Nghe quản gia bẩm báo, Vương lão gia tùy ý xua tay: "Mặc kệ hắn, hắn không có gan lừa gạt ta đâu."
Quản gia lộ vẻ lo âu: "Nhưng vợ chồng nhị ca của hắn sống chết cản đường, lại còn gửi đứa trẻ vào nhà họ Khổng. Cha mẹ hắn đi đòi cũng không xong. Chuyện này tính sao đây thưa lão gia? Mụ Khổng thị kia xưa nay vốn không phải hạng người dễ xơi, dạo trước thiếu gia nhà ta cũng từng chịu không ít thiệt thòi từ tay ả..."
Vương lão gia đương nhiên hiểu rõ những chuyện rắc rối mà con trai mình từng gây ra.
Thực ra mà nói, nhà họ Vương và Khổng thị chẳng có thâm thù đại hận gì, vợ chồng ông ta ban đầu còn mang ơn ả vì đã cứu mạng con trai mình. Nhưng từ ngày thằng con liên tiếp chuốc lấy nhục nhã chỗ ả, ăn đủ thứ quả đắng, đặc biệt là sự kiện dạo nọ...
Sau lần đó, Vương lão gia đã sai người đánh cho bọn lưu manh côn đồ một trận nhừ tử. Bắt ép tra khảo, ông ta mới biết thì ra luôn có một cao thủ giang hồ ngầm bảo vệ Khổng thị. Sợ quá, ông ta vội vàng vơ vét đồ đạc tống cổ con trai đi lánh nạn.
Suốt một thời gian dài, Vương lão gia ăn ngủ không yên, nơm nớp lo sợ đối phương sẽ tới tìm mình báo thù. Sợ rằng lỡ một ngày thức dậy, đầu mình đã lìa khỏi cổ.
Mãi về sau, khi thấy Khổng thị bắt đầu thu nhận đệ tử, tối ngày bận rộn dạy học, ông ta mới dần buông lỏng cảnh giác. Cộng thêm việc ả ngày càng nổi danh với danh xưng "thần y", ông ta càng không dám khinh suất hành động.
Thế nhưng, sự việc năm xưa vẫn như cái gai trong mắt khiến ông ta vô cùng kiêng dè. Khổng thị đã từng chữa bệnh cho quý nhân trên kinh thành, thỉnh thoảng lại có người giàu sang quyền thế tìm đến cầu y. Mối quan hệ của ả chỉ có ngày càng rộng mở.
Ngộ nhỡ có một ngày chuyện tốt thằng con trai ông ta làm bị bóc trần, cho dù Khổng thị không thèm đoái hoài, thì đám người từng chịu ơn ả cũng sẽ tìm nhà họ Vương để tính sổ.
Đang lúc sầu não, may thay lại đụng mặt Phùng Lão Tứ. Biết được cháu gái gã đang là đệ tử của Khổng thị, sự tình bỗng chốc trở nên dễ dàng.
Chỉ cần nạp con bé kia vào phủ, nếu Khổng thị thật sự để tâm đến đồ đệ này, ả ắt phải hạ mình đến tận cửa cầu xin. Đến lúc đó, hai nhà hóa can qua thành ngọc bạch, ả ta nợ Vương gia một ân tình, sau này tất nhiên sẽ không làm khó dễ gì nữa.
Còn nếu ả không quan tâm đến đồ đệ thì cũng chẳng sao. Đệ tử của ả trở thành nha hoàn nhà ông ta, chuyện đồn ra ngoài, thiên hạ chỉ có nước nhìn ả bằng nửa con mắt.
Người ta vẫn thường nói "Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy", đồ đệ nào khác gì con cái. Vậy mà đệ tử của ả lại phải hạ mình làm nha hoàn, ngay cả danh phận thiếp thất cũng không có, trở thành một món đồ chơi mặc người mua bán. Sau này dù ả có thành tựu lớn đến đâu, vết nhơ này cũng không tài nào xóa nhòa. Danh tiếng của những học trò khác trong thư viện cũng vì thế mà bị vạ lây.
Khi đặt xuống nước cờ này, Vương lão gia vô cùng đắc ý, thầm muốn xem thử Khổng thị sẽ xoay xở ra sao. Ả ta lúc nào cũng tự cho mình là thông minh, lại không biết trời cao đất dày là gì. Chỉ bằng một quân cờ tiện tay của người khác, mọi công sức trước đây của ả đều tan thành bọt nước.
