Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 310: Đan Diên Thọ, Ăn Vào Là Thấy Hiệu Quả

❊ ❊ ❊

Giang Ý đành phải lấy tờ giấy ra, cung kính đưa cho cha.

Giang đại nhân rũ rũ tờ giấy, cười khẩy: "Gần đây nghe không ít người khen bài văn này viết hay lắm, ta xem thử nó viết hay đến mức nào."

Sau đó ông bắt đầu chê bai: "Thế này mà cũng gọi là văn hay à? thô tục, không thông văn vẻ, chắc mấy năm nay nó chẳng đọc sách vở gì, trong bụng toàn rượu thịt. Mở đầu mà thẳng tuột thế này, chẳng dùng điển cố nào, để người ta biết nó từng đỗ Tiến sĩ, lại tưởng triều đình hết người rồi."

Ông đọc từng chút một, càng về sau sắc mặt càng nghiêm túc, đến mấy câu cuối thì không kìm được đọc thành tiếng.

"Nhân tang giả vị, dư kim liễn bích, thâu hóa quyền môn, thiết đạo đỉnh tư. Dĩ huynh đệ vi minh, hành bất nghĩa chi sự. Khinh giảo phản phúc, hiếu loạn lạc họa, nhân duyên nhai tí, bại pháp loạn kỷ. Bố cáo thiên hạ, hàm sử thiên hạ nhân tri y giả hữu câu bách chi nan."*

*Vì của cải mà giả mạo địa vị, xe vàng kiệu ngọc, hối lộ quyền môn, trộm cắp chức trọng quyền cao. Lấy huynh đệ làm tên liên minh, làm chuyện bất nghĩa. Xảo trá lật lọng, thích làm loạn gây họa, vì chút thù hằn nhỏ nhặt mà phá hoại kỷ cương phép nước. Bố cáo thiên hạ, để người trong thiên hạ đều biết người làm nghề y gặp nạn bị bức bách.

Ông lặp lại một lần nữa: "'Nhân tang giả vị, dư kim liễn bích, thâu hóa quyền môn, thiết đạo đỉnh tư'. Mấy lời này nghe không giống nói về người giang hồ đâu."

Sắc mặt Giang đại nhân khó coi vô cùng, hơi thở cũng trở nên khó nhọc: "Trong lòng nó, ta là kẻ dựa vào hối lộ để có quan vị, ngồi xe vàng kiệu ngọc, kết giao quyền quý, trộm cắp chức Tể tướng sao?"

Giang Ý vội vàng bước tới đỡ cha, đồng thời giải thích và khuyên giải thay cho đệ đệ.

"Cha đừng nghĩ lung tung, nó rõ ràng là đang mắng đám người Huynh Đệ Minh kia mà."

Giang đại nhân không tin: "Nó rõ ràng là mượn cớ mắng ta! Nếu không tại sao đoạn đầu bài văn còn đơn giản dễ hiểu, đoạn sau lại thay đổi?"

Giang Ý: "Bài văn này nó viết cho người giang hồ xem, tự nhiên phải đơn giản dễ hiểu."

"Thế tại sao đoạn sau lại viết như vậy? Sao không tiếp tục thô tục nữa?"

Giang Ý: "Chắc chắn là chuyện Huynh Đệ Minh ám sát Khổng cô nương làm nó tức giận. Nó nóng giận muốn mắng người, nhưng lại không tiện mắng quá thẳng thừng, nên cố ý viết mấy câu này, người giang hồ bình thường đọc cũng không hiểu."

Giang đại nhân vẫn thấy giận: "Ta thấy nó mượn gió bẻ măng mắng ta thì có. Nó viết bài văn thế này, là sợ không ai đàn hặc ta chắc?"

"Cha!" Giang Ý vẻ mặt bất lực: “Bây giờ Khổng cô nương gặp nguy hiểm, chắc chắn nó đang nghĩ cách báo thù thôi."

Chứ chẳng nhớ đến cha đâu.

Giang đại nhân hiển nhiên cũng hiểu ý con trai cả, càng thêm tức giận.

"Sinh nhật mẹ nó nó còn biết ở nhà, giờ sắp đến sinh nhật ta rồi mà nó chẳng thèm hồi âm lấy một bức thư... Cái thằng bất hiếu này!"

Giang Ý thầm nghĩ, theo suy nghĩ của đệ đệ thì mẹ mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra nó nên vất vả, còn cha đâu có chịu khổ thế.

"Khổng cô nương gặp chuyện như vậy, chúng ta cũng phải viết thư hỏi thăm vài câu, nếu được thì gửi ít đồ qua đó trấn an, nếu không thì thất lễ quá."

Giang đại nhân: "Cũng phải, cô ấy hiểu lễ nghĩa hơn đệ đệ con. Gửi cho cô ấy ít đồ an ủi, nhưng cấm không được viết thư cho lão nhị! Ta muốn xem ngày mừng thọ ta, thằng con trời đánh ấy có về hay không!"

Giang Ý nghĩ thầm đệ đệ sẽ không về đâu. Rõ ràng là chuyện lớn giữa Minh Thắng Thiên và Huynh Đệ Minh trong giang hồ gần đây đệ đệ chắc chắn sẽ tham gia, e là nó quên béng năm nay cha mừng thọ chẵn rồi.

"Nếu đệ đệ không về thì sao ạ?" Hắn nhỏ giọng thăm dò.

"Nó mà không về, ta sẽ đuổi nó ra khỏi nhà, xóa tên nó khỏi gia phả!"

"Thế lỡ đệ đệ giận lên, đổi luôn họ..."

