Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 312: Không Phù Hợp Yêu Cầu Tuyển Sinh

❊ ❊ ❊

"Có ta ở đó, còn có thể để cô ấy bị thương sao?" Lục Nhân tự nhiên kéo ghế ngồi xuống: “Ngươi lần này trở về là định sống mái một trận với đám vô liêm sỉ giả nhân giả nghĩa kia hả?"

"Đương nhiên." Nhắc đến chuyện này, Minh Thắng Thiên không giấu nổi vẻ phẫn nộ: “Vốn dĩ Phục Hầu đang mang thai, ta muốn đợi con chào đời, sức khỏe ta cũng dưỡng tốt hơn chút nữa rồi mới tính sổ với bọn chúng. Ai ngờ bọn chúng lại không chờ được... Không dám đến đảo tìm ta, lại đi trả thù một đại phu chữa bệnh, quả thực đê tiện vô sỉ!"

Lục Nhân chậm rãi nói: "Ngươi quang minh chính đại mời bọn chúng đến đánh một trận thì không sao, nhưng nếu ra tay quá tàn độc, giang hồ khó tránh khỏi dị nghị. Dù sao võ công của ngươi cũng xuất phát từ Huynh Đệ Minh."

"Thì đã sao? Ta nhất định sẽ khiến bọn chúng có đi mà không có về."

"Ta bày cho ngươi một kế này. Đám huynh đệ đó muốn cùng tiến cùng lui, ắt hẳn đã gây thù chuốc oán không ít. Chi bằng ngươi gửi thiệp mời rộng rãi đến kẻ thù của bọn chúng, rủ họ cùng đến đối phó. Đến lúc đó có những kẻ thù này đứng ra tố cáo, dù ngươi có giếc sạch bọn chúng cũng chẳng ai dám nói gì. Thậm chí có thể mượn tay kẻ thù ra tay, vừa không làm bẩn tay mình, lại vừa kết được thiện duyên."

Minh Thắng Thiên không khỏi tán thản: "Đúng là một chủ ý thâm độc mà hay tuyệt. Chắc chỉ có Lục huynh mới tìm ra được hết kẻ thù của bọn chúng."

Lục Nhân hừ lạnh: "Tất nhiên, trước khi đến đây ta đã lập sẵn danh sách rồi. Thậm chí có vài kẻ bản thân còn chẳng biết kẻ thù của mình là ai, ta cũng đã điều tra rõ ràng rành mạch."

"Tốt, ta sẽ viết thư mời họ đến ngay."

Hai người chốt lại kế hoạch, Minh Thắng Thiên giữ Lục Nhân ở lại, rồi hỏi thăm thêm về tình hình gần đây của Khổng thần y.

...

Lục Nhân rời đi chưa được bao lâu thì người của Lục Đường tìm đến, sau đó khuân đi mấy rương đồ.

Đó là số cồn mà Khổng Linh Chi đã nhận lời cung cấp trước đó. Thời gian này ở trên núi, cô đã dùng lương thực tự ủ và chưng cất được một mẻ cồn lớn.

Mua rượu về chưng cất lại thì quá lãng phí, mà nhu cầu sử dụng lại lớn, nên cô dứt khoát mua nhiều lương thực về tự làm. Dù sao mỗi tháng đều phải đưa đón học sinh đi về, tiện thể mua thêm lương thực cũng không gây chú ý.

Vị đường chủ của Sơn Đường đến nhận hàng tỏ ra khá ngạc nhiên. Thời gian qua bọn họ thám thính tin tức về Khổng thần y không ít, biết rõ cô không hề nhập rượu về.

Vậy mà nay vẫn giao hàng đúng hẹn, xem ra cô có bí phương nấu rượu riêng.

Nói thật lòng, bên phía Đại thống lĩnh đã đặc biệt vận chuyển đến một lô rượu, chỉ đợi Khổng Linh Chi đi mua rượu thì sẽ bán cho cô với giá cắt cổ, tiếc là không kiếm được món hời này.

...

Sau khi lên xong kế hoạch giảng dạy cho thời gian tới, Khổng Linh Chi cho gọi Dương Tú tài đến.

"Chân của Dương Bích chắc cũng đã khỏi hẳn rồi nhỉ?"

"Vâng!" Dương Tú tài cảm kích nói: “Đa tạ thần y diệu thủ hồi xuân, huynh muội chúng ta vô cùng biết ơn."

"Đã dưỡng thương xong rồi thì ta không giữ cô ấy lại nữa, ở bên ngoài lâu cha mẹ ngươi cũng lo lắng, nên để cô ấy về nhà sớm đi."

Dương Tú tài khựng lại một chút: "Liệu có thể cho muội muội ta ở lại thêm một thời gian nữa không?"

"Ngươi muốn cô ấy ở lại bao lâu? Một tháng, hai tháng, hay một năm, hai năm?"

Dương Tú tài nghẹn lời, một lúc lâu sau mới hỏi: "Nếu ngài không muốn muội muội ta ở lại, tại sao lúc trước lại cho phép nó dự thính?"

Khổng Linh Chi trả lời: "Lúc mới đến, tâm trạng cô ấy u uất, tinh thần rất tệ, không thích hợp để phẫu thuật."

"Chỉ vì lý do đó thôi sao? Ta cứ tưởng ngài cũng rất thích muội muội ta."

"Cô ấy là bệnh nhân của ta, ta đương nhiên phải hòa nhã với cô ấy. Hơn nữa, dù ta có thích hay không thì cô ấy cũng đến lúc phải về rồi."

Nói đoạn, Khổng Linh Chi lấy ra một bức thư: "Đây là thư cha mẹ ngươi gửi đến. Họ đã biết tin chân của muội muội ngươi đã khỏi. Ngoài thư ra, họ còn gửi kèm một xe quà, nói là tiền khám bệnh trả cho ta."

