Vị Thế tử Hầu phủ này có lẽ cả đời chưa bao giờ trải qua giây phút xấu hổ đến thế.
Dưới ánh mắt soi mói của tất cả mọi người, hắn chậm chạp đưa tay ra, dường như đang chờ ai đó ngăn cản mình.
Ngay khi Bối Tứ Nương không biết lôi từ đâu ra một con dao phẫu thuật dài ngoằng đưa tới, Khổng Linh Chi phát hiện ngón tay người phụ nữ trên giường khẽ động đậy.
Lại động đậy thêm cái nữa.
Giống như đang nỗ lực giãy giụa.
Khổng Linh Chi tất nhiên là lén lút phóng điện làm cô ta ngất xỉu luôn, đề phòng cô ta tỉnh dậy kêu dừng thật.
Người đàn ông cầm con dao: "... Cứ thế chọc vào lấy máu à?"
Khổng Linh Chi chỉ vào vị trí gần tim nhất: "Đâm vào đây, tuyệt đối không được do dự, một nhát đâm sâu vào, phải đâm thật sâu mới lấy được dòng máu tim chính tông nhất, máu ở rìa tim không dùng được đâu."
Rõ ràng, người đàn ông biết bị đâm vào tim là sẽ chết.
Hắn hít sâu mấy hơi, liên tục quay đầu nhìn người phụ nữ, tiếc thay, cô ta đã bị điện giật ngất lịm rồi.
Khổng Linh Chi thầm nghĩ, nghe gã này kể chiến tích nào là ép phá thai, dùng roi da đánh đập, bắt quỳ từ đường, lấy máu làm thuốc dẫn... thì bị điện giật một cái chắc cũng chẳng hề hấn gì.
Biết đâu còn chữa được cái não úng nước của cô ta ấy chứ!
Người đàn ông không đợi được ai ngăn cản, đám thuộc hạ của hắn muốn xông vào thì bị đám hộ vệ thích hóng chuyện chặn lại dưới chân núi.
Thế là hắn rơi một giọt nước mắt, buông thõng tay làm rơi con dao, dựa lưng vào tường một cách yếu ớt và đau khổ.
"Ta không thể. Nàng từng nói yêu ta hơn cả tính mạng, nguyện vì ta mà chết. Nếu ta chết, nàng cũng tuyệt đối không sống một mình, nàng sẽ tự vẫn theo ta."
Người đàn ông gào lên đau đớn: "Nhưng ta thà cùng chết với nàng!"
Lục Nhân không nhịn được cười phụt ra tiếng.
Đám học sinh vẫn đang ngơ ngác đứng nhìn.
Người đàn ông: "Ngươi cười cái gì? Ngươi hoàn toàn không hiểu nỗi đau của ta! Ngươi không biết mất đi người mình yêu thương đau đớn thế nào đâu!"
Nghe câu chất vấn này, Lục Nhân lập tức sầm mặt.
Hắn mở miệng châm chọc: "Ta cười có kẻ vừa nãy chạy đến hùng hổ bảo người chưa chết, bắt chúng ta phải cứu sống bằng mọi giá, kết quả nghe thấy phải tự mình trích máu thì thay đổi sắc mặt ngay, cũng chẳng gào mồm đòi cứu người nữa..."
Người đàn ông đỏ mặt tía tai: "Ngươi biết cái gì! Loại người như ngươi không hiểu gì về tình yêu cả."
Lục Nhân: "Ha ha ha ha!"
Hắn chỉ vào người đàn ông: "Mọi người nhìn hắn kìa, biết mình đuối lý nên thẹn quá hóa giận chửi người khác đấy."
"Ngươi!" Hắn rút phắt kiếm ra: “Ta phải giếc ngươi! Ta không cho phép bất cứ ai bôi nhọ tình cảm của chúng ta!"
