Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 370: Ăn Vạ Nhầm Người

❊ ❊ ❊

Ánh mắt Khổng Linh Chi trong nháy mắt trở nên sắc lẹm.

Cô lặng lẽ nhìn Vương Nha, đôi mắt cô bé đẫm lệ. Khi người phụ nữ kia đẩy cô bé ra, những giọt nước mắt rơi xuống vạt áo.

Mọi người xung quanh đều cảm thấy phẫn nộ tột cùng. Thầy cô, bạn bè, hộ vệ sống cùng lũ trẻ hai năm trời, làm sao có thể không nhận ra?

Hơn nữa Vương Nha là một đứa trẻ rất đặc biệt. Kỳ nghỉ hàng tháng cô bé gần như không về nhà, cứ ở lỳ trong ký túc xá. Làm bài tập xong thì giúp cô quản lý làm việc vặt, hoặc phụ các đại nương nhà bếp nhặt rau rửa bát, vừa chăm chỉ vừa thật thà, ai cũng quý mến và thương cảm cho hoàn cảnh của cô bé.

"Mấy người nói hươu nói vượn cái gì thế? Đây chính là Vương Nha!"

"Hai vợ chồng nhà này có phải người không vậy? Con đẻ mình mà cũng không nhận?"

Người đàn bà chống nạnh, không hề sợ hãi: "Cha mẹ ruột mà không nhận ra con mình à? Ngươi chỉ là một tên hộ vệ canh cổng, ở đây đến lượt ngươi lên tiếng sao?"

"Bà!"

Người đàn bà càng thêm hùng hổ, tròng mắt đảo một vòng, nảy ra ý đồ: "Con gái ta có một vết bớt đặc biệt trên người, các người không tin thì để ta đưa nó vào phòng kiểm tra là biết ngay."

Mọi người nhìn nhau, không biết nói gì.

Người đàn bà bèn kéo tay Vương Nha lôi vào phòng.

"Mẹ..."

"Đừng gọi ta là mẹ! Ta không có đứa con bất hiếu như ngươi!"

Vương Nha cúi gằm mặt: "Dù cha mẹ có nhận hay không, con vẫn là con của cha mẹ." Thực ra trong lòng em cũng từng ao ước được đổi cha mẹ khác.

Mỗi lần nghỉ lễ, nhìn các bạn vui vẻ về nhà, cô bé cũng thèm khát có cha mẹ yêu thương mình biết bao.

Nhưng Vương Nha đã cam chịu số phận, số cô bé không được cha mẹ thương yêu. Nhưng không sao, cô bé sẽ cố gắng học tập, sau này lên núi hái thuốc, chữa bệnh cho người ta, cuộc sống cũng sẽ ổn thôi. Có cơm ăn áo mặc, cô bé còn đòi hỏi gì nữa.

Người đàn bà hừ lạnh: "Lát nữa ra ngoài ngươi phải nói ngươi không phải con ta."

"Con không thể nói dối." Cô bé không biết cha mẹ định làm gì, nhưng chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành gì.

"Ngươi mà dám nhận là con ta, ta sẽ lôi ngươi về, bán vào lầu xanh!" Bà ta đe dọa: “Ngươi còn bé, không biết kỹ nữ là thế nào đâu. Kỹ nữ là để ngàn người cưỡi vạn người ngủ, cả đời đê hèn, ngay cả lão ăn mày bên đường bỏ tiền ra cũng chơi được. Sau này chết đi còn phải xuống mười tám tầng địa ngục!"

Mặt Vương Nha cắt không còn giọt máu.

"Mẹ..."

"Nhớ kỹ lời ta nói chưa?" Người đàn bà cười gằn: “Ngươi tự nghĩ đi, ở đây ngày ngày ăn sung mặc sướng lại được học nghề tốt hơn, hay là đi làm kỹ nữ tốt hơn."

Vương Nha không thốt nổi tiếng "mẹ" nữa.

Trong đầu em cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi: "Tại sao?”

“Tại sao lại đối xử với con như vậy?"

Chẳng lẽ cô bé không phải con ruột sao? Tại sao đệ đệ chỉ sứt da một tí cha mẹ đã xót xa, còn cô bé thì họ lại muốn đẩy vào chốn nhơ nhớp đó?

Khi bị lôi ra khỏi phòng, Vương Nha cảm thấy mình như đã chết một lần.

Cảm giác ngực đau thắt, nghẹn ứ, chua xót này, phải chăng chính là cái chết?

Người đàn bà ném cho chồng cái nhìn đắc ý, rồi đẩy Vương Nha ra trước mặt mọi người: "Ngươi nói đi, ngươi có phải con gái ta không?"

Vương Nha đờ đẫn một lúc. Khi bị đẩy thêm cái nữa, cô bé quỳ sụp xuống trước mặt Khổng Linh Chi.

"Thưa cô, con xin lỗi." Cô bé dập đầu thật mạnh xuống đất: “Con không phải con gái họ. Thưa cô, con xin lỗi!"

Mọi người lờ mờ hiểu ra vấn đề, càng thêm phẫn nộ, nhưng nhất thời không biết phải làm sao.

"Ta biết rồi. Đứng dậy đi. Họ không nhận con thì cô nhận con. Con là học trò của thư viện, đã được cứu về thì đi nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Vương Nha ngẩng phắt đầu lên, trong mắt ánh lên tia sáng chưa từng có: "Cô ơi..."

