Sư huynh im lặng nhìn cậu, sư đệ lại muốn ra đề tiếp.
Sư huynh nói: "Em vừa bảo một tờ giấy một đồng là không đúng, loại giấy rẻ hơn một tập mấy chục đồng, một tập mười tờ."
"Thế thì dễ tính hơn. Em chỉ muốn chứng minh học toán có ích thôi."
Mấy hôm trước mẹ cậu bảo cậu đi mua đồ Tết, cậu tính toán tiền nong đâu ra đấy, không sai một xu.
Sư huynh: "Biểu đệ toán giỏi thế này, chứng tỏ có thiên phú, sao học thuộc lòng lại không được?"
Lưu Chính chưa kịp trả lời thì sau lưng có tiếng hừ lạnh: "Tự nhiên là vì ngày thường nó phải học toán, học dược liệu, học trồng trọt, thậm chí còn học võ... Một ngày nó học bao nhiêu thứ thế, thời gian đâu mà học thuộc lòng. Ngày thường học ít, giờ đùng cái bắt học nhiều thế sao theo kịp?"
Lưu Chính: "Em cũng từng học thuộc thơ mà!"
"Thơ mà cũng phải học thuộc à? Hừ, học trò của ta nghe một lần là nhớ, trẻ con ba năm tuổi còn thuộc nhanh hơn ngươi."
Lưu Chính: "..."
Chu tú tài cuối cùng cũng lên tiếng: "Trường Mậu huynh, không thể nói thế được. Học trò của ta vốn dĩ còn nhỏ, trong số đó có đứa mới năm tuổi, đợi hai năm nữa sẽ khác ngay."
Nếu con trai ông chưa vỡ lòng, ông cũng sẵn sàng cho con đến thư viện học.
Dù không thuộc làu kinh sử thánh hiền thì những thứ được học ở đó cũng bổ ích vô cùng.
...
Ngoài Lưu Chính ra, các bạn khác về nhà đều chơi bời thỏa thích mấy ngày.
Mỗi tháng bọn trẻ chỉ được nghỉ ba ngày, về nhà vội vội vàng vàng chưa kịp gần gũi cha mẹ đã phải quay lại trường, trong lòng nhớ nhà lắm. Giờ được nghỉ dài, dù nhà không rộng rãi, ấm áp, ăn ngon bằng ở trường nhưng chúng vẫn vui hết biết.
Tất nhiên, chơi bời chán chê xong, đám trẻ bắt đầu thấy trống trải và áy náy. Chúng thầm đoán chắc các bạn khác tranh thủ nghỉ Tết ôn bài nhiều lắm, ra Tết đi học lại sẽ vượt xa mình một đoạn dài cho xem.
Không được! Mình không thể lãng phí thời gian thế này, mình phải ôn tập, luyện chữ, học thuộc lòng.
Có lẽ chỉ Chương Tầm Thiện là khác biệt. Nghỉ hè cô bé cũng chẳng chơi bời gì. Cha cô bé mang cái bệnh sĩ diện hão của thư sinh mà chẳng có cái mệnh thư sinh, bị người ta ghét, hàng xóm láng giềng ít qua lại, cô bé tự nhiên cũng chẳng có bạn bè chơi cùng.
Nghỉ hè về nhà, cô bé giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, phơi chăn màn, xong xuôi việc nhà mới lấy sách ra ôn.
Nhưng cô bé không có tiền mua giấy. Tiền thưởng hàng tháng cô bé đưa hết cho mẹ chi tiêu, không giữ lại đồng nào.
Thế là cô bé lấy những tờ giấy đã viết kín chữ ra, dùng bút lông cũ chấm nước viết đè lên.
Thấy con gái chăm chỉ và tiết kiệm như vậy, người mẹ xót xa vô cùng. Bà tính toán bớt dùng than sưởi một chút, dành tiền mua giấy cho con.
Bỗng một tập giấy bị ném lên bàn.
Chương Tầm Thiện giật mình, ngẩng đầu lên thấy cha đang chắp tay sau lưng.
"Ta tìm thấy trong rương, để đấy cũng mốc meo, con cầm lấy mà dùng."
Mẹ cô bé huých nhẹ con gái: "Còn không mau cảm ơn cha con?"
Cô cô bé cần cảm ơn rất nhiều, nhưng tuyệt đối không bao gồm cha cô bé.
Chương Tầm Thiện bỗng dưng nổi loạn: "Có giấy không thì làm gì, con còn cần bút mực nữa."
Không ngờ chẳng cần mẹ cô bé nói đỡ câu nào, cha cô bé đã mở lời: "Con tự vào rương tìm xem, chắc là có đấy."
Chương Tầm Thiện: Cha mình say rượu à? Không thể nào, nhà làm gì mua rượu.
