"Ta và muội muội tuyệt đối không có ý định trộm nghề."
"Ngươi đã không muốn cho muội muội bái sư, lại cứ chây ì ở đây không chịu đi, còn nói không muốn trộm nghề. Cũng may là Sơn trưởng tính tình tốt, chứ gặp người khác đã sớm đuổi thẳng cổ rồi."
Dương Tú tài thở dài: "Chu thầy giáo, ông đừng cố tình khích bác ta nữa, ông thừa biết Sơn trưởng không để tâm những chuyện vặt vãnh này mà. Nếu ngài ấy sợ người khác học trộm thì đã chẳng mở thư viện rầm rộ như thế. Ta chỉ là cảm thấy ở đây rất tốt, muội muội ta cũng rất thích nơi này."
"Ở đây đương nhiên là tốt." Chu Tú tài ngồi dậy rót cho mình chén nước: “Nếu không tốt thì lũ trẻ kia sao phải liều mạng học hành như thế, ngay cả ta cũng muốn gửi con đến đây nữa là."
"Haizz, lát nữa ta sẽ đi nói chuyện với muội muội. Còn phải tìm tiêu cục nào đáng tin cậy để hộ tống nó về nữa."
Chu Tú tài sực nhớ ra: "Đúng rồi, nghe nói Sơn trưởng lại sắp tuyển thêm giáo viên đấy."
"Thật sao? Ta lại chưa nghe nói gì."
"Dạo này ngươi bận chăm sóc muội muội, còn tâm trí đâu mà để ý chuyện khác. Tháng Ba năm sau Sơn trưởng tiếp tục tuyển sinh, ngoài ra ta còn nghe nói ngài ấy sẽ nhận nuôi một nhóm trẻ mồ côi, hiện đang nuôi dưỡng ở nơi khác, đợi tháng Ba năm sau nhập học cùng một thể. Đến lúc đó giáo viên không đủ, chắc chắn phải tuyển thêm vài người."
Dương Tú tài đột nhiên nảy ra một ý định: "Ông bảo, muội muội ta có thể làm giáo viên không?"
Muội muội hắn cũng đọc không ít sách thánh hiền, dạy môn Ngữ văn chắc không thành vấn đề chứ?
Chu Tú tài ngẩn ra: "Ý hay đấy! Sao trước đây ta không nghĩ ra nhỉ, con gái cũng có thể đến đây làm thầy giáo..."
"Ông cũng thấy muội muội ta làm được đúng không?"
Chu Tú tài lúc này mới chậm rãi liếc nhìn hắn: "Ta nghĩ cô ấy thi không đỗ đâu."
Dương Tú tài im lặng hồi lâu mới mở lời: “Chu thầy giáo, có phải ông có hiểu lầm gì với huynh muội chúng ta không?"
"Không phải hiểu lầm." Chu Tú tài bắt đầu mài mực, chuẩn bị viết thư: “Ta chẳng qua không muốn muội muội ngươi chiếm mất cái danh ngạch giáo viên này thôi."
"Ý ông là sao? Chẳng lẽ ông có người muốn tiến cử với Sơn trưởng?"
"Đúng vậy. Người ta muốn tiến cử là một quả phụ, từ nhỏ đã theo cha đọc sách, sau này lấy chồng cũng là người có học. Nếu con gái được phép đi thi khoa cử, cô ấy chắc chắn đỗ Tú tài."
Chỉ tiếc là mệnh khổ, thành thân chưa bao lâu chồng đã qua đời, để lại một đống nợ nần và bốn đứa con thơ. Một mình cô ấy vừa phải nuôi gia đình vừa phải trả nợ. Trước đây còn lén chép sách đem bán, sau này bị người ta biết được, chẳng ai chịu mua sách do quả phụ chép nữa.
Chồng cô ấy là bạn thân của Chu Tú tài, mấy năm trước ông cũng thỉnh thoảng giúp đỡ gửi chút lương thực. Nhưng miệng lưỡi thế gian đáng sợ, quả phụ trước cửa nhiều thị phi, cả hai đều sợ bị đàm tiếu nên gần như không còn qua lại.
Dương Tú tài không phục: “Ai có thể dạy học thì phải xem bản lĩnh, chứ đâu phải xem ai đáng thương hơn."
Chu Tú tài cười nhạt.
"Muội muội ngươi có rất nhiều con đường để đi, dù không đi dạy học thì vẫn sống sung túc. Nhưng đối với một số người, món tiền lương này là thứ cứu mạng đấy."
"Trên đời này người đáng thương nhiều vô kể, chẳng lẽ lần nào gặp người đáng thương chúng ta cũng phải nhường nhịn sao?"
"Ngươi đương nhiên không cần nhường, mà các ngươi đã bao giờ nhường nhịn ai đâu?"
Bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng.
Sau khi Chu Tú tài viết thư xong, Dương Tú tài mới mở lời xin lỗi: "Xin lỗi, là ta nhất thời nóng giận lỡ lời."
Dù sao cũng còn phải làm việc cùng nhau, Chu Tú tài cũng xin lỗi lại: "Ta cũng có chỗ không đúng."
Sau đó cả hai chẳng ai nói thêm lời nào.
...
Một hôm, trong lúc giảng bài, Khổng Linh Chi quay người định viết gì đó lên tường, chợt nhận ra: Tại sao mình không làm một cái bảng đen nhỉ?
Cô tự vỗ trán mình một cái. Cách làm bảng đen đơn giản vô cùng, chỉ cần quét sơn đen lên tấm gỗ là xong.
