"Sơn trưởng, ngài rốt cục là ưng mắt ai rồi?" Cừu Thư nói xong liền căng thẳng nhìn chằm chằm cô.
Khổng Linh Chi lơ luôn câu hỏi của hắn, lảng sang chuyện khác: "Gần đây đám hơn hai mươi tên thích khách đó sao rồi?"
"Vẫn y như cũ. Trấn lột kiểu gì cũng cạy không ra nửa chữ, nhưng được cái giao việc đồng áng thì làm hăng lắm."
Đám sát thủ đến ám sát Khổng Linh Chi bị bắt về liền cắn răng ngậm miệng ăn tiền. Bọn Cừu Thư định dùng cực hình tra tấn để ép chúng khai ra kẻ chủ mưu, nhưng Khổng Linh Chi gạt đi. Cô bảo vừa khéo mới mua thêm một khoảnh đất quanh đây, tống hết đám này ra cuốc đất cho rồi.
Nhưng đám Cừu Thư vẫn tách ra hai người đi do thám tin tức.
"Dạo này chẳng thấy ai lảng vảng đến tìm sơn trưởng gây rối nữa. Đám này khả năng cao chỉ là thổ phỉ lục lâm. Hay là mình giải tụi nó lên quan phủ đi?"
"Quan phủ thì phán được cái gì? Chém đầu chắc?"
Cừu Thư gãi đầu: "Chắc là lưu đày thôi."
Khổng Linh Chi trố mắt nhìn hắn: "Lưu đày thì cũng bắt đi lao động khổ sai. Ở lại đây cũng làm lao động khổ sai. Đưa cho quan phủ rồi thì lấy ai trồng trọt cho chúng ta?"
Cô còn đang than phiền thiếu nhân lực đây này!
Cừu Thư:...
"Sơn trưởng đã khát nhân công đến vậy, sao không bỏ tiền ra mua mấy tá tá điền về làm?"
Khổng Linh Chi thở dài: "Ngươi không hiểu đâu."
Cừu Thư đúng là mù tịt. Tá điền chẳng phải xịn hơn lũ sơn tặc này gấp ngàn lần sao? Bọn sơn tặc giở chứng lúc nào ai mà biết, còn tá điền thì mạng sống lẫn hợp đồng đều nằm trong tay mình, bảo sao phải cắm cổ làm vậy, ngoan ngoãn hiền lành.
Khổng Linh Chi phóng tầm mắt nhìn xăm soi phía xa xăm: "Có lẽ là do tiêu chuẩn đạo đức của ta quá cao chăng, ta không thể coi con người như một món đồ vật để tự do mua bán được."
Vẻ mặt Cừu Thư bỗng chốc trở nên kỳ dị. Theo những gì hắn hiểu về Khổng thần y suốt thời gian qua, cô chẳng phải tuýp người đa sầu đa cảm, người cũng từng tự tay giếc rồi, tự dưng hôm nay lại phát biểu mấy câu thánh mẫu này...
Chắc phụ nữ thì dễ mềm lòng hơn đàn ông nhỉ? Nhưng vụ mua người thì liên quan quái gì đến mềm lòng hay không. Mấy vị thiên kim tiểu thư, nữ chủ nhân trong nhà, đến lúc cần mua bán nô tì thì có mảy may nương tay bao giờ.
Tất nhiên, Khổng thần y là sếp đang trả lương cho hắn, tương lai khéo lại thành ân nhân cứu cái mạng chó của hắn, nên hắn tuyệt đối không dám hỏi vặn lại.
"Vậy... có cần thêm khẩu phần ăn và trả lương cho đám sơn tặc đó không ạ?"
Khổng Linh Chi nhìn hắn bằng nửa con mắt, thầm nghĩ trong đầu phải mở hộp sọ thằng này ra mà trút hết nước ứ bên trong đi.
"Ngươi ngu à? Bọn chúng là sơn tặc đấy! Ta tha cho chúng một con đường sống đã là lòng từ bi bát ngát rồi, lại còn đòi trả lương á? Bọn chúng có phải người làm công cho ta đâu, bọn chúng đang chịu án cải tạo lao động!"
Cừu Thư: Người trả lương nói gì cũng đúng.
...
