Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 396: Kiếp Trước Giết Lợn, Kiếp Này Dạy Học

❊ ❊ ❊

Mời một thầy đồ về dạy một tháng ít nhất cũng tốn vài trăm văn tiền, nhưng nhờ bọn trẻ này thì đỡ tốn hẳn. Chúng vốn được họ hàng mời về dạy kèm cho con cháu trong nhà, giờ chỉ cần cho ít tiền tiêu vặt, bao ăn uống là cha mẹ chúng đã vui vẻ đồng ý rồi.

Trong chốc lát, hầu như tất cả học sinh đều nhận được lời mời dạy kèm.

Và rồi chúng bắt đầu nếm trải nỗi đau khổ của nghề "gõ đầu trẻ".

Quá mệt, quá khổ!

Học sinh đôi khi có thể khiến thầy cô tức chết!

Rõ ràng đã dạy bao nhiêu lần mà chúng vẫn không nhớ, nội dung vừa giảng xong bảo nhắc lại cũng không nhắc được, tức đến nổ đom đóm mắt.

Người đầu tiên bị chọc tức đến phát khóc là Phùng Tam Nguyệt.

Kể từ khi cha mẹ cô bé ra ở riêng, cha cô làm lụng vất vả cả năm cũng tích cóp được ít lương thực, lại thuê được căn nhà trong thôn. Chủ nhà thương tình nên chỉ lấy chút lương thực làm tiền thuê.

Nhờ đó mà cái tết năm nay ấm áp hơn mọi năm, đồ ăn cũng nhiều hơn.

Mẹ Phùng Tam Nguyệt đã sớm bàn bạc với hơn chục hộ trong thôn, tranh thủ thời gian cô bé được nghỉ để dạy chữ cho bọn trẻ, mỗi nhà chỉ cần đóng góp ít lương thực, nhà nào không có lương thực thì đưa mớ rau khô cũng được, bà không kén chọn.

Ai cũng biết hoàn cảnh hai vợ chồng họ khó khăn, nên dù có muốn chiếm chút lợi lộc cũng ngại đi tay không đến.

Thế là Phùng Tam Nguyệt có thêm mười mấy đứa học trò.

Ngày nào cô bé cũng dạy chúng nhận mặt chữ, tập đếm, nhưng chưa đầy ba ngày sau, cô bé đã tức đến mức hét ầm lên.

Chữ vừa dạy hôm qua, còn cầm tay chỉ việc vẽ trên nền đất bao nhiêu lần, hôm nay đã quên sạch sành sanh!

Cô bé tức giận đập bàn rầm rầm, làm một đứa bé nhỏ tuổi nhất, ở nhà được chiều chuộng quen, sợ quá khóc thét lên rồi chạy mất.

Đệ đệ Phùng Đại Lang nhìn theo bóng dáng đứa bé kia mà thèm thuồng, hận không thể chạy theo, nhưng cậu không dám. Cha mẹ đã dọa rồi, nếu không học hành tử tế thì về nhà sẽ không có cơm ăn...

Thấy học trò bỏ chạy, Phùng Tam Nguyệt cũng hơi hoảng. Làm sao bây giờ? Cha mẹ nó có đến tìm mình tính sổ không? Có bắt trả lại đồ không? Có mắng mình không?

Một lát sau, cha mẹ đứa bé xách tai nó quay lại, vừa khúm núm xin lỗi, vừa tát cho con trai hai cái.

“Cô giáo nhỏ, thằng con nhà ta làm phiền cô quá! Cô đừng giận, ta vừa đánh cho nó một trận rồi, sau này nó mà không chịu học, không nghe lời, cô cứ đánh thoải mái, đánh thật mạnh vào!"

Phùng Tam Nguyệt: "Em ấy còn nhỏ mà, đừng đánh nữa... sau này từ từ học..."

"Không nhỏ đâu! Người khác học được sao nó không học được? Là do bản thân nó không chịu để tâm thôi. Vợ chồng ta cho nó đi học chữ là chuyện tốt biết bao nhiêu, thế mà nó còn dám bỏ về, không biết điều, đúng là ngứa đòn."

Đứa bé nức nở, không dám khóc to, cảm thấy trái tim mình tan nát. Cha mẹ không còn là cha mẹ ngày xưa nữa rồi, họ thay đổi rồi!

...

Mười ngày sau, Phùng Tam Nguyệt hoàn toàn bị chọc tức đến phát khóc.

Ở thư viện, chẳng cần thầy cô nhắc nhở, học sinh nào cũng chăm chỉ học hành, chỉ sợ thi không tốt.

Nhưng đám trẻ này trạc tuổi cô bé, cô bé lại chưa bao giờ đánh mắng hay mách cha mẹ chúng, nên dần dà chúng nhờn mặt, bắt đầu nghịch ngợm.

Có lúc cô bé đang giảng bài, bên dưới lại nhao nhao nói chuyện riêng, còn cố ý hát ngược, ngắt lời, hoặc cười ha hả, thậm chí chạy nhảy lung tung trong phòng...

Thấy chúng lại bắt đầu quậy phá, Phùng Tam Nguyệt hét lớn: "Không được làm ồn! Ngồi xuống!"

Mấy đứa trẻ chẳng những không nghe mà còn quay sang làm mặt quỷ trêu cô bé.

Cô bé không nhịn được nữa, òa khóc nức nở.

Vừa khóc vừa đập một chưởng gãy đôi cái bàn.

