Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 366: Tại Sao Ta Phải Nghe Đạo Lý Của Các Người?

❊ ❊ ❊

Cừu Thư nhanh chóng bố trí người bắt được tên thổ phỉ đưa tin dưới chân núi, tống hắn đi làm ruộng cùng đám trước đó. Không biết là do sợ hãi hay vì lý do gì khác, đám thổ phỉ kia không thấy phái người đến nữa.

Học sinh năm nhất vất vả lắm mới vượt qua được tháng phạt chạy bộ gấp đôi này, đứa nào đứa nấy mừng rơi nước mắt.

Về đến nhà, dĩ nhiên chúng phải kể chuyện này với cha mẹ.

Trong đó, cậu học trò đầu têu tung tin đồn trong lớp vừa kể xong đã bị cha ruột đánh cho một trận.

"Thằng ranh con! Ngươi không lo học hành, ở lớp tung tin đồn nhảm cái gì? Chiều quá hóa hư rồi phải không!" Người đàn ông mặt mày nứt nẻ vì sương gió tức điên lên, vừa đánh vừa mắng: "Cho ngươi chừa cái tật đưa chuyện! Cho ngươi chừa cái thói bắt nạt bạn bè!"

Đứa bé vừa khóc vừa hét: "cha đừng đánh nữa, thầy cô đã phạt bọn con rồi mà..."

"Thầy cô ngươi phạt quá nhẹ! Chạy vài vòng thì thấm thía vào đâu? Phải đánh cho một trận nhừ tử mới nhớ đời được!"

"Hu hu hu... con biết lỗi rồi, đừng đánh nữa... thầy cô của con không bao giờ đánh người..."

Nghe thấy thế, người đàn ông càng điên tiết: "Thầy cô không đánh thì ta đánh! Ở đó có cái ăn cái uống sướng quá nên không chịu học hành tử tế, ngươi quên mất mùi vị đói khát rồi phải không?"

"Hu hu hu..."

"Lại còn một ngày ăn ba bữa! Từ giờ ngươi nhịn đói hai ngày cho ta, xem sau này còn dám nữa không."

"Con không dám nữa, không dám nữa..."

Có phụ huynh tức giận dạy con, cũng có người lại nảy sinh tâm tư khác.

Sáng ngày đón con sau kỳ nghỉ, Khổng Linh Chi bị một đôi vợ chồng chặn lại.

Hai người xoa tay có vẻ hơi căng thẳng: "Khổng lang trung này, có chuyện này phải nói với cô."

"Chuyện gì?"

Người chồng đẩy vợ một cái, người vợ lấy hết can đảm bước lên: "Trước đó cô có dạy bọn trẻ ấp gà con... đúng không?"

"Đúng là ta có dạy."

Nghe vậy, người vợ cảm thấy như nắm được thóp: "Cô dạy không đúng! Con nhà ta ở nhà dùng trứng gà ấp gà con, làm hỏng bao nhiêu là trứng."

Khổng Linh Chi hiểu ra ngay. Từ lúc dạy bọn trẻ, cô đã lường trước sẽ có chuyện này.

"Ấp gà con tốn không ít thời gian, bọn trẻ ở thư viện học suốt, mỗi tháng về có ba ngày thì ấp kiểu gì."

Người vợ ngớ ra, ấp úng: "Thì... thì là muốn cho cháu nó luyện tay nghề thôi, kết quả lãng phí bao nhiêu trứng." Nghĩ đến số trứng đó, bà ta nói năng lưu loát hẳn, giọng điệu hùng hồn: "Số trứng đó coi như là nó học y thuật mà lãng phí, cô có phải đền cho chúng ta không?"

Khổng Linh Chi cười khẩy: "Đừng nói là trứng gà, sau này học sinh học xong y thuật, lỡ có chữa chết người thì chúng ta cũng không đền đâu."

"Cô... sao cô có thể nói như vậy?"

"Sao ta lại không thể? Sư phụ dẫn vào cửa, tu hành tại cá nhân. Ngay cả nam nhi đọc sách thi khoa cử, có phạm tội cũng chưa thấy ai đi tịch biên gia sản của thầy giáo cả."

"Cô!" Hai vợ chồng đã tính toán kỹ, nếu Khổng thị chối đây không phải học y thì họ sẽ phản bác thế nào, nhưng vạn lần không ngờ cô nhận luôn, nhưng dứt khoát không đền tiền.

Người vợ lập tức la lối: "Dựa vào đâu mà không đền? Có giỏi thì gọi mọi người đến phân xử xem đạo lý ở đâu!"

Khổng Linh Chi lạnh lùng: "Tại sao ta phải nghe đạo lý của các người? Theo ta học bản lĩnh thì phải nghe đạo lý của ta. Đạo lý của ta là: Thư viện chỉ dạy nghề, sau này trò nào gây họa thì tự chịu trách nhiệm, thư viện không liên quan, không chịu bất cứ trách nhiệm nào."

Nói xong cô leo lên xe ngựa, ra lệnh cho đoàn xe xuất phát.