Khu vực quanh thư viện bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên. Khổng Linh Chi mạnh tay mua sạch đất đai xung quanh, rồi mướn thêm hơn chục tên hộ viện nữa. Đám này võ vẽ làng nhành nên lương lậu tất nhiên không thể bì với nhóm tinh nhuệ của Cừu Thư, chủ yếu làm nhiệm vụ tuần tra bảo an, khiêng cáng bệnh nhân và dẹp loạn đám đông.
Cô còn đặc biệt quy hoạch lại mảnh đất dưới chân núi đâu ra đấy: Khu dành riêng cho bệnh nhân khám bệnh, khu họp chợ buôn bán, còn hào phóng vung tiền cất hẳn một khu nhà trọ. Tuy không phục vụ cơm nước, nhưng đảm bảo chỗ ngủ qua đêm và nước nóng đầy đủ.
Rác thải sinh hoạt và khu vệ sinh cũng được quản lý gắt gao, phòng tránh ô nhiễm nguồn nước. Mọi thứ dưới chân núi đi vào nền nếp, Khổng Linh Chi lại rinh tiền mua thêm cái đỉnh núi bên cạnh để cất một cái y quán.
Nhờ vậy, thư viện và y quán được tách biệt hoàn toàn. Từ nay khám bệnh thì sang núi bên kia.
Đến khâu đặt tên cho y quán, các tiên sinh xúm lại bàn bạc sôi nổi.
"Thư viện của chúng ta tên là Đại học Y khoa Hứa Quận, vậy y quán này chắc chắn phải tên là Y quán Hứa Quận."
"Sơn trưởng dặn là không gọi y quán, mà gọi là bệnh viện."
"Vậy thì Bệnh viện Hứa Quận đi."
Tiền Hâm thầm chửi trong bụng: Đám tú tài gàn dở này, đọc sách cho cố vào rồi đầu óc mụ mẫm hết cả.
Gã đằng hắng giọng, đợi mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình mới cao giọng: "Ta thấy nên lấy tên sơn trưởng mà đặt. Thư viện và bệnh viện có ngày hôm nay đều là nhờ công lao cật lực của sơn trưởng. Cả thiên hạ đều biết sơn trưởng y thuật cao siêu, lấy tên ngài ấy đặt cho bệnh viện, nhất định sẽ vang danh muôn thuở."
Các vị tiên sinh đồng loạt ném ánh mắt khinh bỉ sang: Mày thì chỉ giỏi cái trò nịnh hót bợ đỡ là nhanh!
"Thầy Tiền dạo này đang bận rộn quán xuyến mấy chuyện làm ăn dưới chân núi cơ mà, sao hôm nay lại rảnh rỗi lên núi thế này?"
Tiền Hâm ưỡn ngực: "Sơn trưởng tin tưởng, giao phó mảng làm ăn này cho ta quản lý, ta đương nhiên phải lo liệu chu toàn. Nhưng ta đồng thời cũng là tiên sinh dạy tính toán, không thể bỏ bê chuyện học hành của lũ trẻ, nên đành vất vả gánh vác cả hai đầu vậy... May mà sơn trưởng thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của ta, ưu ái trả thêm cho ta một phần tiền lương..."
Rõ ràng là đang lên mặt khoe khoang!
Tuy nhiên, trong lòng các vị tiên sinh cũng gợn lên chút ghen tị. Bọn họ danh giá là bậc có công danh tú tài, luật lệ đâu cho phép đi làm con buôn.
"Ta thì nghĩ nên nghĩ một cái tên phóng khoáng, hoành tráng chút. Bệnh viện Lăng Vân, thấy sao?" Chu tú tài vuốt râu đưa ý kiến.
Lập tức có người phản bác: "Lăng Vân á? Ngươi định trù ẻo bệnh nhân cưỡi mây lên trời hết hả?"
"Bệnh viện trấn Tiểu Trạch?"
"Nghe lèo tèo quá."
"Bệnh viện Trấn Tà?"
"Rốt cục đây là bệnh viện hay đạo quán? Lại còn trấn tà..."
"Bệnh viện Phổ Độ?"
"Cái tên này còn độc hơn cả Lăng Vân của ngươi nữa. Lăng Vân thì tiễn lên trời, còn Phổ Độ thì đưa thẳng đi Tây Thiên luôn."
Hễ ai nhả ra cái tên nào là bị vùi dập tơi tả cái tên đó. Đến cuối cùng, chỉ còn mỗi "Bệnh viện Hứa Quận" và "Bệnh viện Linh Chi" của Tiền Hâm là không vấp phải sự phản đối quá gay gắt.
