Thấy huyện lệnh cau mày, Lưu Chính không đợi ngài lên tiếng đã vội nói tiếp: "Cho dù ngài không thu học phí, con cũng không theo học được. Nếu thực sự muốn nuôi con ăn học, cha mẹ con từ nay về sau sẽ chẳng bao giờ được ăn no, chẳng bao giờ được mặc áo mới, cả năm cũng không dám ăn thịt..." Cậu bé rơm rớm nước mắt: “Phận làm con mà không thể chia sẻ gánh nặng với cha mẹ đã là bất hiếu, sao nỡ để cha mẹ phải vất vả như vậy?"
Huyện lệnh giãn đôi lông mày, khe khẽ thở dài.
Lưu Chính lau khóe mắt, khẩn khoản cầu xin: "Chuyện này xin đại nhân đừng nói cho cha mẹ con biết. Nếu họ biết, vì con chắc chắn họ sẽ cam chịu mọi cực khổ. Nhưng con không muốn. Gia đình con sống dưới sự cai trị của đại nhân, cơm no áo ấm, đã may mắn hơn bao người rồi."
Huyện lệnh đại nhân thầm gật đầu, nghĩ thầm thảo nào lâu như vậy cậu bé mới đến tìm ông. Chắc hẳn trong lòng cậu cũng đã dằn vặt đấu tranh rất nhiều, cuối cùng mới chọn từ bỏ việc học.
Đứa trẻ này... trong lòng chắc đau khổ lắm.
"Cháu ngoan, thật là một đứa trẻ chí hiếu! Cha mẹ cháu có được đứa con như cháu, dù có núi vàng núi bạc cũng không đổi."
"Đa tạ đại nhân quá khen." Lưu Chính thở phào nhẹ nhõm: “Được đại nhân khen câu này, dù không thể đến chỗ đại nhân học tập, cả đời này con cũng không quên lời chỉ dạy của ngài."
Huyện lệnh đại nhân có chút tiếc nuối, nhưng cũng không ép buộc, dù sao cậu bé cũng không phải đầu quân cho người khác.
Ông nói thêm vài câu rồi cho cậu bé lui.
...
Bước ra khỏi hậu viện huyện nha, Lưu Chính ngẩng đầu nhìn trời, ánh mặt trời chói chang đến lóa mắt.
...
Phùng Tam Nguyệt cầm tập chữ mẫu về nhà. Gần đến cửa, mẹ cô bé thì thầm dặn: "Cất kỹ tập chữ đi, đừng để Tứ thúc con nhìn thấy."
"Con biết rồi."
Về đến nhà mới biết Tứ thúc không có nhà, chú đã quay lại thư viện, nghe nói là đi tham gia hội văn gì đó.
Phùng Tam Nguyệt bĩu môi, chắc chắn tổ mẫu lại dúi cho thúc ấy không ít tiền rồi, những ngày tới chắc cháo lại càng loãng hơn đây.
Cháo loãng chỉ phải ăn có ba ngày. Tứ thúc đi hội văn về, thấy cô bé không những không cau mày mà còn cười hỏi: "Mấy hôm nay có nghịch ngợm không?"
Phùng Tam Nguyệt:???
Tứ thúc bị điên à? Thúc quên hôm nọ cháu còn đứng ở nhà củi mắng thúc té tát sao?
Mẹ cô bé bỗng kéo giật cô bé ra sau lưng, rồi đẩy tọt vào phòng.
"Tứ thúc về rồi à, tỷ đang nấu món ngon cho thúc đây, thúc về phòng nghỉ ngơi đi."
...
Phùng Tam Nguyệt cảm thấy có gì đó sai sai.
Sáng hôm sau ăn cơm, tổ mẫu lại múc cho cô bé những hai muôi cháo đầy!
Bình thường bà tiếc từng muôi một, mà toàn hớt phần nước loãng ở trên.
Trong lòng cô bé cứ thấp thỏm không yên, nhưng lạ cái là trong nhà chẳng có chuyện gì xảy ra. Tứ thúc ngày ngày ở lì trong phòng đọc sách không ra ngoài, tổ phụ tổ mẫu ngoài việc múc thêm cho cô bé ít cháo thì cũng chẳng nói năng gì.
Một đêm nọ, cô bé đang thiu thiu ngủ thì mẹ dựng dậy, bịt miệng cô bé lại, nhét vào tay một cái tay nải: "Đến nhà cô giáo con đi, đừng quay về nữa."
"Mẹ..."
"Suỵt, đừng lên tiếng." Cô bé quay đầu lại, thấy cha đang đứng ở cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Đợi cả nhà ngủ say, bốn bề tĩnh lặng như tờ, cha lẳng lặng cõng cô bé trên lưng, lẻn ra khỏi cửa.
Ông cõng cô bé một mạch đến cổng nhà họ Khổng. Trời còn chưa sáng, cha quấn cho cô bé cái áo bông dày sụ.
"Cha về đây."
"Cha!" Suốt dọc đường Phùng Tam Nguyệt muốn hỏi xem có chuyện gì xảy ra, nhưng cha cô bé cứ cắm cúi đi không ngẩng đầu lên, giờ lại quay lưng bỏ đi thẳng.
Nhìn bóng lưng cha xa dần, cô bé rất muốn hỏi một câu: Cha mẹ không cần con nữa sao?
