Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 346: Sợ Hắn Ở Ngoài Bị Người Ta Đánh Chết

❊ ❊ ❊

"Con ăn nói khó nghe á?" Khổng Linh Chi hừ hừ: “Có kẻ mở miệng ra là muốn đắc tội với cả thiên hạ mà hắn còn chưa bị đánh chết, con sợ cái gì."

Lâm Phương Thảo phì cười: "Hóa ra là con đang nhớ tới tiểu Lục. Hay là con viết cho thằng bé một bức thư, rồi gửi ít đồ qua đó?" Bà vừa nói dứt câu liền vội vàng rút lại: "Không được! Dù rằng người giang hồ không câu nệ tiểu tiết, nhưng phận gái vẫn phải giữ kẽ một chút. Con mà vồ vập quá, người ta lại đánh giá con thấp đi."

Khổng Linh Chi càu nhàu: "Con chỉ sợ hắn ta bị người ta đánh chết ngoài đường, rồi cái đống châu báu hắn hứa tặng con tan thành mây khói mất thôi."

"Ừm ừm."

"Con..." Khổng Linh Chi ngập ngừng: “Gần đây con gặp không ít người, nhưng nhìn ai cũng thấy thua kém hắn."

Lâm Phương Thảo nắm lấy tay con gái. Bà vừa vui mừng vì con gái đã trưởng thành, biết rung động, lại vừa nơm nớp lo sợ con sẽ bị tổn thương, rồi quay sang oán trách cái tên tiểu Lục đi biền biệt nửa năm trời bóng chim tăm cá kia.

"Nhiều người lạ lắm, con chẳng thể chỉ rõ ra được họ tốt ở điểm nào, nhưng trong mắt con, chẳng ai bì kịp họ... Giống như cha con vậy, trong mắt người ngoài ông ấy chỉ là một lang băm nghèo túng, nhưng trong lòng mẹ, ông ấy là người tuyệt vời nhất thế gian."

"Con thấy Lục Nhân tốt không phải vì 'Tình nhân nhãn lý xuất Tây Thi'. Nhân phẩm của Lục Nhân thực sự rất tốt."

Lâm Phương Thảo thầm nghĩ: Con còn mạnh miệng cãi nữa à. Thằng nhóc đó tướng mạo bình thường, gia cảnh xem chừng cũng chẳng khá giả gì. Một gã võ biền chạy giang hồ, ăn nói thì khó nghe chết đi được, tốt ở cái chỗ nào cơ chứ?

Kể chuyện với con gái lại khiến bà nhớ nhung người chồng quá cố.

"Mấy hôm trước, vị Tần tiên sinh kia cư xử vô cùng hiểu lễ nghĩa, tính tình lại ôn hòa nhu thuận. Nhưng mẹ cứ có cảm giác ông ta không chân thật được như cha con, cứ phiêu diêu thế nào ấy."

Khổng Linh Chi sững người: "Mẹ, mẹ nhận ra cái tên Tần Nhất Huyền đó..."

"Mẹ ngần này tuổi đầu rồi, có chuyện gì mà không nhìn thấu? Con biết vì sao mẹ nói ông ta giả tạo không? Lần trước thấy mẹ ngồi giặt đồ, ông ta khuyên mẹ nên thuê hai đứa nha hoàn về hầu hạ, đừng tự làm cho cực thân. Nhưng hồi cha con còn sống, hễ thấy mẹ giặt đồ là ông ấy xắn tay áo vào phụ mẹ giặt cùng."

Khổng Linh Chi: Cha mình đúng là kéo tiêu chuẩn đạo đức của đàn ông cả cái trấn này lên cao tít mù tắp.

Câu này nghe hơi kỳ quặc, nhưng Lâm Phương Thảo vẫn hiểu được ý con: "Cả cái trấn này bói đâu ra được mấy người đàn ông tử tế như cha con."

...