Chỉ là đối phương không chịu sập bẫy, khiến ông ta cũng bắt đầu bực bội.
"Lão gia, hay là ngài nói với huyện lệnh một tiếng? Dù sao chúng ta cũng có khế ước rành rành trong tay, Khổng thị lấy tư cách gì mà giấu người?"
Vương lão gia lập tức quát nạt: "Hồ đồ! Ta và huyện lệnh tuy có chút giao tình, nhưng làm sao có thể lạm quyền lung tung được? Huống hồ Khổng thị hiện nay rất được lòng huyện lệnh, làm thế khác nào đẩy ngài ấy vào thế khó?"
Nói toạc ra, ông ta sợ huyện lệnh sẽ ngó lơ chuyện này.
Lần trước, huyện lệnh còn nức nở khen ngợi một học trò của Khổng thị trước mặt ông ta. Đứa trẻ ấy thông minh, hiếu thảo, huyện lệnh thậm chí còn muốn nhận nó vào tư thục nhà mình, chỉ tiếc vì gia cảnh nghèo khó nên mới đành bỏ dở chuyện học hành.
‘Nhưng nghĩ kỹ lại, cái thư viện mà Khổng thị lập ra cũng có cái hay. Ít nhất cũng cho những đứa trẻ đó một nơi để biết dăm ba chữ. Biết chữ rồi, dù sau này không đỗ đạt công danh thì cũng kiếm được một chân làm việc tốt, kiếm tiền nuôi sống gia đình. Chờ đến khi tụi nó sinh con đẻ cái, lại có tiền cho con ăn học. Việc làm của Khổng thị quả là một việc đại thiện.’
Lúc đó, cũng có người nhắc nhở rằng thư viện kia còn nhận cả nữ sinh. Huyện lệnh lại cười đáp: ‘Khổng thị thân là nữ tử, thu nhận vài nữ đệ tử thì có gì là sai? Hơn nữa, cô ấy có thể dạy dỗ các nữ tử biết đọc biết chữ, sau này lớn lên gả đi, thờ chồng dạy con, chẳng phải cũng là một việc tốt hay sao?’
Những người có mặt trong bữa tiệc nghe vậy cũng lập tức hùa theo khen ngợi Khổng thị.
Chỉ bấy nhiêu đó cũng đủ thấy huyện lệnh tán thưởng Khổng thị đến nhường nào.
Thấy vậy, quản gia đành bất lực thở dài: "Chỉ e là tên Phùng Lão Tứ kia cũng hết cách rồi. Nếu đợi đến mùng một tháng ba, Khổng thị dắt đám trẻ lên núi thì muốn đòi người lại càng khó hơn."
"Không sao. Ngươi cứ việc ép tên Phùng Lão Tứ kia thật gắt gao vào, hắn tự khắc sẽ biết đường làm cho xong chuyện."
...
Vừa bước ra khỏi cổng nhà họ Vương, bị gió lạnh tạt qua mặt, Phùng Lão Tứ không nhịn được hắt xì một tiếng. Trong lòng gã rối bời, lúc này cũng chỉ đành gạt mồ hôi, lủi thủi đi xem tình hình bên phía cha mẹ ra sao.
...
Hai ông bà già nhà họ Phùng rốt cuộc cũng không đòi được người. Cãi vã với vợ chồng con trai thứ cả buổi trời, Phùng Tam Nguyệt nhất quyết không chịu lộ diện, chỉ khóc lóc gọi hai tiếng cha mẹ vọng qua cánh cửa.
Khỏi phải nói, hai ông bà tức đến muốn nổ phổi. Từ sáng sớm đã lén lút chuồn ra ngoài vì sợ đánh thức vợ chồng con cả, nước sôi cũng chưa kịp uống một ngụm, giờ lại vừa đói vừa rét.
Cuối cùng, lão Phùng tung đòn chót, nghiến răng đe dọa: "Lão Nhị, nếu mày không giao con Tam Nguyệt ra đây, thì từ nay về sau đừng có nhận ta và mẹ mày nữa!"
Phùng Lão Nhị dõng dạc: "Chúng ta đã phân gia từ lâu rồi! Các vị hàng xóm ở đây phân xử giúp ta với, có cha mẹ nào đã chia gia tài rồi còn đòi đem bán cháu gái ruột của mình đi không? Lại còn viện cớ để lấy tiền cho Tứ thúc ăn học! Đó là đứa con duy nhất của ta! Phùng Lão Nhị ta vô dụng, cả đời chỉ có một đứa con gái này, bọn họ làm thế là muốn khoét tận tim gan ta mà!"