"Được rồi, mau đi làm bài tập bù đi." Khổng Linh Chi nghiêm mặt nói với đám học sinh: “Đây là chuyện người lớn, không liên quan đến các em." Cô quay sang dặn dò các thầy cô: "Tranh thủ thời gian dạy bù cho các em ấy."

Mọi người tản đi, người đàn bà vội vàng hỏi dồn: "Cô làm mất con gái ta rồi tính sao? Chuyện này không thể cứ thế mà xong được!"

Khổng Linh Chi: "Yên tâm, lệnh treo thưởng của ta vẫn còn hiệu lực, con gái bà nhất định sẽ được cứu về."

"Sao có thể? con gái ta chắc chắn là chết rồi! con gái ta đang yên đang lành gửi đến chỗ cô, lại bị cô làm liên lụy hại chết..."

Khổng Linh Chi lạnh mặt: "Cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa! Bà chưa thấy xác, lấy gì chứng minh con gái bà đã chết? Tuy nó gặp chuyện ở thư viện của ta, nhưng ta cũng đã bỏ ra một vạn lượng bạc trắng treo thưởng cứu người. Bà ra ngoài hỏi xem, ai mà không khen Khổng Linh Chi ta có tâm."

"Cái này..." Người đàn bà cứng họng. Gã chồng xoa tay lên tiếng: "Khổng Sơn trưởng, chúng ta không có ý gì khác. Cô xem, cô đã sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền như thế để treo thưởng, vậy có phải nên bồi thường cho chúng ta không?"

Khổng Linh Chi: "Bồi thường cái gì? Lúc trước chúng ta đã ký giấy cam kết rồi. Con các người đâu phải bị bắt ở thư viện, nó bị bắt ngay tại nhà các người, liên quan gì đến thư viện của ta?"

"Nhưng mà..."

Gã đàn ông đang định nói "đó là bị cô liên lụy", Khổng Linh Chi đã giơ tay ngăn lại: "Đã không tìm thấy con, hai người cũng về đi thôi. Người đâu, tiễn khách!"

Hai vợ chồng bị hộ vệ xách nách lôi thẳng xuống núi, định quay lại nhưng bị chặn cửa.

Hai người tức tối gào lên: "Còn có thiên lý không hả? Hại chết đứa con gái đáng thương của ta rồi!"

Người xung quanh thấy vậy xúm lại hỏi thăm hộ vệ sự tình.

Hộ vệ kể lại hành vi trơ trẽn vừa rồi của họ, ai nấy đều lộ vẻ khinh bỉ.

Có người thích hóng hớt ghé tai mách nước: "Ta bày cho ông bà một cách, ông bà có thể lên quan phủ kiện. Có điều nếu bị quan phủ tra ra ông bà vì tham tiền mà không nhận con đẻ, e là sẽ bị đánh nát mông đấy."

Hai vợ chồng không ngờ Khổng lang trung này lại "rắn" đến thế, không nói lý lẽ gì cả. Bảo họ lên quan phủ kiện thì họ không dám, đành hậm hực chửi bới vài câu rồi bỏ về.

...

Sóng gió qua đi, Cừu Thư lại đến hỏi đám người trong địa lao xử lý thế nào. Khổng Linh Chi nghĩ giếc đi thì phí quá, chi bằng tống cổ đi làm ruộng hết.

Khu vực làm ruộng cách xa thư viện, chúng có làm loạn thì cùng lắm là bỏ trốn, không đe dọa được an toàn của thư viện.

"Phế võ công, tống đi làm ruộng."

Cừu Thư: "Thông thường phế võ công là cắt gân mạch, mà cắt gân mạch rồi thì còn làm ruộng thế nào được nữa."

Khổng Linh Chi: "..."

"Giang hồ không có loại thuốc đặc hiệu nào phế võ công à?"

Cừu Thư: "Có chứ, Hạc Đỉnh Hồng, Thạch Tín, uống xong không những phế võ công mà phế luôn cả người."

Khổng Linh Chi lại rơi vào trầm tư.

"Khụ, cứ nhốt đó đã, đợi ta nghiên cứu loại thuốc đặc hiệu xem sao." Vừa hay lấy bọn chúng làm chuột bạch thí nghiệm.

...

Thư viện trở lại vẻ yên bình vốn có, lũ trẻ sau khi trải nghiệm sự hiểm ác của giang hồ thì càng chăm chỉ học hành luyện võ hơn.

...

Câu chuyện Khổng Linh Chi "tán gia bại sản" cứu học trò được thêu dệt thành giai thoại truyền đi khắp nơi, nhờ đó thu hút càng nhiều bệnh nhân đến khám.

Hôm nay, bệnh viện tiếp nhận một ca bệnh và người nhà vô cùng kỳ quái.

Chương Tầm Thiện mặt đầy vẻ kinh hoàng chạy đến văn phòng Viện trưởng tìm Khổng Linh Chi.

"Cô ơi, vừa có người bế một cái xác đến khám bệnh, ông ta bắt chúng ta phải cứu sống cái xác đó, nếu không cứu được thì bắt cả bệnh viện chôn cùng!"

Khổng Linh Chi:???

Ăn vạ đến tận đầu cô rồi sao?

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.