy dỗ ngọt vài câu là mẹ đã quên hết chuyện chính rồi, còn kém hơn cả con!
Lại còn chọn với lựa, có gì mà chọn, hắn là tốt nhất rồi, chân thành nhất rồi, trên đời này ai mà sánh bằng hắn được.
...
Cùng lúc đó, Dương Đình cũng đang đối mặt với màn giục cưới của cha mẹ.
Mẹ hắn, Tống Lan Ngọc, tay trái cầm một bức tranh: "Đây là cô nương nhà họ Trương, dung mạo xuất chúng, cầm kỳ thi họa đều giỏi. Cha cô ấy là Cử nhân, ca ca cô ấy giờ cũng đỗ Tú tài rồi, lại còn lớn lên cùng con từ nhỏ, nếu thành đôi, chắc chắn sẽ tương kính như tân."
Tay phải cầm một tấm thiệp: "Đây là thiệp của Tuân gia. Cô nương nhà họ Tuân tuy là con thứ nhưng đại bá cô ấy là Tri Phủ đại nhân. Tri Phủ đại nhân không có con gái nên nghe nói coi cô cháu gái này như con đẻ vậy. Mấy hôm nay Tuân gia cũng bắn tiếng, có vẻ ưng ý con rồi."
Bà nhìn bên trái, lại ngó bên phải, rõ ràng là ưng cả hai.
Cuối cùng bà nhìn con trai: “Con trai, con thích ai hơn?"
Dương Đình vẻ mặt bất lực: "Mẹ, con với họ chưa từng gặp mặt, chỉ nghe mẹ nói vài câu, làm sao mà thích được? Hơn nữa họ đều là tiểu thư khuê các, con thấy mình không xứng với người ta."
"Sao lại không xứng! Tài học của con trai mẹ ngay cả Tri Phủ đại nhân cũng nghe tiếng, giờ tuy mới chỉ là Tú tài, nhưng cả cái Trì quận này ai chẳng biết con chắc chắn sẽ đỗ đạt. Quản đại nho kia cũng là nghe danh tiếng của con mới nhận con làm đệ tử đấy chứ."
Người làm mẹ chỉ mong con trai sớm yên bề gia thất, sinh con đẻ cái để bà sớm có cháu bế.
Nếu lúc con trai đỗ Tiến sĩ mà con dâu sinh được đứa cháu trai bụ bẫm thì đúng là song hỷ lâm môn, viên mãn biết bao.
Thấy con trai từ chối, bà dò hỏi: "Hay là con nói cho mẹ nghe, con thích mẫu người thế nào? Nếu con đã có người trong mộng, chỉ cần xuất thân không quá thấp kém, mẹ cũng có thể khuyên cha con cưới về cho con."
Bà nhìn con trai đầy từ ái: “Cháu gái Tri Phủ tuy tốt, nhưng mẹ càng mong con trai mẹ cưới được người mình thích, sau này vợ chồng hòa thuận, êm ấm qua ngày là mẹ mãn nguyện rồi."
Những lời này khiến lòng Dương Đình dậy sóng.
Nhắc đến người con gái mình thích, trong đầu hắn lập tức hiện lên hình ảnh Khổng Linh Chi, người luôn thích “Cà khịa" hắn, hắn có lòng tốt nhắc nhở vài câu thì cô lại nhìn hắn với ánh mắt ghét bỏ, chỉ muốn tống cổ hắn ra khỏi thư viện.
Thấy bộ dạng ngẩn ngơ của con trai, bà Tống thót tim, cười hỏi: “Con trai mẹ chắc chắn là có người trong lòng rồi, không biết là cô nương nhà ai?"
"Mẹ đùa rồi, con làm gì có người trong lòng. Hai năm tới con muốn tập trung dùi mài kinh sử để thi cử, chuyện hôn nhân đợi con có công danh rồi tính sau."
Bà Tống thở dài: "Hồi bé có chuyện gì con cũng kể với mẹ, giờ lớn rồi, tâm sự cũng giấu cha mẹ."
"Mẹ..." Hắn định nói gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt mong chờ của mẹ, lại nuốt lời vào trong.
,