Đám đông nghe xong đều thấy vợ chồng nhà này quá đáng thương.
"Tàn nhẫn quá!"
"Hôm nay ông ta bán được cháu, ngày mai chắc đem bán luôn cả con trai con dâu. Đã ra riêng rồi mà còn làm ra cái loại chuyện này? Thật sự là không nói đạo lý gì cả."
"Ta thật không hiểu nổi, hắn cũng là con trai ông ta, dung mạo lại giống hệt, nhìn cái là biết máu mủ ruột rà, sao lại nhẫn tâm với khúc ruột của mình như vậy?"
Tiếng hàng xóm bàn tán xì xầm không ngớt. Lão Phùng bẽ mặt không chui đâu cho hết, đành kéo theo bà cụ cụp đuôi chuồn thẳng.
Đi chưa được bao xa thì chạm trán Phùng Lão Tứ.
"Cha, mẹ, không đón được người sao?"
"Lão nhị nó tuyệt tình không thèm nhận ta với mẹ mày nữa rồi!"
"Sao nhị ca lại bất hiếu đến thế cơ chứ!"
Vừa thấy cục cưng của mình, bà cụ lập tức gào khóc thảm thiết: "Nó với vợ nó dám mắng chửi ta với cha mày ngay trước mặt bao nhiêu người! Làm mất hết thể diện nhà họ Phùng rồi, hu hu hu..."
"Mẹ! Mẹ đừng khóc vội." Phùng Lão Tứ vội vàng khuyên nhủ: "Chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải nghĩ cách đem người đưa qua đó. Khế ước đã ký rồi, nếu giờ mà nuốt lời, không những phải đền bạc, mà tiền đồ của con trai mẹ cũng tiêu tùng luôn."
Lão Phùng sầm mặt lại: "Chớ vội! Chúng ta về trước đã. Vợ chồng lão nhị chẳng lẽ lại ăn chực nằm chờ ở nhà họ Khổng mãi được sao? Cha tự có cách trị chúng nó."
...
Khi lão Phùng vừa rời đi, cánh cổng gỗ mở tung. Phùng Tam Nguyệt khóc nức nở nhào vào lòng mẹ, rồi lại bị mẹ dúi sang tay cha.
Phùng Lão Nhị lóng ngóng, ôm chặt lấy con gái.
"Đừng khóc nữa con. Cha tuyệt đối sẽ không bán con đi đâu! Từ nay con cứ ở lại nhà cô giáo, đợi khai giảng thì đi học, đến lúc nghỉ cũng đừng về nhà nữa."
Hai vợ chồng từng nghe con gái kể, có một bé gái họ Vương nghỉ phép không về nhà, cứ ăn ngủ luôn tại thư viện.
Nghĩ ngợi một lúc, hắn lại quay sang khẩn khoản cầu xin Khổng Linh Chi: "Xin lang trung rủ lòng thương cưu mang con gái ta. Khoảng thời gian này vợ chồng ta sẽ cật lực kiếm tiền, khi nào đủ sẽ mang tiền cơm nước đến nộp cho cô."
Lâm Phương Thảo định mở miệng nói không cần đưa tiền cũng được, vì thực ra đám trẻ mồ côi kia đều do một tay Tam Nguyệt quán xuyến chuyện ăn ở. Nhưng lời đến môi, cô lại nuốt xuống. Bởi vì Phùng Tam Nguyệt vẫn còn có cha có mẹ cơ mà.
Phùng Tam Nguyệt òa khóc nức nở, khiến người cha càng thêm bối rối không biết phải dỗ dành ra sao.
"Cha ơi, con cứ tưởng cha luôn hắt hủi con vì con là con gái, cha không thương con..."
Tâm trạng Phùng Lão Nhị lúc này phức tạp cực kỳ. Thú thật, ngày trước hắn cũng từng phiền lòng vì Tam Nguyệt không phải là con trai, khiến hắn mang tiếng tuyệt tự, ra đường chẳng ngẩng mặt lên nhìn ai trong làng được.
Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa, đây vẫn là giọt máu của hắn! Hắn tuyệt đối không thể để người ta bắt con mình đi làm nô tì được!
,