Sự xuất hiện của cậu bé Đương Quy chẳng mảy may gây nên sự chú ý nào. Nhưng bằng sự chăm chỉ lanh lợi của mình, cậu bé nhanh chóng lấy lòng được các vị đại nương dưới nhà bếp. Mỗi lần xới cơm, họ đều thiên vị cho cậu thêm một muôi đầy ắp.

...

Cùng lúc đó, tại trại sơn tặc.

Đại đương gia sa sầm mặt mày, đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn đám huynh đệ.

"Lão Tam, sao mày không mua được người về?"

Tam đương gia nhăn nhó như khỉ ăn gừng: "Đại ca, đệ cũng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra nữa. Rõ ràng ban đầu đã bàn bạc êm xuôi, gia đình đó cũng siêu lòng rồi. Ai dè đợi con nhỏ kia về nhà, bọn họ bỗng dưng lật lọng không chịu bán nữa, lại còn vu khống đệ là quân lừa đảo..."

Đại đương gia lại lia mắt sang Lão Tứ.

Tứ đương gia cũng trưng ra bộ mặt mếu máo tương tự: "Đại ca, bọn chúng chửi đệ là lũ mẹ mìn bắt cóc trẻ con. Đệ móc bạc trắng ra, bọn chúng khăng khăng là bạc giả, rồi hô hoán cả làng vác cuốc xẻng ra tẩn đệ, đệ suýt nữa thì bỏ mạng lại đấy!"

Đại đương gia lại đảo mắt sang Lão Ngũ.

"Đại ca, nhà đệ tìm được thì đồng ý bán con gái đấy, nhưng bọn họ nằng nặc bắt đệ phải lên nha môn quan phủ lập khế ước giấy trắng mực đen... Đệ... đệ sao dám vác mặt lên nha môn cơ chứ..."

Ánh mắt cả đám dồn hết về phía Lão Lục.

Lục đương gia đắc ý: "Mấy ca ngốc quá đi mất! Vẫn là đệ thông minh nhất. Đệ đã giao tiền cho bọn họ rồi, hẹn ba ngày sau đến đón đứa nhỏ."

Đại đương gia tức điên người, tung một cước đạp Lão Lục ngã lăn quay: "Cái thằng ngu này! Mày không xách đứa nhỏ về ngay lúc đó, đợi mấy ngày sau bọn nó trở mặt thì mày kêu ai? Mày lấy bằng chứng gì chứng minh mày đã đưa tiền? Hay mày cũng định lôi nhau lên nha môn lập khế ước hả?"

Lục đương gia không những làm hỏng việc mà còn làm bốc hơi hai mươi lạng bạc. Gã bị mấy ông ngươi đè ra hội đồng cho một trận tơi bời, ấm ức không khóc ra tiếng.

Chỉ có Nhị đương gia là cau mày nghiêm nghị: "Các đệ tường thuật chi tiết lại tình hình hôm đó cho ta nghe xem nào."

Nghe xong lời kể của mấy huynh đệ, hắn vò đầu bứt tai mãi mà vẫn chẳng tìm ra manh mối: "Tại sao bọn chúng lại một mực đinh ninh các đệ là phường lừa đảo nhỉ?"

Vô lý đùng đùng, vàng thật bạc thật bày ra đó, cớ sao lũ nông phu thấp hèn kia lại nghi ngờ tiền giả?

"Nhị ca, mau nghĩ cách đi!"

"Khoan hãy gấp, từ từ..."

Đang lúc mấy huynh đệ vò đầu bứt tai, bỗng có tên thủ hạ vội vã chạy vào.

"Đại đương gia, vừa có kẻ dùng tên bắn bức thư này vào trại."

Bức thư được dâng đến tay Nhị đương gia. Đọc xong, khuôn mặt hắn bừng sáng vẻ mừng rỡ.

"Là tin tức từ bọn 'Gánh Hát'. Chúng biết huynh đệ ta đang đói ăn, muốn húp ké chút nước canh nên đặc biệt ném cho ta vụ này."

"Vụ gì thế?" Đám sơn tặc mừng rỡ quýnh lên, tranh nhau hỏi.