Mặc kệ trong lòng ngạc nhiên thế nào, cô bé đã chạy bay đến cái rương bảo bối của cha lục lọi. Ngoài hai cây bút cũ kỹ, còn có mấy quyển sách...
Bất kể là sách gì, giờ đều là của mình hết!
Ban đầu cô bé định mang hết sách vở ra tìm chỗ cất, bỗng phát hiện cái rương này đựng đống đồ của mình vừa xinh!
Thế là nhân lúc cha đang "say bí tỉ", cô bé lôi đống giấy vụn bên trong ra đưa cho mẹ nhóm lửa, lau chùi cái rương sạch sẽ từ trong ra ngoài, rồi xếp gọn gàng đồ đạc của mình vào...
Người phụ nữ nhìn chồng, thấy chồng nhắm mắt giả vờ ngủ, không hề tức giận vì hành động của con gái, khóe mắt bà ánh lên niềm vui.
Dọn dẹp xong, Chương Tầm Thiện bắt đầu mài mực viết chữ. Cô bé khởi động tay chân một chút, hít sâu vài hơi để tĩnh tâm...
Tiếc là mới viết được vài chữ, cha cô bé đã lên tiếng chê bai: "Chữ nghĩa gì mà mềm oặt, như người buồn ngủ rũ rượi thế kia."
"Ở thư viện con cũng viết thế à? Thầy giáo không phạt con sao?"
Chương Tầm Thiện siết chặt cây bút trong tay: "Thi cuối năm con đứng nhất đấy!"
"Xem ra cái thư viện đó cũng chẳng ra gì."
Câu nói này càng chọc tức Chương Tầm Thiện, nhưng cô bé không cãi lại cha, vì cô bé biết mình cãi nhau với cha thì người buồn nhất là mẹ.
Cô bé im lặng, nhưng cha cô bé vẫn không ngừng chê bai chữ viết của cô bé xấu xí.
"Mẹ ơi, hình như con nghe thấy bên ngoài có người gọi, chắc thẩm hàng xóm tìm mẹ có việc đấy."
"Hả? Thế à?" Mẹ cô bé đứng dậy, đặt kim chỉ xuống: “Để mẹ ra xem sao."
"Mẹ mang theo kim chỉ sang nhà thẩm ấy làm luôn đi, tiện thể nói chuyện cho vui."
"Cũng được."
Mẹ ra ngoài rồi, mặt Chương Tầm Thiện xị xuống.
"Cha, tầm này mọi khi cha đi ngủ rồi cơ mà."
Sắc mặt cha cô bé cũng chẳng tốt đẹp gì: "Sao, làm cha không được chỉ bảo con vài câu à?"
Chương Tầm Thiện: "Cô giáo con bảo rồi, chữ phải luyện từ từ, kiên trì bền bỉ, không phải nói mồm vài câu là đẹp ngay được."
"Thế cũng phải xem con luyện thế nào, luyện sai hướng thì càng viết càng xấu, lại còn thành thói quen xấu."
Chương Tầm Thiện: "Không biết cha có cao kiến gì?"
"Con treo cái cân lên cổ tay rồi viết thử xem."
Chương Tầm Thiện nghi hoặc: "Sao con chưa bao giờ thấy cha viết chữ kiểu đó?"
"Tại ta lười."
Nói xong, người đàn ông quay về phòng mình nằm khểnh.
Hay là thử xem sao? Học sinh từ thư viện ra đứa nào cũng có cái tính nói là làm, không lề mề.
Chẳng mấy chốc, cái cân đã được treo lên cổ tay cô bé. Cô bé còn cẩn thận lót thêm miếng vải ở cổ tay để dây không cứa đau.
Cái cân còn phiền phức hơn cả cha cô bé.
Tay cô bé vừa động, cái cân cũng động theo. Cái cân động, kéo tay cô bé động theo, chữ viết hỏng bét...
Chương Tầm Thiện không phải đứa thông minh nhất, nhưng đã đứng nhất nhiều lần và làm lớp trưởng thì đương nhiên không phải người dễ bỏ cuộc.
Ngày nào cô bé cũng luyện chữ, dù viết xấu hơn trước, lại mệt rã rời, cô bé vẫn không dừng lại.
Hôm nay đang viết chữ, cô bé nghe thấy cha mẹ nói chuyện ở phòng bên.
Cha đòi một trăm đồng đi mua rượu.
Chương Tầm Thiện tức điên người. Sắp Tết rồi, bao nhiêu thứ phải lo, nào than củi lương thực, nào quần áo ấm, tiền đâu ra mà cho ông ấy mua rượu?
Lại còn mở mồm đòi hẳn một trăm đồng, tiền thưởng đứng nhất tháng của cô bé cũng chỉ có một trăm đồng thôi.
,