Lúc này mà Lục Nhân còn không nhận ra Khổng Linh Chi đang trêu mình thì đúng là quá ngốc.
Nhưng hắn vẫn ân cần cầm ấm trà lên, kiểm tra nhiệt độ thấy còn ấm, bèn rót thêm trà cho Khổng Linh Chi.
"Khổng thần y, ngài nhất định phải cứu ta! Chỉ cần ngài chữa khỏi cổ độc cho ta, ta... ta nguyện lấy thân báo đáp!"
Khổng Linh Chi: "..."
Lục Nhân nghĩ ngợi một lát rồi bổ sung: "Ta không cần danh phận, chỉ cần được đi theo hầu hạ bên cạnh ngài là mãn nguyện rồi."
Khổng Linh Chi dùng mắt quét nhìn con cổ trùng đang ngoe nguẩy trong người hắn, không kìm được mà nhích người ra xa một chút.
"Ngươi không thấy đau à?"
Cổ trùng chốc chốc lại phát tác mà hắn vẫn chạy nhảy lung tung được.
"Thực ra cũng không đau lắm..." Lục Nhân định kể khổ một chút, nhưng lại muốn thể hiện khí phách nam nhi, thật là tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Khổng Linh Chi ra hiệu cho hắn ngồi xuống, đặt tay lên mạch bắt mạch.
Tuy dùng mắt quét có thể thấy con cổ trùng đang nằm ở bắp tay trái của Lục Nhân, nhưng cô chưa rõ phải trị con này thế nào.
Vừa nãy phóng điện làm hắn ngất đi, nhưng con sâu đó vẫn ngọ nguậy.
Xem ra phải thử thuốc mê, nếu gây mê được con sâu này thì làm tiểu phẫu lấy nó ra là xong.
"Ngươi biết đây là loại cổ trùng gì không?"
Lục Nhân gật đầu: "Biết, là Hữu Tình Cổ."
Khổng Linh Chi ngớ người: "Cái gì cơ?"
"Trúng loại cổ này, nếu quan hệ với người tình thì cổ trùng sẽ chuyển sang cơ thể người đó. Nếu không làm vậy, nó sẽ men theo cánh tay từng chút một bò về phía tim, đợi nó chui vào tâm mạch thì thần tiên cũng bó tay."
Lục Nhân thậm chí còn kể vanh vách lai lịch của con sâu này.
"Ở Bắc Vực có một bộ tộc rất giỏi chơi độc trùng, cổ trùng là một nhánh của họ. Họ thích dùng loại sâu này để thử thách tình cảm của những đôi uyên ương."
Khổng Linh Chi tò mò hỏi: "Sao lại hạ cổ ngươi?"
Mặt Lục Nhân đỏ bừng, hắn nhìn thẳng vào mắt Khổng Linh Chi: "Ta cũng không giấu cô, chắc là do ta quá đẹp trai phong độ, võ công lại cao cường, phẩm hạnh tốt, nên có một ả đàn bà để ý ta. Ả nằng nặc đòi gả cho ta, nhưng ta đã có người trong mộng rồi, sống chết không chịu, trốn chui trốn lủi, ả tức quá bèn hạ con sâu này cho ta."
Hắn vẫn nhớ như in vẻ mặt của người phụ nữ đó lúc bấy giờ.
Ả nhìn hắn đầy thương hại: Ta muốn vui vẻ cùng chàng mà chàng không chịu, nhưng giờ chàng trúng cổ của ta rồi, chàng chỉ có thể chọn phản bội người tình hoặc tự mình đi chết. Ta muốn xem xem, chân tình của chàng đáng giá bao nhiêu.
Khổng Linh Chi: "Ta có ý này, giả sử truyền cổ trùng cho người tình, rồi người tình lại truyền ngược lại, hai người cứ đợi sâu chưa bò tới tim thì truyền lại cho nhau, cứ truyền qua truyền lại mãi..." Liệu có "bug" được không nhỉ?
Lục Nhân vỗ tay cái bốp: "Cô hiểu ta thật đấy! Lúc đó ta cũng hỏi y hệt thế! Nhưng tiếc là con sâu này chỉ truyền được một lần, người nhận sâu chắc chắn phải chết."
Khổng Linh Chi cũng không ngạc nhiên lắm, nếu dễ "bug" thế thì đã chẳng thành tuyệt kỹ của người ta.
"Ngươi cứ thế tha cho ả ta à?"
"Đời nào! Cả đời này chưa ai khiến ta chịu thiệt được, kể cả cha ta. Tuy ta đánh không lại ả, nhưng trước khi đi ta đã giếc sạch đám sâu bọ của ả rồi!" Lục Nhân hừ một tiếng: “Đó đều là sâu ả nuôi từ nhỏ, còn cả của cha mẹ ả để lại nữa, ta diệt môn luôn, không chừa một con."
"Hôm nào ta pha cho ngươi lọ thuốc trừ sâu."
"Được." Lục Nhân trong lòng vui sướng, rất muốn xích lại gần Khổng Linh Chi, nhưng thấy cô chê con sâu nên đành ngồi yên.
Khổng Linh Chi ngẩng đầu nhìn trăng: "Muộn rồi, ngươi về ngủ đi."
Lục Nhân làm sao ngủ nổi: "Ta không buồn ngủ."