Mẹ cô bé nghe tiếng chạy vào, thấy cái bàn gãy còn tưởng bàn hỏng làm con bị thương.

"Haizz, đều tại cha con, mẹ bảo tìm cái bàn tốt một chút, ông ấy lại tham rẻ mua cái bàn nát. Tay con sao rồi? Có bị xước da không?"

Đám học trò: "..."

Mấy đứa nghịch ngợm theo phản xạ tự nhiên quay về chỗ ngồi ngay ngắn, thở mạnh cũng không dám.

Hóa ra cô giáo nhỏ lợi hại thế sao? Bàn còn đập gãy được, thế đánh vào người chúng nó thì gãy tay gãy chân là cái chắc?

Sợ quá!

Phùng Tam Nguyệt quệt mạnh nước mắt, hung dữ nói: "Ta nói cho các người biết, ai mà không chịu học hành tử tế, còn làm ồn nữa, ta sẽ trả lại đồ cho cha mẹ các người, không dạy nữa!"

Lời đe dọa này còn đáng sợ hơn cả cú đập bàn vừa rồi.

Nếu để cha mẹ biết, mông chúng nó sẽ nở hoa mất, đánh thật chứ chẳng đùa.

...

"Lớp học" của Phùng Tam Nguyệt cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Cô bé nghĩ đã nhận đồ của người ta thì phải dạy cho tử tế, nên càng thêm nghiêm túc.

Mấy ngày sau, có người tìm đến nhà, nói muốn mời cô bé đi dạy học, trả một trăm văn một tháng, bao ăn hai bữa. Mẹ cô bé nghe thấy số tiền này còn nhiều hơn tất cả đồ đạc của đám trẻ trong thôn cộng lại, định nhận lời ngay, cô bé vội kéo áo mẹ.

"Mẹ, chúng ta đã nhận lời rồi thì không được nuốt lời."

Mẹ cô bé vẻ mặt đầy tiếc nuối, do dự: “Cái này... hay là thôi vậy, ông đi hỏi người khác xem. Cháu nó còn hơn chục bạn học nữa, có cả đại sư tỷ học rất giỏi ở trên trấn đấy."

Người kia thở dài: "Vị Chương cô nương đó chúng ta cũng đến rồi, nhưng chậm chân, người ta được nhà khác mời mất rồi. Chúng ta biết nhà tỷ có đứa con đang dạy học cho nhiều trẻ con..."

Hắn ta nói tiếp: "Thế này đi, ta trả hai trăm văn, người trong thôn cũng không thể cản đường làm ăn của nhà tỷ được chứ."

Người phụ nữ càng thêm do dự, suýt chút nữa buột miệng đồng ý...

"Mẹ!" Phùng Tam Nguyệt dậm chân: “Làm người phải giữ chữ tín! Mẹ đuổi hết bọn trẻ trong thôn về, cho dù trả lại đồ thì sau này người ta cũng trách mẹ nói lời không giữ lời."

Gã đàn ông ngẫm nghĩ một lát: "Thế này, một tháng ta trả ba trăm văn. Tỷ à, tỷ tính kỹ đi, thù lao cho một ông thầy đồ cũng chỉ đến thế thôi, đệ tử khác của Khổng thần y không ai được giá này đâu..."

"Mẹ!" Phùng Tam Nguyệt hận không thể tát nước vào mặt mẹ cho bà tỉnh táo lại.

"Đừng nói nữa!" Người phụ nữ đập bàn cái rầm: “Ta đồng ý! Nhưng không cần ông bao cơm, con bé cũng không đến chỗ ông dạy được, ông cứ đưa con ông đến đây."

Người đàn ông không phản đối, lập tức đưa tiền, sợ bà đổi ý, hẹn sáng mai sẽ đưa con đến.

Đợi khách đi khỏi, Phùng Tam Nguyệt nhìn mẹ đang đếm tiền, lại nhìn cha đang im lặng.

"Mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi!"

Mẹ cô bé hớn hở bỏ từng đồng tiền vào túi: "Đương nhiên rồi, mẹ đâu có ngốc mà đuổi học sinh về, thế chẳng khác nào đắc tội cả thôn à, mẹ với cha con còn phải nhờ bà con lối xóm giúp đỡ nhiều."

"Thế mẹ..."

Bà quay sang cười hì hì xoa đầu con gái: "Vậy nên vất vả cho con gái cưng rồi. Sau này ban ngày con dạy riêng cho con nhà họ Lưu, chập tối dạy bọn trẻ trong thôn. Chiều nay bảo cha con đi mua thêm dầu đèn, tối dạy muộn thêm một chút cũng không sao."

Phùng Tam Nguyệt: "... Mẹ đúng là rất bình tĩnh."

Người phụ nữ quay sang sai bảo chồng: "Lát nữa ông nhớ sửa lại cái bàn cho con gái, đừng để động cái là hỏng. Với lại đi kiếm thêm củi về, con trai Lưu lão gia nhìn là biết con nhà giàu, đừng để nó bị lạnh."

...

Cuộc sống của Phùng Tam Nguyệt càng thêm khốn khổ.

So với cô bé, Chương Tầm Thiện sống thoải mái hơn nhiều.

Cô bé cũng được người ta mời đi dạy học, nhưng người mời là một hiệp khách giang hồ. Đứa trẻ kia chỉ kém cô bé một tuổi, đã biết đọc biết viết từ lâu, thậm chí còn biết nhiều chữ hơn cô bé.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.