Cả hội đồng loạt hướng ánh mắt về phía Khổng Linh Chi chờ chốt hạ.
"Thư viện chúng ta thành lập là để truyền thụ y thuật. Bệnh viện này ta đã chốt cái tên từ lâu rồi, gọi là: Bệnh viện Đệ nhất trực thuộc Đại học Y khoa Hứa Quận."
Các vị tiên sinh:...
Chu tú tài gãi đầu: "Có vẻ hơi ngược ngạo không? Đáng nhẽ bệnh viện phải là chính, đại học là phụ mới phải chứ?"
Khổng Linh Chi khẳng khái đáp: "Tất nhiên là đại học phải làm chính. Đào tạo y thuật xong, học trò muốn đi làm ở bệnh viện hay y quán nào là quyền của chúng. Ta cất cái bệnh viện này chủ yếu là vì lượng người đến khám bệnh ngày một đông, không thể để người bệnh trà trộn làm loạn môi trường học tập được."
"Ra vậy, chúng ta đã rõ."
"Còn một chuyện nữa, từ ngày mai, học sinh sẽ có thêm môn 'Thực hành lâm sàng'. Ta thông báo trước." cô quay sang nhìn Chu tú tài và Dương tú tài: “Số giờ lên lớp của các ông sẽ bị cắt giảm một phần."
Chu tú tài chau mày: "Sao sơn trưởng không cắt bớt môn võ thuật? Làm nghề y thì cần võ công cao siêu làm gì? Mấy nam sinh này cũng thuộc hàng sáng dạ, học thêm dăm ba năm nữa, biết đâu lại thi đỗ công danh. Nhất là Lưu Chính, Tạ Tư Bình... Tương lai chỉ đi làm thầy lang thì quá đỗi uổng phí."
Khổng Linh Chi hất cằm: "Mấy vị tiên sinh khác cũng chung quan điểm sao?"
Chu lão tú tài đủng đỉnh: "Ta thì chả ý kiến ý cò gì. Việc này do sơn trưởng toàn quyền quyết định. Sơn trưởng sắp xếp thế nào, ta cứ thế mà lên lớp thôi."
Mấy vị khác cũng hùa theo đồng tình. Suy cho cùng chỉ có Chu tú tài và Dương tú tài là không cam lòng.
"Mời hai vị nán lại chút, ta có chuyện muốn bàn. Mọi người có thể giải tán trước."
Đợi đám đông rút êm, Dương tú tài mới hắng giọng: "Thực ra ta có một ý này, sơn trưởng xem xét thử xem: Hay là chia lũ trẻ thành hai lớp. Một lớp chuyên tâm trau dồi y thuật, lớp còn lại chuyên tâm dùi mài kinh sử. Nhỡ sau này chúng đỗ đạt làm quan, đó chẳng phải là chuyện rạng danh cho cả thư viện và sơn trưởng sao?"
Khổng Linh Chi: "Hai vị tiên sinh đã đánh giá ta quá cao rồi. Ta lập thư viện mục đích tối thượng là để truyền dạy y thuật... Nói thẳng ra, ban đầu ta còn chẳng có ý định nhận nam sinh. Nhưng thấy chúng khao khát thay đổi số phận quá, ta mới rủ lòng từ bi cho chúng một cơ hội."
Dương tú tài chắp tay: "Sơn trưởng nhân hậu như vậy, sao không làm người tốt làm cho trót?"
"Ngươi xài chiêu bắt cóc đạo đức này hay đấy, nhưng rất tiếc, ta là người chẳng có chút đạo đức nào." Khổng Linh Chi sầm mặt lại: “Cùng chung một xuất phát điểm, tại sao lại phải phân biệt đối xử tách làm hai lớp? Việc đọc sách thi cử rốt cuộc cao quý hơn việc hành y cứu người ở chỗ nào?"
Trong lòng Dương tú tài vốn dĩ đã tích tụ không ít oán thán, nghe câu này liền phang ngay: "Mọi nghề đều thấp hèn, chỉ có đọc sách là cao quý. Nghề y và nghề buôn từ cổ chí kim đều bị xem là nghề hạ tiện. Đám nữ sinh thì sao cũng được, nhưng mấy đứa nam sinh kia rõ ràng có thiên bẩm, sao có thể giương mắt nhìn chúng sa chân vào con đường lầm lạc cơ chứ?"
,