Khổng Linh Chi lại tát một cái: "Ngươi có mẹ không?"
"Ta... ta đương nhiên là có, mẹ già ta tám mươi rồi, đại hiệp..."
Khổng Linh Chi tiếp tục tát: “Có mẹ mà ngươi còn dám cười nhạo mẹ người khác à?"
"Ta sai rồi đại hiệp." Hắn vừa xin tha vừa thấy oan ức: “Ta cũng có nói sai đâu, bà ấy đúng là..."
Khổng Linh Chi tát cho hắn lệch cả mồm: "Ta là đại phu, để ta nói cho ngươi biết tại sao lại thế. Phụ nữ sinh con ngoài việc đi dạo một vòng qua quỷ môn quan, còn để lại rất nhiều di chứng. Đau lưng mỏi gối, tay chân lạnh giá, nám mặt, xương sườn biến dạng... chỉ là nhẹ nhất thôi. Sa nội tạng, đau dây thần kinh, són tiểu... là chuyện thường tình. Có gì đáng cười? Mẹ ngươi mà biết bà ấy chịu bao nhiêu tội để sinh ra ngươi, rồi lại bị ngươi cười nhạo thế này, thà lúc đầu bóp chết ngươi cho xong."
Không chỉ gã giang hồ kia, mà tất cả mọi người trong quán đều trầm mặc. Trong số họ có kẻ có thể coi thường phụ nữ, thậm chí đã quen thói khinh miệt, nhưng đối với mẹ ruột mình, ai cũng có lòng kính trọng. Dù trong lòng nghĩ gì, không ai dám tỏ ra bất hiếu với mẹ, nếu không cái danh bất hiếu ập xuống đầu thì cả đời coi như bỏ đi.
Trong lúc Khổng Linh Chi dạy dỗ tên kia, phu nhân nọ đã được nha hoàn dìu về phòng thay rửa. Đợi bà chỉnh trang xong xuôi, nha hoàn kích động kể lại tình hình vừa rồi.
"Phu nhân không nhìn thấy đâu, tên kia bị tát sưng vù cả mặt. Vị nữ hiệp đó thân thủ tốt quá, xách gã đàn ông to lớn như xách con gà con vậy."
Phu nhân hừ một tiếng: "Đám giang hồ thảo khấu này chẳng biết lễ nghĩa là gì, bị dạy dỗ cũng đáng đời." Bà ngừng một chút: “Lát nữa ngươi mang ít đồ sang biếu vị nữ hiệp kia, coi như lời cảm ơn."
"Vâng, con đã sai người đi mua rồi." Nha hoàn vừa chải đầu cho bà vừa thao thao bất tuyệt: “Con nghe người ta nói, vị nữ hiệp đó không chỉ võ công cao cường mà y thuật cũng tuyệt đỉnh. Trước đó có người tìm cô ấy chữa bệnh, cô ấy chữa khỏi, người ta biếu bao nhiêu là đồ, chưởng quầy tửu lầu này còn miễn phí tiền phòng cho cô ấy nữa."
...
Khổng Linh Chi và Lục Nhân chơi ở vùng này cũng đã chán, định thu dọn đồ đạc rời đi. Vừa hay có người đến khám bệnh, cô bảo Lục Nhân đi thu dọn hành lý trước, còn mình ngồi ở góc đại sảnh xem bệnh.
Lúc này chưa đến giờ cơm nên vắng khách, chưởng quầy ân cần mang lên một ấm trà ngon.
Người đến khám là một người phụ nữ đẫy đà, cô day day trán: "Đại phu, thế nào rồi? Có phải ta có tin vui không?"
Khổng Linh Chi bắt mạch, rồi bật mắt quét lên quét một lượt, thu tay về: "Không có bệnh."
"Không thể nào! Dạo này ta hay mệt mỏi, chóng mặt..."
"Ăn ít quá đấy."
Người phụ nữ ngớ người.
"Nhưng ta..." Cô nhìn quanh quất: “Tháng này ta chưa có cái đó..."
"Ăn ít quá, suy dinh dưỡng."
"Nhưng ta nhìn thấy thịt là buồn nôn."
Khổng Linh Chi ngạc nhiên, nghĩ ngợi một chút rồi gọi Lục Nhân mang chỗ thịt khô mua dự trữ đi đường ra. Thịt khô này ngửi không thấy mùi gì, nhưng càng nhai càng thơm, nếu không sợ hỏng cô đã mua nhiều một chút mang về nhà.
Một đĩa thịt khô đặt trước mặt người phụ nữ: “Cô ăn thử một miếng xem."
Cô ta cầm lên, cổ họng vô thức nuốt nước miếng, định đặt xuống thì Khổng Linh Chi nói: "Đây là thịt bò khô, hầu như không có mỡ... Mỡ chính là thịt béo, không ăn thịt béo thì sẽ không béo lên đâu..."
Người phụ nữ gần như không kìm được nhét ngay vào miệng, rồi càng nhai càng thấy ngon, thoáng cái đã ăn hết sạch cả đĩa mà vẫn còn thòm thèm.
