Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 398: Cô Ấy Xứng Đáng

❊ ❊ ❊

Kỳ nghỉ đông dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc, đám học sinh mừng rơi nước mắt. Xong rồi, những ngày tháng khổ ải này cuối cùng cũng chấm dứt! Lúc vẫy tay chào tạm biệt học trò, cánh tay bọn trẻ vung lên đầy dứt khoát và mạnh mẽ.

Hôm nay, cuối cùng Lưu Chính cũng hỏi ra thắc mắc trong lòng.

"Tại sao đệ gọi cha đệ là nhị thúc?"

Cô bé ngó ra sau lưng, thấy cha khẽ gật đầu mới dám mở miệng.

"Vì nhà muội đến đời này chỉ còn mỗi mình muội là độc đinh. Cha muội và hai bá bá đều sinh con nhưng không nuôi được."

"Hả? Chết yểu á?" Lưu Chính nhìn hai vợ chồng kia, trông họ cũng đâu đến nỗi nghèo túng không nuôi nổi con cái: “Bị bệnh à?"

“Có đứa bị bệnh, có đứa chết đuối, có đứa ngã chết, có đứa phát điên... Tóm lại là không còn ai."

Câu nói thốt ra từ miệng một đứa trẻ con nghe thật rợn người.

Lưu Chính cũng không dám hỏi thêm.

Cô bé nói tiếp: "Nghe cha muội bảo tổ tiên nhà muội làm nhiều việc thất đức quá nên bị báo ứng. Họ còn đi xem bói, thầy bói bảo nhà muội đến đời này là tuyệt tự rồi. Nhưng vẫn còn một tia hi vọng, đó là nuôi một đứa con gái, nếu nuôi được, lại tích cực làm việc thiện thì may ra còn giữ được hương hỏa."

"Thầy bói bảo phải nuôi muội dưới danh nghĩa đại bá, trở thành đích tử đích tôn thì mới chiếm được vận khí lớn nhất, nên muội thành con gái đại bá."

Lưu Chính: "..."

Cậu bé không nhịn được lại hỏi: "Tổ tiên nhà muội... làm chuyện thất đức gì thế?"

Cô bé làm động tác đào bới.

"Giếc người chôn xác à?"

"Không phải, là đào mộ."

"Đào mộ? Thế cũng đâu tính là quá thất đức?" Nhiều kẻ giang hồ giếc người diệt tộc còn chưa bị báo ứng thế này...

"Huynh thử nghĩ xem, huynh chết rồi, con trai huynh tìm cho huynh một mảnh đất phong thủy bảo địa, chôn theo bao nhiêu đồ tốt, nào vàng bạc châu báu, ngọc ngà gấm vóc. Rồi một ngày đẹp trời, có kẻ đào mộ huynh lên, lấy sạch đồ, chỉ để lại mình huynh trơ trọi nằm trong quan tài..."

Lưu Chính: Thế thì đúng là thất đức thật.

"Huynh thấy có thất đức không..."

"Khụ khụ!" Người đàn ông phía sau ho khan vài tiếng, ngắt lời cô bé đang định mắng tổ tông.

Lưu Chính động viên: "Ta thấy muội rất có hi vọng thi đỗ đấy, muội thông minh mà."

"Đương nhiên rồi, tám đời tổ tông dưới suối vàng đang phù hộ cho muội cơ mà."

"... Nếu muội thi đỗ, học được y thuật, trở thành lang trung thì có thể tích đức hành thiện rồi."

Cô bé thở dài thườn thượt: "Đâu dễ thế, nghiệp chướng mấy đời người đổ lên đầu một mình muội trả, không biết trả đến bao giờ mới hết."

"Khụ khụ khụ!”

“Nhị thúc" của cô bé lại ho sù sụ.

Lưu Chính động viên thêm vài câu rồi ra về.

Sắp khai giảng rồi, cả kỳ nghỉ cậu mải mê dạy kèm, bản thân chưa ôn tập được bao nhiêu, phải mau về ôn bài thôi.

...

Sau chuyến du ngoạn cùng Khổng Linh Chi, Lục Nhân cũng về kinh thành một chuyến, gói ghém hết hành lý, ai không biết còn tưởng hắn chuyển nhà.

Giang đại nhân nhìn thấy hắn là phát bực, chỉ vào mặt hắn mắng với vợ: "Bà nhìn cái bộ dạng không đáng tiền của nó xem, không biết còn tưởng nó sắp đi lấy chồng đấy!"

Giang phu nhân bình thản: “Con trai còn nhớ về lấy hành lý là tốt rồi." Nó mà đi một mạch không về thì ông bà cũng làm gì được nó đâu.

"Ta ngứa mắt lắm!" Giang đại nhân đi đi lại lại: “Ta phải nghĩ cách trị nó mới được. Giang gia chúng ta cũng gọi là dòng dõi thi thư, mấy đời nay chưa từng có đứa nào ngỗ ngược như thế, không trị nó thì sau này biết ăn nói sao với tổ tông."

...

Hôm nay, gã sai vặt của Giang đại nhân gọi Lục Nhân đến thư phòng. Giang đại nhân đang đợi sẵn, còn sai người dâng trà cho hắn.

Lục Nhân liếc nhìn chén trà: "Đây là trà ngon ông chuyên dùng đãi khách quý mà, sao hôm nay hào phóng mời ta uống thế?"