"Ồ, thế có muốn vào phòng ta ngồi một lát không?"
Lục Nhân:???
Có chuyện tốt thế này sao?
Đột nhiên hắn nghĩ ra điều gì đó, nắm chặt lấy tay Khổng Linh Chi: "Cô định dùng mạng mình đổi mạng cho ta phải không? Ta không cho phép!"
Khổng Linh Chi: "..."
Cô ghét bỏ rút tay ra, hỏi vặn lại: "Sao ngươi không tìm đại một người? Nếu trả đủ nhiều tiền, kiểu gì chẳng có kẻ bán mạng. Đừng có nói với ta là tình sâu nghĩa nặng nhé."
Họ tuy quen biết đã lâu, cũng có chút tình cảm, nhưng còn xa mới đến mức hy sinh tính mạng vì nhau.
Chưa kể Lục Nhân là người cổ đại, đàn ông ở đây làm gì có khái niệm chung thủy một vợ một chồng, ngay cả bản thân cô, nếu rơi vào tình cảnh đó cũng sẽ ưu tiên giữ mạng mình trước.
Lục Nhân im lặng hồi lâu mới trả lời: "Nếu ta truyền cổ trùng cho người khác, người đó cũng sẽ chết. Tuy ta biết có người vì tiền mà bán mạng, nhưng ta không muốn làm vậy. Ai cũng chỉ có một mạng sống, mạng ai cao quý hơn ai đâu?"
Hắn cười thản nhiên: "Tất nhiên, quan trọng hơn là ta tin cô nhất định chữa khỏi cho ta. Rõ ràng có cách vẹn cả đôi đường, không phụ lòng mình, không hại người cũng chẳng hại mình, tội gì không chọn cách tốt nhất."
Khổng Linh Chi lại thêm một lần nữa khâm phục người đàn ông này.
Nếu hắn là nam chính trong tiểu thuyết, thì tình yêu của nam nữ chính chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió, chẳng ai ngược đãi ai, cuối cùng là một cái kết hạnh phúc viên mãn.
"Ngươi đã tin tưởng ta như vậy, ta đương nhiên sẽ dốc toàn lực."
Lục Nhân đột nhiên hỏi: "Chẳng lẽ cô không nghĩ là do ta yêu cô sâu đậm nên mới không chịu ở bên người khác sao?"
Khổng Linh Chi: "Sâu đến mức nào? Sâu đến mức đi biệt tăm nửa năm không một tin tức?"
Lục Nhân chán nản ôm mặt.
A a a! Ta phải giếc chết lão già họ Nghiêm!
Tất cả là tại lão, tự nhiên bày việc ra, làm tình cảm của ta vất vả lắm mới tiến triển được tí chút thì lại thụt lùi, đã thế ở giữa lại còn mọc thêm bức tường!
...
Lục Nhân cả đêm ngủ không ngon, một là do cổ trùng hành hạ, hai là mơ thấy ác mộng bị Khổng Linh Chi bỏ rơi...
Bắt đầu từ ngày hôm sau, Khổng Linh Chi thử nghiệm các loại thuốc gây mê, còn nhờ Lão Bát đi kiếm ít thuốc mê về.
Đánh thuốc mê Lục Nhân xong, cô bắt đầu quan sát tình trạng cổ trùng.
...
Lão Bát ngồi xổm bên ngoài vẻ mặt không vui, Cừu Thư huých tay bà: "Sao thế? Bên trong đang làm gì vậy?"
Lão Bát đầy vẻ nghi hoặc và khó hiểu: "Sơn trưởng bảo ta đi mua thuốc mê..."
"Ừ, rồi sao nữa?"
"Rồi dùng cho Lục Nhân."
"Ồ."
"Rồi hình như cô ấy lột đồ của Lục Nhân ra..."
Cừu Thư: !!!
kích thích thế sao!
"Rồi sao nữa? Sơn trưởng có cần roi da không? Hay gậy gỗ? Hay hình cụ gì khác?" Đánh hắn! Đánh mạnh vào, ta muốn xem!
Lão Bát: "Rồi cô ấy cứ ngồi đó nhìn."
"Nhìn cái gì?"
"Nhìn Lục Nhân." Lão Bát lại lần nữa nghi hoặc nhìn lên trời.
Cừu Thư: "..."
Sơn trưởng thật không có tiền đồ!
Chỉ nhìn thôi thì có gì thú vị, ngài phải động thủ chứ, bọn ta có cản đâu. Cho dù Lục Nhân tỉnh dậy giữa chừng kêu cứu, bọn ta cũng sẽ giả điếc thôi mà.
Hết thuốc mê, Lục Nhân tỉnh lại, xoa đầu: "Đau đầu quá, thế nào rồi?"
"Không được, phải thử cách khác."
Liên tiếp ba ngày, Lục Nhân hầu như lúc nào cũng trong trạng thái hôn mê.
Cừu Thư nhìn không nổi nữa, lén lút tìm gặp Khổng Linh Chi, đưa cho cô một gói thuốc, nháy mắt đầy ẩn ý: “Sơn trưởng, đây là thuốc tốt đấy, ngài hiểu mà, dùng cho Lục Nhân, đảm bảo hắn còn sung sức hơn cả con lừa già trong thôn."
,