"Đây là thịt khô nhà họ Vương làm, tay nghề của Vương nương tử, hàng xóm láng giềng ai cũng biết, trước kia ta hay ăn lắm."
Cô thở dài: "Ta nhịn ăn cả tháng nay rồi!" Cô đột ngột ngẩng đầu: “Thịt khô này ăn vào thật sự không béo sao?"
Khổng Linh Chi bèn giảng giải cho cô nghe nguyên lý muốn giảm cân thì phải "bóp mồm miệng, động chân tay", nhưng không được nhịn ăn bất chấp sức khỏe, bình thường vẫn phải chú trọng dinh dưỡng cân bằng, còn nói sơ qua về cơ chế tích mỡ, khiến cô ta nghe mà mắt tròn mắt dẹt.
"Hóa ra là thế!" Cô cảm thán: “Giá mà gặp được đại phu sớm hơn. Từ bé ta đã ham ăn, rồi cứ thế béo lên, càng béo ta càng ngại ra ngoài, cứ sợ người ta cười chê. Tuy chồng không chê ta, nhưng ta vẫn muốn gầy đi một chút."
Cô sờ sờ khuôn mặt bầu bĩnh của mình, nhớ đến dáng người thon thả của người khác mà thở dài thườn thượt.
"Đại phu, ta không có thai thật à?"
"Không có."
Cô lại ghé sát vào thì thầm: "Thế ta có đẻ được không? Ta cưới nhau hơn hai năm rồi mà mãi chưa có con."
Khổng Linh Chi bắt mạch lại lần nữa: "Không có vấn đề gì đâu, cứ thoải mái tư tưởng đi."
"Thôi được rồi." Cô lấy khăn tay lau khóe miệng: “Đa tạ đại phu."
Cô định đứng dậy đi về thì Khổng Linh Chi đột nhiên gọi giật lại: "Khoan đã, vừa nãy cô bảo cô thành thân được hai năm rồi?"
"Đúng vậy, hơn hai năm rồi." Khổng Linh Chi bắt mạch lần thứ ba, bật mắt quét soi kỹ lại lần nữa: “Cô..."
Lời ra đến miệng lại nuốt vào: "Khụ, cô nương, có thể vào phòng ta nói chuyện không? Ở đây không tiện."
"Được." Trong lòng người phụ nữ bỗng thấy thấp thỏm, chân tay bủn rủn, phải nhờ nha hoàn dìu vào phòng. Vào đến nơi, cô ra hiệu cho nha hoàn ra ngoài đợi, rồi nắm chặt tay Khổng Linh Chi, nước mắt lã chã rơi.
"Đại phu, có phải ta không đẻ được không? Ngài cứ nói thẳng đi. Thực ra ta cũng nghi ngờ lâu rồi, nhưng chồng cứ an ủi ta là duyên chưa tới. Nhưng ta sốt ruột lắm! Nhà chồng chỉ có mình chàng, không huynh đệ gì, cha mất sớm, mẹ vất vả nuôi chàng khôn lớn, ta nói gì cũng phải sinh cho chàng một mụn con!"
Khổng Linh Chi nhất thời không biết trả lời thế nào.
Cô bắt đầu ám chỉ: “Cô có biết làm thế nào để sinh con không?"
Người phụ nữ liếc nhìn cô: "Sao ta lại không biết, ta thấy nhiều rồi, bụng to lên, đủ tháng đủ ngày là đẻ thôi."
"Thế cô biết làm thế nào để có thai không?"
Người phụ nữ nghiêng đầu: "Đại phu, rốt cuộc ngài muốn nói gì?"
Khổng Linh Chi: “Cô nói xem có khả năng nào, ta chỉ nói là có khả năng thôi nhé, cô đến giờ vẫn còn là xử nữ, đương nhiên không thể có thai được."
Người phụ nữ trợn tròn mắt: "Lang trung điên rồi à? Ta thành thân hơn hai năm rồi, sao có thể..." Cô đỏ mặt, dậm chân: “Có phải ngài chưa trải sự đời không đấy?"
Đột nhiên cô nghĩ ra điều gì: "Nhìn ngài mới mười sáu mười bảy tuổi, ôi dào, biết thế ta chẳng tìm ngài khám bệnh làm gì."
Khổng Linh Chi tiếp tục ám chỉ: "Ta cảm thấy, ta biết nhiều hơn cô đấy."
"Ha ha ha, cô bé con, thôi được rồi, coi như ngài không biết, ta cũng không làm khó ngài."
Cô cười lên trông rất sảng khoái đáng yêu, khuôn mặt bầu bĩnh có lúm đồng tiền, nhìn là biết người tâm rộng bao dung.
Khổng Linh Chi điên cuồng ám chỉ: "Hay là cô nghĩ kỹ lại xem? Trước khi lấy chồng, mẹ cô không truyền cho cô bí kíp gì à?"
Cho dù không có tranh ảnh minh họa thì cũng phải dạy bảo đôi chút chứ...
"Mẹ ta mất sớm, sau này cha lấy mẹ kế, lại có thêm đệ đệ muội muội, cha mẹ ít quan tâm đến ta."
,