Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 325: Người Chết Tiền Chưa Tiêu Hết

❊ ❊ ❊

Tiễn học sinh về, tâm trạng Lâm Phương Thảo vô cùng phức tạp.

Lần đầu tiên bà cảm nhận được sự tôn kính trịnh trọng đến thế từ người khác.

"Mai còn mấy đứa nữa nhỉ?"

“Là mấy đứa trẻ mồ côi đó mẹ, vừa nãy còn có đứa đứng nhìn trộm, mẹ không thấy à?"

"Mẹ không thấy." Nhắc đến tám đứa trẻ này, Lâm Phương Thảo không khỏi lải nhải: “Sao không cho chúng nó về nhà mình ở? Tết nhất lại để chúng bơ vơ..."

"Mẹ phải tập làm quen đi, sau này sẽ còn nhiều trẻ mồ côi, ăn mày nữa, nhà mình cũng chẳng chứa hết được." Cô ngừng một chút: “Huống hồ mẹ tưởng nghỉ lễ là nghỉ cho ai?"

"Không phải cho bọn trẻ..."

"Đương nhiên không phải, nghỉ lễ là nghỉ cho giáo viên." Khổng Linh Chi vươn vai: “Ở trường đã vất vả lắm rồi, khó khăn lắm mới được nghỉ, con không muốn ở nhà trông trẻ đâu. Chúng chỉ là học sinh con tài trợ, chứ đâu phải con nuôi con nhận về, ngoài giờ học chúng làm gì không liên quan đến con."

Lâm Phương Thảo nghĩ cũng phải, nếu một đám trẻ con ở nhà suốt ngày ầm ĩ, bà cũng chẳng nghỉ ngơi được.

"Vậy mai chúng nó đến chúc Tết, chắc chắn phải giữ lại ăn cơm đấy."

"Vâng! Quà đáp lễ con chuẩn bị xong cả rồi."

Là những bài thơ đã học trong kỳ này do Lục Nhân chép, mỗi đứa một bản để luyện chữ.

Ngoài ra, Lục Nhân còn đặc biệt viết một quyển dày hơn tặng cô, đỏ mặt bảo cô cũng phải luyện chữ cho tốt.

Nhớ lại vẻ mặt lưu luyến của hắn lúc ra về, Khổng Linh Chi không nhịn được cười.

...

Hôm sau, đám học sinh ở trọ gần đó quả nhiên kéo đến đông đủ.

Chúng hành lễ với Khổng Linh Chi, cô vẫn không cho dập đầu, tặng chữ mẫu làm quà đáp lễ và giữ lại ăn cơm.

Lũ trẻ vui mừng khôn xiết.

...

Tối hôm đó, Lâm Phương Thảo đòi ngủ chung với con gái, bà muốn tâm sự với con.

Hai người nằm trên giường, bà cảm thán: "Mấy đứa trẻ không có người thân này khác hẳn bọn trẻ hôm kia."

Chúng lúc nào cũng rụt rè, cẩn thận lấy lòng tất cả mọi người xung quanh.

Không đợi con gái trả lời, Lâm Phương Thảo nói tiếp: "Trước đây mẹ thấy con bỏ ra đống tiền xây cái thư viện này chẳng được lợi lộc gì. Nhưng giờ nghĩ lại, đợi chúng nó lớn lên, chúng nó sẽ tôn kính hiếu thuận với con như con cái trong nhà, tiền bỏ vào chúng nó còn đáng giá hơn mua ruộng đất cửa hàng."

Khổng Linh Chi: "Mẹ nói đúng ạ."

"Hai hôm nay mẹ vui lắm." Lâm Phương Thảo nhìn lên nóc giường: “Từ bé đến lớn, mẹ chưa bao giờ được người ta kính trọng như thế." Bà lại cảm thán: “Tiền đúng là thứ tốt! Có tiền muốn làm gì cũng được. Nếu hồi bé mẹ cũng gặp được một người như Khổng Linh Chi, thì mẹ cũng được đi học rồi, mẹ đâu có kém gì bọn trẻ kia."

Khổng Linh Chi: "Mẹ, bây giờ cũng chưa muộn mà."

"Haizz, mẹ già thế này rồi..."

"Mẹ có muốn học gì không? Cầm kỳ thi họa... hay là võ công?"

Lâm Phương Thảo bật cười: "Bộ xương già này của mẹ cứng đơ rồi, học võ gì nữa. Còn cầm kỳ thi họa, đó là thứ tiểu thư nhà giàu mới được học."

"Mẹ vừa bảo đấy thôi, có tiền làm gì cũng được. Mẹ muốn học môn nào?"

Với con gái mình thì cũng chẳng có gì phải ngại.

Lâm Phương Thảo ngẫm nghĩ: "Từ nhỏ mẹ đã muốn học đàn, tỳ bà hay gì đó cũng được, cứ là thứ có nhiều dây ấy. Mẹ thấy đôi bàn tay trắng nõn gảy đàn, gảy tỳ bà đẹp ơi là đẹp!"

Tiếc là bà chỉ dám mơ thôi.