Trước đây ông già này còn mắng hắn uống trà ngon phí của.

"Ta có chuyện chính sự muốn nói với con." Giang đại nhân không đợi hắn trả lời, đi thẳng vào vấn đề: “Ta thấy con và Khổng cô nương ở chung cũng được, chắc cũng tính đến chuyện cưới xin rồi nhỉ? Không biết hai đứa định bao giờ thành thân, để ta và mẹ con còn sớm chuẩn bị sính lễ."

Lục Nhân kinh ngạc.

Đây là cha hắn sao?

“Con nhìn cái gì? Ta là cha con, tuy hay đánh mắng con nhưng chuyện hôn nhân đại sự của con ta vẫn phải lo chứ. Đây là danh sách sính lễ ta đã chuẩn bị, con xem xem còn thiếu gì thì viết vào, ta cho người đi sắm."

Lục Nhân nhận lấy, lướt qua một lượt, phát hiện cha mình không nói đùa. Phần sính lễ này so với đại ca chỉ kém hai phần, nhưng trong đó có mấy món là của hồi môn của mẹ hắn, chứng tỏ ông bà rất có lòng.

Hắn đặt tờ danh sách sang một bên: “Cha, có gì cha cứ nói thẳng, đừng vòng vo tam quốc nữa."

“Cái thằng này, hồi bé con còn nhỏ, ta với mẹ con quản thúc nghiêm khắc. Giờ con sắp thành gia lập thất rồi, là người lớn rồi, chúng ta đương nhiên sẽ không quản nhiều nữa."

Lục Nhân vẫn không tin. Hôm nay hắn đặt lời ở đây, cho dù ông già này có chết biến thành ma cũng không bao giờ thực sự nghĩ cho hắn, chỉ tìm mọi cách bắt hắn sống theo ý mình mà thôi.

"Rồi sao nữa?"

Giang đại nhân nghiêm túc: "Rồi thì đương nhiên là đến nhà cầu thân, chọn ngày lành tháng tốt, thành thân chứ sao."

Lục Nhân đoán già đoán non cha mình lại định giở trò gì, nhưng nhất thời chưa nhìn ra...

Thấy hắn im lặng mãi, Giang đại nhân bật cười: "Không thể nào... Không phải là người ta không muốn lấy con đấy chứ? Chẳng lẽ bấy lâu nay con toàn đơn phương à?"

"Nói bậy!" Lục Nhân xù lông: “Con đơn phương bao giờ? Trước đó bọn con đi du lịch cùng nhau, ở bên nhau suốt hơn một tháng trời, ngoài con ra cô ấy chưa từng thân thiết với người đàn ông nào khác. Chỉ là cô ấy còn nhỏ tuổi, chưa muốn kết hôn sớm nên bảo con đợi thêm thôi."

"Ồ."

Giang đại nhân không phản bác, chỉ nói: "Ta nhớ qua năm nay cô ấy cũng mười tám rồi, muốn muộn hai năm nữa cưới cũng được. Nhưng hai đứa đã có tình ý, sao không định hôn sự trước đi? Đám cưới nhiều thủ tục, chuẩn bị từ từ, hai năm nữa cưới là vừa đẹp."

Lục Nhân: "..."

"Sao thế, con không muốn cưới người ta à?" Giang đại nhân cau mày: “Không muốn cưới mà lại đi du ngoạn cùng người ta, chẳng phải làm hỏng thanh danh con nhà người ta sao?"

“Con không có! Con đương nhiên muốn cưới, nhưng chuyện này không vội, đợi thêm chút nữa..."

Lục Nhân tưởng cha sẽ tiếp tục truy vấn, ai ngờ ông đổi giọng.

"Hôn sự có thể đợi, nhưng có một chuyện ta vẫn luôn lo lắng..." Giang đại nhân thở dài, quay mặt đi như không muốn nhìn hắn: “Mấy năm nay con chỉ mải chơi bời, chẳng làm được việc gì ra hồn. Đừng nói là công danh sự nghiệp, ngay cả trên giang hồ cũng chỉ toàn tiếng xấu..."

Lục Nhân: Câu này không sai.

“Con có chút tài học, võ công cũng tàm tạm, cái gì cũng biết nhưng chẳng tinh cái gì... Không có bản lĩnh gì tinh thông đã đành, lại còn hay đắc tội người khác, nói năng làm việc không thỏa đáng, chắc lúc ở bên Khổng cô nương con cũng chẳng biết chăm sóc người ta đâu nhỉ."

Lục Nhân: "..."

Giang đại nhân lại thở dài: “Còn Khổng cô nương thì sao? Chưa nói đến bản lĩnh của cô ấy, cô ấy mở thư viện dạy học, mở bệnh viện cứu người, đức hạnh cao cả nhường nào... Tuy xuất thân có kém một chút, dung mạo bình thường, nhưng người nhà họ Giang chúng ta đâu để ý mấy thứ đó? Đức hạnh của cô ấy xứng đáng với nam nhi tốt nhất thế gian này!"

Lục Nhân: Nói quá đúng! Cô ấy tốt đẹp như thế! Cô ấy xứng đáng!

“Cha tuy gian xảo, mưu mô, quỷ kế đa đoan, nhưng mắt nhìn người cũng khá đấy."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.