Khổng Linh Chi giải thích: "Đây không phải vấn đề về kinh mạch, mà là xương cốt. Thuốc của ta chữa kinh mạch. Ta thấy đơn thuốc của thầy thuốc trước kê cũng được, có tác dụng giảm đau nhất định. Còn lại thì chỉ có thể tẩm bổ nhiều, đừng làm việc quá sức."
Người đàn ông trung niên lộ vẻ thất vọng, nhưng ông cụ thì vẫn bình thản như đã dự liệu trước.
"Xin lỗi, ta cũng lực bất tòng tâm."
Ông cụ cười: "Cháu gái à, bệnh này đâu phải do cháu gây ra, cháu xin lỗi cái gì. Sống chết có số, phú quý tại trời, ông trời bắt ta chịu khổ ải này, ắt có lý do của Người."
Trời đã ngả chiều, hai cha con định sáng mai mới về nên tạm thời ở lại quán trọ.
...
Sáng hôm sau, hiệu thuốc của Khổng Linh Chi mở cửa từ sớm. Cô ngồi trong hiệu thuốc điều chế các loại thuốc viên thường dùng như Cứu Tâm Hoàn, Hoắc Hương Chính Khí Hoàn...
Nghe tiếng bước chân, cô ngẩng đầu định chào hỏi bệnh nhân thì thấy người đến hơi quen mắt.
Kẻ đó đứng thẳng lưng trước mặt cô, như thể làm vậy là có thể nhìn xuống cô từ trên cao.
"Khổng lang trung, lão gia nhà ta sai ta đến đón nha hoàn thông phòng của ngài ấy, cô gọi người ra đây đi."
Khổng Linh Chi: "Không biết nha hoàn nhà lão gia các người tên họ là gì?"
"Phùng Tam Nguyệt."
Phùng Tam Nguyệt đang lau bàn bên cạnh cứng đờ người. Cô bé rất muốn quay đầu lại nhìn nhưng không dám, theo bản năng nấp sau cái bàn, chỉ để lộ đôi mắt lén lút nhìn sang.
Khổng Linh Chi hiểu ra vấn đề.
"Phùng Tam Nguyệt là học trò của ta, với tư cách là giáo viên, ta không biết chuyện này. Không biết có giấy tờ bán mình không?"
"Đương nhiên là có." Kẻ đó móc ra một tờ giấy đặt trước mặt Khổng Linh Chi, gõ gõ ngón tay: “Cô cũng biết chữ, không cần ta đọc cho nghe chứ?"
Khổng Linh Chi liếc qua: "Cha mẹ Phùng Tam Nguyệt qua đời rồi à?"
"Cô nói thế là ý gì?"
"Ta hỏi ngươi, cha mẹ Phùng Tam Nguyệt chết hết rồi à?"
"Cô làm thầy người ta mà trù ẻo học trò thế à?"
"Đã cha mẹ em ấy còn sống, tại sao người ký tên trên tờ giấy này lại là thúc thúc và tổ phụ?"
Kẻ đó sa sầm mặt: "Khổng lang trung, đây là chuyện riêng nhà người ta, không liên quan đến cô. Mau giao người ra đây."
Thấy Khổng Linh Chi vẫn ngồi yên, hắn đe dọa: "Ta khuyên cô tử tế, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Nếu không ta gọi người đến, để bà con lối xóm biết cô ngăn cản hôn sự của học trò, truyền ra ngoài thì khó nghe lắm đấy."
Khổng Linh Chi: "Ồ, vậy ngươi gọi người đến đi, gọi đông đông vào."
"Cô... chúng ta có giấy tờ đàng hoàng, cô có tư cách gì mà ngăn cản? Đừng tưởng cô có chỗ dựa ở kinh thành là muốn làm gì thì làm ở đất này."
Khổng Linh Chi bỗng bật cười: "Ta cứ thích làm gì thì làm đấy, ngươi làm gì được ta?"
"Cô! Cô không sợ chúng ta kiện lên quan phủ sao?"
Khổng Linh Chi cười lớn: "Kiện ta? Ngươi có biết thư viện của ta đã mang lại công lao lớn thế nào cho huyện lệnh không? Ông ấy vốn dĩ cả đời chẳng có cơ hội thăng quan tiến chức, nhưng nhờ mở thư viện này, lại dạy dỗ con em nhà nghèo, bản tấu chương sát hạch ba năm chỉ cần thêm câu dạy dỗ không phân biệt đẳng cấp là đủ để ông ấy thăng quan rồi."
Kẻ đối diện rõ ràng hoảng sợ.
"Cô... cô không sợ ta nói chuyện này ra ngoài sao? Để người ta biết cô cậy thế hiếp người..."
"Nói ra ngoài? Chuyện ta phát thuốc tặng trà trong trấn ai mà chẳng biết. Giá thuốc ở hiệu thuốc của ta rẻ hơn nơi khác, thậm chí thư viện ta mở còn không thu học phí, bao ăn bao ở. Trong trấn, trong làng, ai không khen ngợi Khổng Linh Chi ta? Ngươi bảo ta cậy thế hiếp người, ai tin?"