Hồi nhỏ còn hay mơ mộng, đến khi lấy chồng sinh con, đôi tay vốn còn chút mịn màng ngày càng thô ráp, bà cũng chẳng còn mơ mộng nữa.

Khổng Linh Chi: "Vậy chúng ta mời hai vị sư phụ dạy đàn, chuyên dạy cho mẹ."

"Không không không!" Lâm Phương Thảo xua tay lia lịa: “Mẹ thô kệch thế này, sao xứng đánh đàn chứ."

“Làm gì có chuyện xứng hay không, đàn được tạo ra là để người ta gảy, nó chỉ là công cụ thôi." Khổng Linh Chi quyết định: “Con quyết rồi, mời thêm giáo viên dạy cầm kỳ thi họa về thư viện, đến lúc đó mở riêng một lớp cho mẹ, mẹ học một mình."

"Mẹ..." Lâm Phương Thảo kéo chăn: “Thế thì tốn kém lắm, có tiền cũng không được phá gia chi tử thế chứ."

Khổng Linh Chi thở dài: "Mẹ, mẹ có biết điều đau đớn nhất đời người là gì không?"

“Là gì?"

"Người chết rồi mà tiền chưa tiêu hết."

Lâm Phương Thảo: "..."

"Chẳng lẽ con định tiêu sạch tiền à? Không để lại chút gì cho con cháu sao?"

Khổng Linh Chi: "Để lại chút chút gọi là thôi."

"Con... con..."

Lâm Phương Thảo không thể hiểu nổi, cảm thấy con gái đang nói mộng.

Nhưng rồi bà nghĩ lại, con gái chưa lập gia đình, chưa có con cái, đương nhiên không để ý chuyện này, đợi nó có con rồi tự khắc sẽ biết tích cóp gia sản cho con thôi.

...

Học sinh nhận được chữ mẫu, đứa thì tô lại, đứa thì chấm nước viết lên bàn, tóm lại là dùng mọi cách có thể để luyện chữ.

Lưu Chính cũng vậy. Từ nhà Chu phu tử về, cậu bảo với cha mẹ là không đến trường tư thục nhà huyện lệnh học nữa.

Cha mẹ hỏi tại sao, cậu kể lại chuyện mấy ngày ở trường tư thục nhà thầy Trần, cảm thấy mình ngu dốt vô cùng.

Hôm đó trong lòng cậu khóc ròng, nhưng mặt ngoài vẫn bình thản.

Cậu nói: 'Cha, mẹ, con mới phát hiện ra, hóa ra con chỉ là kẻ tầm thường, chẳng có gì nổi trội.'

Mẹ cậu ôm cậu khóc không thành tiếng, cha cậu im lặng một lúc rồi bảo: 'Không trách con, cha mẹ đều là người tầm thường, sinh con ra sao giỏi giang được.'

Về đến nhà, cậu vuốt ve tập chữ mẫu.

"Mẹ, mấy hôm nữa con sẽ đến bái kiến huyện lệnh đại nhân, nói với ngài là con không đi học được."

Mẹ cậu lo lắng: "Con không đi, liệu có đắc tội với huyện lệnh đại nhân không?"

"Không sao đâu mẹ, con chỉ là đứa trẻ con, huyện lệnh đại nhân chấp nhặt gì con. Chỉ là trước đó ngài hỏi, con bảo để suy nghĩ, giờ phải cho ngài một câu trả lời."

"Vậy... mẹ đưa tiền cho con, con mua ít quà mang theo..."

"Không cần đâu ạ." Lúc này Lưu Chính cực kỳ tỉnh táo: “Quà con mang huyện lệnh đại nhân cũng chẳng cần, lại còn mang tiếng ngài nhận hối lộ của dân, thà đi tay không còn hơn."

"Thôi được, nghe con cả."

Cha cậu nhìn con trai đầy an ủi: "Con lớn rồi, đọc sách biết chữ hiểu biết nhiều, sau này chuyện trong nhà con có thể quyết định thay cha mẹ rồi."

Lưu Chính: "Con còn nhỏ mà, còn phải học nhiều lắm."

Nhìn con trai ngồi ngay ngắn viết chữ, hai vợ chồng cảm thấy đời này có được đứa con như vậy đúng là phúc phận lớn bằng trời.

...

Huyện lệnh đại nhân nghe tin một đứa trẻ họ Lưu xin gặp bèn cho gọi vào.

Thấy cậu, ông cười bảo ngồi, còn sai người dâng trà.

Lưu Chính trong lòng cũng lo lắng sợ hãi, nhưng vẫn cung kính hành lễ, uống vài ngụm trà, trả lời vài câu hỏi thăm của huyện lệnh rồi mới nói rõ mục đích đến đây.

"Bẩm đại nhân, tiểu tử ngu dốt, phụ lòng chỉ bảo của ngài."

Nụ cười trên mặt huyện lệnh tắt ngấm, ông nhìn đứa trẻ trước mặt.

“Là do gia đình con không đồng ý?"

"Dạ không, là do con..." Lưu Chính nhớ lại lời Chu phu tử dạy: “Không giấu gì ngài, nhà con thực sự nghèo khó, không có tiền đi học."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.