Nhị đương gia đáp lời: "Đợi lúc Khổng lang trung xuống núi, chúng ta sẽ phục kích chặn giếc ả."

"Nhị ca, trước huynh bảo xung quanh ả ta có cả tá cao thủ giang hồ bảo vệ, không được đắc tội cơ mà. Vụ liều mạng này huynh đệ mình kham không nổi đâu."

"Trong thư viết, lấy mạng ả, thưởng một trăm lạng."

Hơi thở của đám đông lập tức dồn dập.

Đại đương gia đảo mắt suy tính: "Nếu chỉ phái mấy đứa tép riu đi thì cũng chẳng phải không thể... Bên đó yêu cầu bao nhiêu nhân thủ?"

"Cao thủ của trại mình đem ra so với dân giang hồ thì chẳng khác nào muỗi đốt inox. Hắn bảo chúng ta giả danh người bệnh, lợi dụng lúc Khổng lang trung không đề phòng mà đâm ả. Bất kể thành bại, tiền giao trước."

"Đại ca, kèo này thơm, làm được!”

“Trong tay đệ đang có mấy đứa cứng đầu cứng cổ không chịu nghe lời...”

“Bên đệ cũng có mấy thằng còi xương ốm yếu chỉ giỏi phá mồi, nhân tiện dọn dẹp luôn."

Đại đương gia chạm mắt với các huynh đệ, dứt khoát gật đầu: "Được, mỗi người rút ra vài tên, gom lại một chỗ. Nhớ khóa mồm bọn chúng cho kỹ, dặn lỡ có chết cũng không được bán đứng trại."

"Đại ca cứ yên tâm! Vợ con, cha mẹ bọn chúng đều nắm trong tay ta, đố thằng nào dám phản!"

...

Ngày hôm đó, Khổng Linh Chi vừa dạy xong thì nghe báo có một nhóm người lạ mặt, dắt díu nhau từ làng lân cận tới xin chữa bệnh. Bọn họ còn lóng ngóng góp nhặt chút đỉnh tiền lẻ, đang thấp thỏm đợi chờ dưới chân núi.

Thầy thuốc nào nỡ từ chối người bệnh. Cô dứt khoát dẫn theo hai gã hộ viện xuống núi xem thử.

Bệnh nhân là một người đàn ông trạc bốn tuần tuổi, nằm bất động như một cái xác chết.

Khổng Linh Chi lại gần, bật chức năng "Mắt quét", lập tức phát hiện trên người ông ta chằng chịt những vết đánh đập, thậm chí xương cũng gãy mấy khúc.

"Có chỗ nào thấy không khỏe?"

Người đàn ông nín lặng.

Một gã trẻ tuổi còm nhom đứng cạnh lắp bắp: "Thưa... ông ấy đau bụng, sáng nay vừa uống ngụm nước là đau lăn lộn."

Khổng Linh Chi lia mắt sang, bỗng phát hiện một điểm thú vị. Bọn họ đứa nào đứa nấy lận dao găm trong người, lại đang nhích dần về phía cô.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh. Khổng Linh Chi hét lớn: "Có thích khách!"

Bọn hộ viện phản xạ nhanh như chớp, tung chân đá lật ngửa từng tên một. Khổ nỗi phe địch đông tới ba mươi mấy người, kiểu gì chẳng lọt lưới vài tên. Có kẻ liều mạng, vung dao găm đâm sầm sập về phía Khổng Linh Chi.

Ngay tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng thét thất thanh vang lên: "Tỷ tỷ cẩn thận!"

Một thân ảnh lao vút ra chắn ngay trước mặt Khổng Linh Chi. Lưỡi dao găm sắc lẹm đâm phập vào bả vai người nọ.

Khổng Linh Chi phất tay: "Bắt sống toàn bộ, cấm để lọt lưới một tên nào!" Nói đoạn, cô cuống cuồng lấy cuộn băng gạc băng bó vết thương cho Đương Quy.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.