Khổng Linh Chi ho khan một tiếng: "Lục Nhân, không được vô lễ với khách!" Cô nở nụ cười hiền hậu, giọng nói cũng dịu dàng thấu tình đạt lý: “Huynh đài không muốn dùng tính mạng mình cứu người yêu, ta cũng có thể hiểu được, dù sao huynh còn gia đình vợ con phải chăm lo. Đã là người yêu huynh sâu sắc, chắc hẳn cô ấy cũng không muốn đổi mạng huynh lấy mạng mình."
Sắc mặt người đàn ông dịu đi đôi chút, lại quay sang vuốt ve khuôn mặt người phụ nữ: "Đợi ta xử lý xong việc thế gian, ta sẽ đi cùng nàng, đợi ta."
"Cũng không cần phải chết đâu. Phương thuốc vừa rồi là cách cứu người nhanh nhất, ta còn một phương thuốc khác, chậm hơn một chút nhưng cũng cứu được, chỉ là..."
Người đàn ông mừng rỡ: "Chỉ là sao?" Hắn đột nhiên cứng người, nghi ngờ hỏi: “Không phải lại cần bộ phận gì trên người ta đấy chứ?"
"Không cần, chỉ là cần rất nhiều loại dược liệu quý hiếm." Khổng Linh Chi thở dài: “Cần rất rất nhiều, người thường hoàn toàn không trả nổi."
"Chỉ là tiền thôi sao? Ta nguyện tán gia bại sản vì nàng, chỉ cần nàng sống lại."
Khổng Linh Chi giả vờ lau khóe mắt: "Thật cảm động lòng người. Ta hành y bao năm, thấy nhiều cảnh người nhà vì chút bạc lẻ mà cãi nhau ỏm tỏi, không ngờ..."
Giờ khắc này, người đàn ông cảm thấy hình tượng của mình cao lớn biết bao. Hắn ưỡn ngực, cằm hơi hất lên, nở một nụ cười tự tin.
"Nàng là tình yêu đích thực của đời ta."
"Tốt lắm, vậy đi đóng tiền trước đi. Vì cần rất nhiều dược liệu quý, phải có tiền mới mua được thuốc, ông hiểu chứ?"
"Đương nhiên, không biết cần bao nhiêu?"
Khổng Linh Chi giơ hai ngón tay.
"Hai ngàn lượng?"
Cô lắc đầu.
"Hai vạn?"
Giọng người đàn ông cao lên một chút: "Hai mươi vạn lượng?"
"Không, là hai trăm vạn lượng." Khổng Linh Chi mỉm cười.
"Nhiều tiền thế á?" Sao cô không đi cướp luôn đi?
À không, cướp cũng chưa chắc được hai trăm vạn lượng!
Đây là cướp cả ngân khố quốc gia à?
Khổng Linh Chi: "Chắc ông cũng đưa cô ấy đi khám nhiều nơi rồi, có phải ai cũng bảo cô ấy chết rồi không?"
"Chuyện này..." Đúng vậy, ngay cả Thái y cũng bảo chết rồi.
"Mà ta, vị thần y này, có thể cải tử hoàn sinh cho cô ấy. Hai trăm vạn lượng, đắt sao?"
"..." Đắt, người đàn ông do dự: “Gia đình ta thực sự không bỏ ra nổi số tiền lớn như vậy..."
"Đường đường là Thế tử Hầu phủ, bán bớt gia sản đi chắc cũng gom đủ hai trăm vạn lượng chứ."
Người đàn ông: Gom thì gom được, nhưng thế thì đúng là tán gia bại sản thật.
Đột nhiên, hắn như nghĩ ra điều gì, mắt sáng lên: "Được, hai trăm vạn lượng, cho ta mười ngày, ta nhất định mang tiền đến! Xin hãy cứu chữa cho người yêu của ta trước."
Khổng Linh Chi lắc đầu: "Bao giờ tiền đến thì chữa, không đưa tiền, ta lấy gì mua thuốc."
"Nhưng cơ thể nàng..."
"Yên tâm, ta đảm bảo mười ngày này cô ấy không chết hẳn."
