Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 358: Hắn Rất Biết Cách Xát Muối Vào Tim

❊ ❊ ❊

Khổng Linh Chi im lặng một hồi.

Cô hỏi ngược lại: "Ngươi nghĩ ta đường đường là một thầy thuốc có chút tiếng tăm, lại không tự điều chế được loại thuốc này sao?"

Cừu Thư vỗ trán: "Sao ta không nghĩ ra nhỉ." Hắn thu gói thuốc lại: “Vậy Sơn trưởng có việc gì cần bọn ta giúp không?"

Khổng Linh Chi ngẫm nghĩ một chút, đúng là có việc thật: "Có loại thuốc nào khiến động vật ngủ say không?"

Thông thường, nhiều loại thuốc có tác dụng với cả người và động vật, chỉ khác ở liều lượng, nhưng hiện tại các loại thuốc cô thử nghiệm đều vô tác dụng với con cổ trùng kia.

Cô đoán có thể trong quá trình nuôi cấy, cổ trùng đã được cho dùng qua nhiều loại dược liệu nên sinh ra tính kháng thuốc rất mạnh, cộng thêm việc thuốc vào cơ thể người sẽ bị phân giải, lượng thuốc trong máu người mà cổ trùng ăn phải quá ít.

Nhưng cũng không thể tăng liều lượng một cách mù quáng, nếu không cổ trùng chưa chết thì người đã chết vì ngộ độc thuốc rồi.

"Động vật ư?" Cừu Thư đầy bụng thắc mắc nhưng không dám hỏi nhiều, đành nhận lời: "Để ta đi hỏi thử xem."

Khổng Linh Chi vừa đi được hai bước thì dừng lại: "Các ngươi đừng có lượn lờ giả vờ đi ngang qua cửa sổ nữa..."

Mười phút đi qua năm sáu lần, đi tiểu đêm cũng không nhiều lần đến thế.

Cừu Thư: "..."

Chẳng phải là do muốn biết bao giờ ngài mới "xơi" Lục Nhân sao.

"Có gì thắc mắc cứ hỏi thẳng ta."

"Vậy ta hỏi thật nhé?" Cừu Thư xoa tay phấn khích: “Sơn trưởng, ngài ngày nào cũng nhìn chằm chằm thân thể Lục Nhân... mà mãi chẳng chịu ra tay..."

Khổng Linh Chi: "Có khả năng nào là ta đang làm thầy thuốc trị bệnh cứu người không?"

Cừu Thư: "Hả? Hắn bị bệnh à? Nhìn không ra đấy, bệnh gì thế? Có cứu được không?"

"Hắn trúng độc, khá khó giải, nhưng vẫn có cách, ta đang thử nghiệm."

Cừu Thư gật đầu, trên mặt không rõ là vui mừng hay tiếc nuối.

Ngày thứ mười của kỳ nghỉ, cuối cùng Lục Nhân cũng được nghỉ ngơi không phải thử thuốc nữa. Khổng Linh Chi đi nghiên cứu loại thuốc mê khác, cô bảo các loại thuốc mê trên thị trường hiện nay đều vô hiệu, phải tự chế loại mới.

Hắn cũng được thả lỏng một chút, tìm chỗ phong cảnh hữu tình ngồi xuống, uống trà, ăn chút hoa quả điểm tâm, kiếm cuốn sách giải trí đọc chơi...

Đang đọc đến đoạn gay cấn thì trước mặt xuất hiện một bóng đen.

"Tra được rồi?"

Lục Nhân ngẩng đầu: "Đồ đã hứa đâu?"

Hắn vừa dứt lời, một tấm ngọc bài rơi xuống trang sách.

Kiểm tra kỹ càng một lượt, xác nhận không sai, đây là lệnh triệu tập giang hồ chỉ có Võ lâm minh chủ mới được phát ra.

Mỗi vị minh chủ tại vị chỉ được phát tối đa ba tấm.

Người cầm lệnh bài nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng có thể phát lệnh này, người trong giang hồ, bất kể chính tà, thấy lệnh bài đều phải dốc sức tương trợ. Lệnh bài sẽ được thu hồi sau khi người giữ lệnh giải quyết xong nguy cơ. Nếu nguy cơ chưa giải trừ mà người giữ lệnh đã chết, người trong giang hồ sẽ không tiếc giá trị báo thù cho người đó.

Đây là tấm lệnh bài cuối cùng của Nghiêm minh chủ.

Lục Nhân cất kỹ ngọc bài: "Thân phận người đó chắc ngươi cũng biết rồi nhỉ? Mẹ hắn là chi thứ của tộc thuần thú Bắc Vực, vì thiên phú không cao nên sau khi trưởng thành tự mình chạy đến Trung Nguyên rèn luyện. Sau đó gặp cha ngươi, kết cục là đau khổ cả tình lẫn thân, chết khi còn trẻ."

Nghiêm minh chủ cau mày: "Mấy cái này cha ta kể rồi."

Lục Nhân cười khẩy: "Vậy chắc ông ấy chưa kể cho ngươi nghe, bộ tộc bên mẹ hắn có một truyền thống, đó là không chung chồng với người khác. Cha ngươi ở nhà đã có vợ môn đăng hộ đối, vợ còn đang mang thai, thế mà lúc đi du ngoạn bên ngoài lại tư tình với người ta, nói dối là trai chưa vợ. Đợi người ta có thai rồi mới dẫn về nhà, bắt người ta làm thiếp."