...
Lâm Phương Thảo dậy sớm mở cửa thì thấy một đứa bé ngã nhào vào.
"Ôi trời, con cái nhà ai thế này? Phùng Tam Nguyệt? Sao con lại ở đây?" Mặt đứa bé tái mét vì lạnh, bà vội bế cô bé vào phòng, lấy chăn ủ ấm.
Môi Phùng Tam Nguyệt run cầm cập: “Lâm thẩm, con... con có thể ở đây một thời gian được không ạ?"
"Nhà con xảy ra chuyện gì à?"
"Con không biết." Cô bé vừa nói nước mắt vừa rơi lã chã, khóc nức nở không ra hơi.
Một lát sau, Khổng Linh Chi đi tới, đưa cho cô bé một chiếc khăn tay sạch và một bát nước nóng.
“Làm ấm tay đi đã, rồi kể cho cô nghe con gặp khó khăn gì."
Phùng Tam Nguyệt bình tĩnh lại một chút: "Con... mấy hôm trước tổ mẫu tự nhiên đối xử tốt với con hơn, rồi tối qua, cha mẹ con không biết vì sao lại đưa con đến nhà cô, bảo con đừng quay về nữa."
Ánh mắt cô bé mờ mịt và đau thương.
Có lẽ trong lòng cô bé đã lờ mờ đoán ra điều gì đó, chỉ là không dám tin.
Đó là người thân của cô bé mà! Dù cô bé có làm gì sai, đánh mắng vài câu chưa đủ sao? Rốt cuộc là chuyện gì mà khiến cha mẹ sợ hãi đến mức phải lén lút đưa cô bé đi ngay trong đêm?
"Vậy con cứ ở lại đây đi."
Sáng hôm sau, Phùng Tam Nguyệt ăn xong bữa cơm bèn lăn ra ngủ li bì vì quá mệt. Tỉnh dậy đã là buổi chiều, cô bé ngồi xổm trong sân, bắt đầu lo lắng cho cha mẹ.
tổ mẫu không tìm thấy cô bé, liệu có trút giận lên cha mẹ không?
...
Lúc này tại nhà họ Phùng, Phùng lão nhị ngồi im lặng trong phòng.
Vợ anh thì ngồi thừ ra đó, mắt cứ nhìn chằm chằm ra cửa. Nghe tiếng bước chân bà cụ đi qua, tim hai vợ chồng như thót lên tận cổ, hơi thở dồn dập.
May mà bà cụ đi qua rất nhanh.
Phùng lão nhị: "Chắc mình nghe nhầm thôi."
"Ta cũng mong là nghe nhầm. Nếu ta trách lầm cha mẹ, ta sẽ dập đầu tạ lỗi với ông bà." Người phụ nữ vẻ mặt sầu thảm: “Coi như con gái đi chơi xa thôi."
Đúng lúc này, tiếng bà cụ lanh lảnh vang lên ngoài sân: "Vợ chồng lão nhị, vào phòng ta bảo, có chuyện cần nói với chúng ngươi."
Phùng lão nhị bật dậy, đôi mắt mở to không dám tin.
...
Hai vợ chồng bước vào phòng chính của ông cụ, đứng đó im lặng.
Bà cụ lườm một cái: "Nhìn thấy chúng ngươi là ta phát bực, cứ như hai khúc gỗ ấy."
Thấy hai người không đáp lời, bà cụ đành tự biên tự diễn tiếp.
"Gọi chúng ngươi vào là có việc lớn. Lão tứ có người bạn đồng môn, nhà giàu có quyền thế, lại còn là họ hàng với huyện lệnh... Cậu ta nghe nói con Tam Nguyệt nhà mình biết chữ nên muốn kết thông gia với nhà ta."
Phùng lão nhị nhìn vợ, thấy vợ cúi đầu im lặng, anh bèn giả bộ ngơ ngác, gãi đầu: "Chuyện này... Tam Nguyệt còn nhỏ mà, đứa bé chưa đầy mười tuổi, gả chồng gì chứ."
"Cũng không nhỏ đâu. Nếu không phải nhà không còn cháu gái nào khác thì chuyện tốt thế này còn lâu mới đến lượt nó."
Phùng lão nhị ngây ngô nói: "Nó bé quá, chưa đến tuổi làm mai đâu mẹ."
Bà cụ đập bàn cái rầm: "Chúng ngươi không ưng thì thôi, bỏ lỡ mối ngon thế này sau này đừng có hối hận."
Hai vợ chồng vẫn im thin thít.
Mặt Phùng lão nhị đỏ bừng vì kìm nén, thấy bà cụ định nói tiếp, anh đột nhiên hỏi: "Đã là làm mai, sao không thấy bà mối đến cửa?"
Bà cụ trừng mắt: "Con Tam Nguyệt nhà ngươi mặt mũi chẳng ra sao, dáng dấp cũng thường, tính tình thì xấu, dám cãi lại bề trên, nó mà xứng với người ta à?"
Tay Phùng lão nhị siết chặt vạt áo, bộ quần áo vốn đã thô ráp sắp bị anh vò nát.
"Người ta bảo rồi, cứ dọn sang đó ở trước, đợi nó lớn thêm chút nữa, nếu sinh được con trai cho chủ nhân thì sẽ cho làm lẽ đàng hoàng."
,