"Nhất ngôn vi định!"
Người đàn ông kích động dẫn người rời đi.
Lục Nhân lầm bầm trong miệng, nói với Khổng Linh Chi một tiếng rồi bám theo.
...
Học sinh đúng là được mở rộng tầm mắt!
Từ khi đi thực tập ở bệnh viện, các em được chứng kiến sự đa dạng của con người.
Loại người nào cũng có.
Có người con trai bị bệnh lại nghi ngờ con dâu khắc chồng, đòi đánh chết con dâu. Có người sinh con gái lại nghi bị tiệm thuốc đánh tráo đòi đền con trai. Lại có người tin vào phương thuốc dân gian kỳ quái, bắt con trai con dâu cắt thịt cho mình ăn.
Hôm nay lại gặp một kẻ kỳ quái, tự mình hành hạ vợ đến chết, rồi đổ vạ cho người khác, lại còn luôn mồm nói yêu vợ sâu đậm.
...
Người phụ nữ được sắp xếp nằm viện, Khổng Linh Chi cho người đút nước đường và nước muối, giữa chừng cô ta định tỉnh lại thì bị Khổng Linh Chi chích điện cho ngất tiếp.
Năm ngày sau, Lục Nhân trở về.
Vừa về hắn đã tìm Khổng Linh Chi buôn chuyện: "Cô đoán xem gã đó lai lịch thế nào?"
Khổng Linh Chi rót nước cho hắn: "Từ từ kể, chiều nay ta không có tiết."
Lục Nhân hớn hở bắt đầu kể lể: "Lúc đó ta đã thấy lạ rồi, hắn bảo là Thế tử Hầu phủ gì đó mà ta chẳng có ấn tượng gì."
Dù sao hắn cũng sống ở kinh thành hai mươi mấy năm, quyền quý kinh thành không thân cũng quen mặt.
"Hóa ra là con tin từ phương Bắc gửi tới. Mấy năm trước ta đánh nhau với phương Bắc một trận, thắng trận nên họ gửi vài con em quý tộc sang làm con tin. Hắn là một trong số đó, vốn chẳng ai thèm ngó ngàng tới, nhưng không biết thế nào lại lọt vào mắt xanh của Tiêu gia - một gia tộc sĩ tộc, gả con gái đích tôn cho hắn."
"Hắn trước đó nói tranh giành vị trí Thế tử gì đấy, đúng là dát vàng lên mặt. Thực ra là đánh nhau với thằng đệ đệ cũng là chất tử, bị đệ đệ đánh thừa sống thiếu chết, cướp mất cái viện được chia cho hai huynh đệ."
"Sau này con gái Tiêu gia hạ mình gả cho, hắn mới có cái nhà ra hồn, có người hầu, còn lấy tiền của vợ mua hộ vệ. Ai ngờ hắn chẳng coi vợ ra gì, suốt ngày hành hạ vợ. Tiêu gia biết chuyện muốn chống lưng cho con gái, nhưng cô con gái lại không cần nhà giúp, ngược lại còn bao biện cho chồng."
Lục Nhân uống ngụm nước: "Tiêu gia chắc tức điên lên, lâu nay mặc kệ con gái, ai ngờ cô ả tự mình giày vò mình đến mức sắp chết."
"Lần này hắn qua đây cũng là do Tiêu gia lo lót bảo vệ, chứ với cái tính khí ngông cuồng lại nóng nảy của hắn, đi đường bị cướp lâu rồi."
"Thú vị nhất là, trước đó hắn chẳng đồng ý trả hai trăm vạn lượng sao? Về kinh thành hắn chạy thẳng đến Tiêu gia, bắt Tiêu gia trả tiền, làm loạn ngay trước cửa Tiêu gia, vu cho Tiêu gia máu lạnh thấy chết không cứu, đến sống chết của con gái ruột cũng mặc kệ!"
Lục Nhân chép miệng: "Đúng là... ta chưa thấy ai mặt dày như thế bao giờ!"
,