Lúc này Dương Tú tài mới vỡ lẽ.

Không cần xem hắn cũng đoán được cha mình viết gì trong thư. Cha hắn chắc chắn đã cố gắng tỏ ra khiêm tốn, hòa nhã, nhưng trong câu chữ vẫn vô thức lộ ra vẻ bề trên. Bởi trong mắt cha, một thầy thuốc dù y thuật cao minh đến đâu cũng không thể sánh bằng sự thanh cao của kẻ đọc sách thánh hiền.

Dương Tú tài biết rõ những ngày qua muội muội sống ở đây thoải mái vui vẻ thế nào, tự nhiên không nỡ để cô bé về sớm như vậy.

"Sơn trưởng, có thể cho muội muội ta ở lại đây học không?"

Khổng Linh Chi hỏi ngược lại: "Ngươi muốn cô ấy theo ta học y thuật?"

"Không hẳn... Thư viện cũng đâu chỉ dạy mỗi y thuật..."

Khổng Linh Chi thở dài: "Ta nói thẳng với ngươi nhé, thư viện của ta chủ yếu nhận những bé gái nhà nghèo. Muội muội ngươi tuổi đã lớn, gia cảnh lại không phù hợp với yêu cầu tuyển sinh của ta."

"Vậy cho nó dự thính được không? Giống như trước đây ấy."

Khổng Linh Chi đột nhiên bật cười.

Cô gõ nhẹ ngón tay lên bức thư: "E là cha mẹ ngươi không muốn để cô ấy trở thành đệ tử của ta đâu."

"Không phải làm đệ tử chính thức, chỉ là..."

Không đợi hắn nói hết câu, Khổng Linh Chi đã ngắt lời: "Đã không phải đệ tử của ta thì dựa vào đâu ta phải dạy? Ta biết, cha mẹ ngươi, thậm chí cả ngươi nữa, trong lòng đều không muốn muội muội ngươi thật sự bái ta làm thầy. Trong mắt các người, nghề y là nghề thấp kém, muội muội ngươi xuất thân dòng dõi thư hương, sao có thể bái một lang trung nơi thôn dã làm thầy được?"

Những lời này vạch trần tâm tư của Dương Tú tài một cách trần trụi, khiến mặt hắn đỏ bừng.

"Ta chưa bao giờ có ý coi thường Sơn trưởng."

Khổng Linh Chi không đôi co chuyện đó nữa, tiếp tục nói: "Cha mẹ ngươi đã viết thư gọi cô ấy về, ta làm sao có thể giữ người lại?"

"Ta sẽ tìm cách giải thích với cha mẹ."

"Nếu cách của ngươi có tác dụng thì cha mẹ ngươi đã chẳng viết thư cho ta." Khổng Linh Chi vẫn giữ giọng điệu bình thản: “Hơn nữa, hà cớ gì ta phải nhọc lòng vì huynh muội các ngươi? Chữa bệnh cho muội muội ngươi là một phần tiền công ta trả cho ngươi, ta đã trả xong rồi, không có lý do gì bắt ta phải tốn công đối phó với người nhà ngươi nữa."

"Đã làm phiền Sơn trưởng rồi, đều là lỗi của huynh muội chúng ta. Xin Sơn trưởng thư thả cho vài ngày, ta cần nói chuyện kỹ với muội muội, cũng cần tìm người hộ tống nó về."

"Được, ngươi đi làm việc đi."

Dương Tú tài thẫn thờ trở về phòng mình.

Chu Tú tài tan lớp trở về, thấy hắn ngồi trước bàn cầm bút như định viết thư, nhưng trên giấy chẳng có chữ nào.

"Sao thế?"

"Sơn trưởng bảo chân của muội muội ta đã khỏi hẳn, bảo ta đưa nó về."

Chu Tú tài gật đầu: "Cũng nên về rồi, cô ấy ở lại đây ít nhiều cũng ảnh hưởng đến các học sinh khác."

"Ảnh hưởng gì chứ? Muội muội ta lên lớp chăm chỉ lắm mà."

"Sao lại không ảnh hưởng?" Chu Tú tài cười nói: “Trong một bầy vịt con lại lẫn vào một con thiên nga trắng, đám vịt con nhìn thấy sự chênh lệch sẽ cảm thấy tự ti đấy."

Dương Tú tài sững người.

Chu Tú tài tiếp lời: "Cô ấy mặc gấm vóc, đeo trang sức ngồi trong lớp, còn những đứa trẻ khác lại mặc áo vá, giày rách. Muội muội ngươi da dẻ trắng ngần như ngọc, còn mặt mũi bọn trẻ bị gió thổi nứt nẻ thô ráp. Ngươi bảo bọn trẻ phải đối diện thế nào? Lúc đầu nếu không phải Sơn trưởng lên tiếng, ta đã không cho cô ấy vào lớp rồi."

Ông tìm một tư thế thoải mái nằm xuống giường: "Đã chữa khỏi rồi thì mau về đi thôi, xuất thân như muội muội ngươi cũng không thể bái Sơn trưởng làm thầy, cứ ở lì đây khó tránh khỏi khiến người ta nghi ngờ là muốn học lỏm bản lĩnh của Sơn trưởng."

"Làm gì có chuyện đó, muội muội ta không hứng thú với y thuật, hơn nữa Sơn trưởng cũng chưa dạy gì..."

Chu Tú tài cười khẩy một tiếng: "Ai bảo chỉ có y thuật mới là bản lĩnh của Sơn trưởng? Toán học, trồng trọt, dược liệu, thậm chí là phương pháp giảng dạy, cách thi cử hàng tháng của thư viện này, có cái nào không phải là độc nhất vô nhị?"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.