Hai vợ chồng ngẩn người, đợi xe đi xa mới đuổi theo vài bước, cuối cùng đành dậm chân tức tối.

Người chồng mắng vợ: "Cái mụ đàn bà này vô tích sự! Trước khi đi đã bảo phải túm chặt lấy nó không buông rồi cơ mà?"

"Nó không chịu đền tiền, ông nghe nó nói chuyện khó nghe chưa kìa."

"Khó nghe thì đã sao? Tiền mới quan trọng."

"... Bên cạnh nó nhiều hộ vệ thế kia, lỡ họ đánh mình thì sao?"

"Nó dám! Cho nó mượn mấy cái gan!" Người chồng ưỡn ngực: “Bà cứ việc túm chặt lấy nó, bọn hộ vệ mà dám động vào thì bà hô lên là sàm sỡ, lúc đó nó khắc biết thế nào là đạo lý." Hắn khinh bỉ nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Một con ranh con học được chút bản lĩnh, thế mà cũng dám ngông cuồng."

Hắn nói rất to, vọng đến tận xe ngựa đằng xa.

Một cô bé ngồi trên xe mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Đó là cha mẹ cô bé. Hồi trước cô bé học cách ấp gà, về kể cho cha mẹ nghe, họ đòi lấy công thức cô bé ghi chép, đặc biệt bỏ vốn mua rất nhiều trứng gà, còn bán công thức cho vài người khác.

Lúc đầu đúng là kiếm được chút tiền, nhưng về sau ấp gà không thuận lợi, mười quả chỉ nở được một hai con. Đã thế nhà nào cũng đua nhau ấp rồi mang bán, gà con bán đầy đường rớt giá thê thảm.

Những người mua công thức cũng tìm đến đòi tiền, nhà cô bé phải đền một khoản lớn mới yên chuyện.

Vốn liếng tích cóp được mất sạch, cha mẹ ngày nào cũng chửi bới ở nhà. Lần này nghe cô bé kể chuyện thầy trò cùng chịu phạt, họ bèn nảy ra ý định tìm Sơn trưởng đòi bồi thường.

Cô bé xấu hổ chỉ muốn độn thổ, bên cạnh bỗng có bạn thở dài.

"Nhà cậu cũng ấp gà à?"

"Nhà cậu cũng ấp à?"

"Haizz, cha mẹ ta cứ khăng khăng là kiếm được tiền, may mà trứng gà tăng giá nên họ không mua được nhiều."

"Cha mẹ ta cũng muốn ấp, nhưng không mua được trứng, cứ tiếc mãi. Về sau gà con bán rẻ như cho, mẹ ta mua mấy con về nuôi, bảo đợi đến mùa đông thịt cho ta ăn!" Điền Mẫn liếm môi, tuy ở thư viện ngày nào cũng có thịt, nhưng cô bé vẫn thích nhất gà hầm mẹ nấu. Thịt gà thơm phức, mềm nhừ, cắn một miếng thịt róc khỏi xương trôi tuột vào bụng, ngủ một giấc ợ lên vẫn còn mùi gà.

Cô bé có cha mẹ đi đòi tiền suýt bật khóc. Tại sao không mua được trứng? Vì bị cha mẹ cô bé mua giá cao hết rồi còn đâu...

Lưu Chính theo bản năng im lặng.

Trong số phụ huynh đám học sinh này, chắc chỉ có nhà cậu là kiếm được tiền. Nhưng không phải nhờ ấp trứng, mà là đi thu mua gà con rồi mang sang trấn khác bán.

Cha cậu đi suốt một tháng mới bán hết chỗ gà con thu mua được.

...

Chuyện vặt vãnh này nhanh chóng trôi qua, học sinh lại tiếp tục bận rộn học hành. Cũng chẳng có phụ huynh nào vì vụ ấp gà thua lỗ mà bắt con nghỉ học, dù sao ở đây được ăn no lại còn phát quần áo, không chiếm cái lợi này thì còn lỗ nặng hơn.

...

Thư viện lại xuất hiện thêm những gương mặt mới, đều là "tay chân" do Khổng Linh Chi thuê về. Cừu Thư giới thiệu cho họ về tình hình thư viện, phạm vi công việc và sắp xếp ca trực.

Có hộ vệ thắc mắc: "Sơn trưởng võ công cao thế, thuê thêm hộ vệ làm gì nữa?"

"Chắc là để bảo vệ bọn trẻ thôi."

"Lũ trẻ mỗi tháng đều về nhà, muốn bắt cóc thì quá dễ, thuê hộ vệ cũng chẳng có tác dụng mấy."

Cừu Thư cũng chẳng hiểu.

Có người xúi Cừu Thư: "Hay là đi hỏi Sơn trưởng xem?"

Mấy người kéo đến trước mặt Khổng Linh Chi hỏi cho ra lẽ.

Người hộ vệ kia còn bồi thêm một câu: "Nếu chúng bắt lũ trẻ làm con tin thật thì chúng ta làm thế nào? Chẳng lẽ bó tay chịu trói?"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.