Nghiêm minh chủ im lặng. Ông ta không rõ chuyện năm xưa, chỉ mang máng nhớ hồi nhỏ mẹ mình hay u sầu. Sau này thứ mẫu qua đời, thứ đệ suốt ngày ru rú trong viện không ra ngoài, cũng chẳng nói chuyện với ai. Dù nhà có việc vui đến mấy nó cũng lủi thủi một mình, dần dà ông ta cũng quên bẵng đi.

Mãi đến ngày thứ đệ trưởng thành, nó nhân lúc cha không đề phòng, đánh cha một chưởng bị thương rồi bỏ nhà ra đi, một đi mấy chục năm không thấy quay lại.

Nếu không phải cha sắp chết nhắc tới, ông ta cũng quên mất mình còn có người em này.

"Nhìn ngươi thế này chắc cũng không thấy cha ngươi sai đâu nhỉ. Cũng phải, dao không đâm vào người mình thì sao biết đau."

Nghiêm minh chủ thở dài bất lực: "Con không chê cha mẹ khó, làm con cái, khi cha bệnh nặng, chẳng lẽ ta lại đi chất vấn chuyện quá khứ của ông ấy sao?"

"Không tranh thủ lúc này mà hỏi, định đợi ông ấy chết rồi ra mộ hỏi à?" Lục Nhân cười nhạo: “Ngươi sẽ chẳng hỏi đâu, dù sao nghĩa tử là nghĩa tận."

Nghiêm minh chủ không đáp.

Lục Nhân nói tiếp: "Vị huynh đệ kia đã về gia tộc của mẹ rồi, không chỉ học được bản lĩnh ngự thú của họ ngoại mà còn cưới vợ sinh con, à đúng rồi, hắn còn đổi cả họ tên, theo họ mẹ. Con cái hắn chỉ biết có tổ mẫu chứ không biết có tổ phụ. Hắn nói với đằng ngoại là mẹ hắn du ngoạn Trung Nguyên, tiêu dao tự tại, sau muốn có đứa con nên tùy tiện tìm một gã đàn ông sinh ra hắn. Gã đó ngoài cái mặt đẹp ra thì chẳng được tích sự gì, lại còn lăng nhăng nên bị mẹ hắn đá. Mẹ hắn một mình nuôi dạy hắn bao năm rồi bệnh mất."

Nghiêm minh chủ nghe vậy cũng chẳng hề tức giận.

"Ái chà, lúc này lại không bảo vệ tôn nghiêm của cha già nữa à?"

Nghiêm minh chủ lại thở dài y hệt ban nãy: "Tuy là thứ mẫu nhưng cũng là bề trên, nghĩa tử là nghĩa tận, ta sao có thể vì cha mà trách cứ bà ấy."

Lục Nhân vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Nghiêm minh chủ: "Thứ đệ của ta có chịu về gặp mặt cha lần cuối không?"

"Ta hỏi rồi, hắn bảo..." Lục Nhân đổi giọng điệu và thanh âm cho giống người kia: “Nếu là ta lúc mới trưởng thành, nghe tin ông ấy sắp chết, chắc chắn ta sẽ về đại náo một trận, cho ông ấy chết không nhắm mắt. Nhưng giờ ta có vợ có con, bên cạnh có nhiều người và việc quan trọng hơn, ân oán năm xưa chẳng đáng là gì. Con ta đang tuổi nghịch ngợm, đi xa quá ta không yên tâm, nên thôi không về."

Lần này Nghiêm minh chủ không thở dài nữa, ông ta nở nụ cười: "Xem ra thúc ấy sống rất tốt, vậy là ta yên tâm rồi."

Lục Nhân cố ý hỏi: "Nhưng hắn không về, cha ngươi chết không an lòng thì làm sao?"

Nghiêm minh chủ lại dùng giọng điệu than thở lúc nãy: "Haizz, đời người ai chẳng làm nhiều chuyện sai trái, có chuyện cứu vãn được, có chuyện thì không. Cha canh cánh chuyện sai lầm năm xưa, chứng tỏ ông ấy vẫn còn lương tâm. Làm con thì chỉ biết tận nhân sự, nghe thiên mệnh thôi."

Dù sao ông ta cũng đã bỏ ra tấm lệnh bài cuối cùng rồi, mẹ ông ta chắc sẽ không trách ông ta đâu.

Ông ta làm bộ lau khóe mắt: "Đã tra rõ sự tình, ta cũng nên về bẩm báo với cha."

Lục Nhân chậm rãi nói: "Đúng rồi, hắn nhờ ta mang một bức thư cho cha ngươi."

Nghiêm minh chủ đón lấy bức thư được phóng tới bằng nội lực.

"Không biết trong thư viết gì?"

Lục Nhân: "Bức thư này là do ta gợi ý hắn viết đấy. Đã nói mẹ hắn năm xưa đá gã đàn ông vô dụng kia, chi bằng viết một bức hưu thư, cắt đứt cho rõ ràng, đỡ để có kẻ xuống suối vàng rồi còn đi làm phiền mẹ hắn."

Nghiêm minh chủ: Ngươi đúng là biết cách giếc người không dao.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.