Phấn viết lại càng dễ, vôi nung nóng rồi trộn với nước chờ đông lại là thành phấn, muốn phấn màu thì cho thêm chút phẩm màu vào...
Ngay tại chỗ, cô quyết định cho học sinh học một tiết Hóa học thực hành!
Nội dung tiết học chính là chế tạo phấn viết.
Ban đầu học sinh reo hò phấn khích, tưởng được học chế tạo loại thuốc thần kỳ nào đó. Đợi đến khi mấy đứa thông minh nhất, nhanh tay nhất làm ra thành phẩm thì lại có chút ngơ ngác.
Thứ này trông không giống đồ ăn được.
Khổng Linh Chi cho học sinh hai ngày, sau hai ngày nộp thành phẩm cho cô là được. Trong hai ngày này, cô đi tìm thợ mộc đặt làm bảng đen, hẹn mấy hôm nữa đến lấy.
Trở về, cô lại gọi Dương Tú tài đến, giục hắn đưa muội muội về.
"Nếu không tìm được tiêu cục thích hợp, có thể nhờ hộ vệ của thư viện hộ tống. Lão Bát là nữ, võ công lại cao cường, để cô ấy đưa muội muội ngươi về một chuyến."
Dương Tú tài do dự một chút rồi hỏi: "Sơn trưởng, không biết thư viện có còn tuyển giáo viên không?"
Khổng Linh Chi gật đầu: "Đương nhiên là có, sang năm học sinh nhập học đông hơn, mấy giáo viên hiện tại không đủ."
"Vậy muội muội ta có thể tham gia kỳ thi sát hạch không?"
"Không thể." Khổng Linh Chi trả lời gần như ngay lập tức.
"Tại sao? Tài học của muội muội ta không hề tệ."
"Là thế này, chắc ngươi cũng để ý thấy, ngay cả các thẩm nấu cơm ta thuê cũng không có con cái học ở đây. Tuyển giáo viên cũng vậy, nếu đã có người nhà làm việc trong thư viện rồi thì người thân không được tham gia thi tuyển nữa."
Dương Tú tài kìm nén cảm xúc suốt hai ngày nay, rốt cuộc không nhịn được nữa.
"Sơn trưởng là không thích những người xuất thân giàu có sao?"
Đây là lần đầu tiên Khổng Linh Chi bị người ta chất vấn xem mình có thù người giàu hay không.
"Nếu bàn về giàu có, e là gia sản nhà ngươi còn chưa bằng ta đâu."
Dương Tú tài: "Vậy tại sao muội muội ta không được thi? Chỉ vì nó có một người ca ca đang dạy học ở đây ư? Như vậy đối với nó thật không công bằng."
Khổng Linh Chi bất lực thở dài: "Dương Tú tài, nếu ngươi đã nói vậy, ta cũng muốn hỏi đòi lại một sự công bằng. Tại sao thiên hạ này chỉ có nam nhân mới được thi cử làm quan, còn phụ nữ thì phải ru rú trong nhà lo chuyện chồng con? Ngươi dạy học hơn nửa năm rồi, thật sự cảm thấy nữ tử sinh ra đã kém nam tử sao?"
Giọng Khổng Linh Chi trở nên trầm xuống: "Người đời còn chưa cho ta một sự công bằng, ta tài đức gì mà đòi mang lại công bằng cho người trong thiên hạ?"
"Từ xưa đến nay vẫn thế, âm dương tương hợp, nam chủ ngoại, nữ chủ nội." Dương Tú tài buột miệng nói.
Khổng Linh Chi gật đầu: "Ngươi nói đúng, cho nên muội muội ngươi là con gái, quả thực không thích hợp để xuất đầu lộ diện làm thầy dạy học đâu."
Câu nói này khiến mặt Dương Tú tài tái mét, lại một lần nữa xấu hổ không nói nên lời.
Khổng Linh Chi bồi thêm: "Ồ, ý của ngươi là, cái gì có lợi cho mình thì đòi công bằng, còn cái gì bất lợi thì lôi cái lý lẽ 'từ xưa đến nay' ra nói chuyện phải không?"
Dương Tú tài cúi rạp người hành lễ, rồi quay lưng bỏ đi.
Đúng lúc Chu Tú tài cũng cần tìm Khổng Linh Chi, thấy bộ dạng thất thần của hắn bèn trêu: "Trông thế kia chắc là bị Sơn trưởng dạy dỗ cho một trận rồi hả?"
Dương Tú tài vẻ mặt phức tạp: "Sơn trưởng trong lòng tự có tính toán, không chuyện gì làm lung lay được ngài ấy."
Hắn cứ tưởng Sơn trưởng cũng quý muội muội mình, ai ngờ lúc đuổi người thì chẳng nể nang chút tình nào.
Chu Tú tài trả lời: "Có tính toán mới tốt, nếu không một nữ tử yếu đuối như ngài ấy không biết sẽ gặp phải bao nhiêu kẻ được đằng chân lân đằng đầu, chiếm tiện nghi không biết chán."
Dương Tú tài lại bị ông kháy đểu, trong lòng vừa đắng vừa nghẹn, nhưng vẫn phải đi tìm muội muội.
Dương Bích đang chơi một quả cầu đan bằng tre, đây là món đồ chơi thầy dạy võ phát cho học sinh trong giờ thể dục, chia làm hai đội thi đấu đối kháng, còn cô bé chỉ có thể đứng ngoài xem.
,