"Nó dám!" Giang đại nhân cười khẩy: “Ta đã nói trước với cậu các con rồi, không có cậu con đồng ý, nó không đổi được đâu."

Giang Ý: "Thế lỡ nó đổi thẳng sang họ Khổng, ở rể nhà Khổng cô nương thì sao?"

Giang đại nhân trừng mắt nhìn con trai cả: "Lỡ lỡ cái gì, sao con cứ nói đỡ cho nó thế? Hay con cũng học thói chọc tức cha giống nó rồi?"

"Con không dám!" Giang Ý liên tục tạ lỗi, dỗ dành vài câu, sắc mặt cha mới dịu đi đôi chút.

Đang nói chuyện thì người hầu vội vã chạy vào bẩm báo.

"Nhị thiếu gia gửi đồ về rồi ạ, hai xe lớn lận! Phu nhân mời ngài qua xem."

Giang đại nhân sa sầm mặt mày: "Sao, nó làm con biếu đồ cho cha, còn bắt ta phải cung kính ra cửa đón à? Gửi rồi thì cứ khiêng vào sân là được."

"Khiêng vào rồi ạ, phu nhân bảo trong đó có quà mừng thọ ngài, mời ngài qua xem."

Giang đại nhân đủng đỉnh đi sang, thấy vợ và con gái đang hớn hở xem đồ.

Là mấy thứ chai lọ hũ bình Khổng cô nương từng tặng trước đây.

Ông thực sự không thấy vợ dùng xong có thay đổi gì, nhưng vợ vui, con gái thích, chắc là cũng có chút tác dụng thật.

Ngồi xuống, ông thong thả bình phẩm một câu: "Khổng cô nương xem ra hiểu chuyện hơn lão nhị."

Gửi quà mừng thọ trước cả ngày sinh nhật ông, vậy quà của ông là cái gì? Mau lấy ra xem nào.

Giang phu nhân đưa cho ông một chiếc hộp ngọc nhỏ: "Khổng cô nương đặc biệt nói rõ trong thư, cái này biếu ông đấy."

"Còn có thư à?"

"Đây, cho ông."

Giang đại nhân vừa nhìn thấy chữ trong thư là bắt đầu cau mày, nếp nhăn giữa trán hằn sâu như kẹp chết được con ruồi.

"Chữ nghĩa kiểu gì thế này? Ta nhìn như gà bới ấy. Chữ viết xấu xúc phạm người nhìn thế này mà cũng dám mở thư viện dạy học?"

Không bị phụ huynh học sinh đánh chết à?

Giang Chiếu ôm đống "mỹ phẩm dưỡng da" và "đồ trang điểm" của mình, lí nhí nói đỡ cho tẩu tẩu tương lai: "Khổng cô nương dạy y thuật, con nghe đại ca bảo, tỷ ấy thuê hai tú tài dạy chữ mà."

Giang đại nhân không để ý lời con gái, ông trừng mắt nhìn bức thư, đập mạnh xuống bàn: "Cô ấy bị lão nhị dạy hư rồi, toàn nói hươu nói vượn. Còn bảo cái gì mà Đan Diên Thọ biếu ta, là cô ấy nghiên cứu bao nhiêu năm mới chế ra được, thiên hạ chỉ có một viên... Đến thần y giỏi nhất cũng chẳng dám nhận mình kéo dài tuổi thọ cho người khác được, sao cô ấy dám mạnh miệng thế? Huống hồ, tuổi thọ con người do trời định, làm sao biết thuốc này của cô ấy kéo dài tuổi thọ hay làm tổn thọ?"

...

Lúc này Lục Nhân cũng đang hỏi Khổng Linh Chi câu đó.

Thuốc tuy đã gửi cho cha hắn rồi, nhưng cũng chẳng có cách nào kiểm chứng hiệu quả.

Khổng Linh Chi thản nhiên trả lời: "Đương nhiên là có hiệu quả."

"Chứng minh kiểu gì?"

"Không cần chứng minh. Bất kể cha huynh sống đến bao nhiêu tuổi, chắc chắn đều có công lao của viên thuốc này."

Lục Nhân định nói thế thì chứng minh được gì, bỗng nhiên phản ứng lại.

Chuyện này cần gì chứng minh! Chỉ cần bọn họ khăng khăng là đã kéo dài tuổi thọ cho cha hắn, thì ông ấy cũng chẳng có cách nào chứng minh thuốc không có tác dụng. Dù sao cha hắn cũng không thể vì chứng minh thuốc giả mà tự sát tại chỗ được?

Vậy thì chỉ cần sau khi uống thuốc, ông ấy sống thêm dù chỉ một ngày, cũng có thể tính là thuốc có tác dụng!

Lục Nhân cười lớn: "Ha ha ha! Cha ta cũng có ngày hôm nay, quả đắng này ông ấy nuốt chắc rồi."

Khoan đã.

"Ái chà, lỡ cha ta không uống viên thuốc này thì sao?"

Khổng Linh Chi: "Viên thuốc đó, dù ông ấy không uống, để một hai tháng cũng tự tan biến thôi. Nó chỉ là viên thuốc hành khí dưỡng dạ dày bình thường."

Lục Nhân cảm thán: "Vẫn là cô lợi hại. Năm xưa nếu cô đối đầu với cha ta, chắc chắn sẽ không thảm như ta, cô có thể trị được hết thói xấu của ông ấy."

Khổng Linh Chi mỉm cười: "Dù sao ta cũng là thầy thuốc, trị bệnh cứu người là việc ta nên làm mà."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.