"Nhưng chúng ta có giấy tờ! Là nhà họ Phùng bán con gái cho chúng ta, dù cô có... cũng không thể không tuân thủ pháp luật..."
Khổng Linh Chi: "Ta đã nói rồi, cha mẹ Phùng Tam Nguyệt còn sống, bất kỳ người thân nào khác ký giấy tờ gì cũng không có giá trị. Qua mặt cha mẹ ruột bán con gái người ta, có ra công đường thì ta cũng có lý."
"Cô cứ đợi đấy, lão gia nhà ta sẽ không bỏ qua đâu." Nói xong hắn hậm hực bỏ đi.
Kẻ đó đi rồi, Phùng Tam Nguyệt mới chui ra khỏi gầm bàn.
"Hóa ra... hóa ra là tổ phụ tổ mẫu bán con?" Thảo nào cha mẹ mới vội vàng đưa con đến chỗ cô giáo.
Biết được sự thật, cô bé bỗng nhiên bớt sợ, nhưng lại bắt đầu lo cho cha mẹ. Cô bé không ở nhà, tổ phụ tổ mẫu có mắng chửi cha mẹ không?
Chắc chắn là có rồi, tổ mẫu chửi dai lắm, tổ phụ cũng sẽ giận, còn cả Tứ thúc nữa.
Mắt cô bé đỏ hoe, cố kìm nước mắt: "Cô ơi, con muốn về nhà xem sao."
Khổng Linh Chi: "Bây giờ con về, e là tối nay sẽ bị người nhà họ Vương bắt đi ngay."
Kẻ vừa rồi chính là quản gia nhà họ Vương, nên cô mới thấy quen quen.
"Cô ơi, vậy con phải làm sao? Cha mẹ con có bị đánh không ạ?"
Khổng Linh Chi: "Con cứ ở đây. Còn cha mẹ con, thân làm cha mẹ mà không bảo vệ được con mình thì có ích gì?"
Phùng Tam Nguyệt muốn phản bác lời cô giáo nhưng không dám, lí nhí nói: "Cha mẹ thương con lắm."
Cha mẹ trời lạnh thế này còn lên núi đốn củi đốt than tặng quà Tết cho cô giáo, tay chân bị cước hết cả.
Khổng Linh Chi: "Con ở nhà, họ bị trói buộc chân tay, lại còn lo con bị cướp mất. Đợi họ giải quyết xong chuyện trong nhà, tự khắc sẽ đến đón con."
"Con biết rồi ạ." Phùng Tam Nguyệt hành lễ: “Cô ơi, cảm ơn cô. Sau này con nhất định sẽ học hành chăm chỉ để báo đáp cô."
Dù cô bé cũng chẳng biết mình làm được gì cho cô giáo.
Cô giáo giỏi như vậy, có người từ xa đến tìm cô chữa bệnh, còn cô bé thì thành tích học tập cả năm nay chỉ ở mức trung bình kém, thật hổ thẹn với sự dạy dỗ của cô.
...
Quản gia vội vàng quay về, thuật lại lời Khổng Linh Chi, cuối cùng còn thêm mắm dặm muối: “Lão gia, ả ta hoàn toàn không coi ngài ra gì. Chỉ là một con ranh con xuất thân bần hàn mà cũng dám đe dọa ngài."
"Cô ta nói đúng một câu, trong mắt huyện lệnh đại nhân giờ đây cô ta không còn là cô nhi nữa rồi. Huyện lệnh từng khen ngợi cô ta trước mặt mọi người, thậm chí chủ bạ vốn có quan hệ tốt với ta cũng nhiều lần nói tốt cho cô ta trước mặt huyện lệnh."
"Tại sao lại thế ạ?"
"Ta làm sao biết được? Ngươi đừng đến nhà họ Khổng nữa. Việc này cứ bám riết lấy nhà họ Phùng mà đòi. Bảo nhà họ Phùng tự đưa người đến, nếu không đưa thì bắt đền tiền. Trên giấy tờ viết rành rành rồi, nuốt lời phải đền gấp đôi."
Còn chuyện nhà họ Phùng làm thế nào thì không liên quan đến họ.
"Vâng!" Quản gia gật đầu: “Vậy tiểu nhân đi thúc giục ngay đây."
Ra khỏi thư phòng, quản gia đi dò la tin tức trước. Hắn thắc mắc mãi, thư viện của ả ta mang lại thành tích cho huyện lệnh thì chủ bạ có được chia chác gì đâu, sao lại nói tốt cho Khổng thị?
Rất nhanh sau đó, quản gia đã biết rõ ngọn ngành.
Hóa ra em vợ của chủ bạ mở một cửa hàng lương thực, Khổng thị tháng nào cũng mua gạo ở đó. Ngoài ra, Khổng thị còn mua thịt ở cửa hàng của người nhà huyện lệnh, lần nào cũng mua nhiều, lại sòng phẳng không mặc cả.
Cô thường xuyên đi lại giữa thị trấn và bên ngoài, cũng chi không ít tiền rượu chè cho đám nha dịch, tiểu lại trong huyện nha.
,