Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 369: Kẻ Vô Danh Tiểu Tốt

❊ ❊ ❊

Gã đàn ông nói đến đây thì hơi thở dồn dập, trong đầu liên tục tưởng tượng: một đĩnh bạc mười lượng, mười đĩnh là một trăm lượng, một trăm đĩnh cũng mới một ngàn lượng...

Hai vạn lượng bạc, có thể chất đầy cái nhà tranh của gã!

Mắt gã đỏ ngầu, miệng lẩm bẩm: "Phát tài rồi, phát tài rồi!" Có đống tiền này, nhà gã không cần làm ruộng nữa, sau này ra đường cũng được người ta gọi một tiếng "lão gia".

Người đàn bà cũng kích động không kém, nhưng vẫn tỉnh táo hơn một chút: "Nhưng con kẻ ngốc nhiều tiền kia thuê nhiều cao thủ giang hồ lắm, nhỡ đâu cứu được người về... Đến lúc đó tiền lại rơi hết vào túi bọn giang hồ thảo khấu kia mất!"

Gã đàn ông khựng lại, ngay sau đó lộ vẻ tàn độc: "Cho dù cứu được về, chúng ta cứ không nhận, ai biết đấy có phải con mình không? Chỉ cần chúng ta khăng khăng con gái đã chết, đứa được cứu về không phải con mình, ả ta bắt buộc phải đền tiền!"

"Đúng!" Người đàn bà ôm chầm lấy chồng: “Ta biết ngay chồng ta thông minh nhất mà. Thằng con nhà mình giống hệt ông, đợi có tiền, mình mua nhà to, cho con trai đi học ở thư viện, sau này thi đỗ làm quan, con cháu đời sau phải thắp cho mình thêm nén hương!"

Hai vợ chồng vẽ ra viễn cảnh tương lai tươi đẹp một hồi, rồi bắt đầu thì thầm thống nhất lời khai.

"Con ranh đó bình thường ít nói, mình mắng vài câu là nó câm như hến ngay, không dám nói linh tinh đâu."

"Nếu nó cứ khăng khăng nhận là con gái mình, ông cứ bảo sẽ mang nó về bán vào lầu xanh, xem nó có dám nhận nữa không!"

"Nó đâu có ngu, ở đây được ăn sung mặc sướng, có khi nó còn mong không phải nhận cha mẹ ấy chứ."

"Đồ bất hiếu!" Gã đàn ông chửi đổng một câu, rồi lại hí hửng ngay. Đợi có tiền, gã sẽ nạp vài em thiếp xinh tươi, muốn bao nhiêu con mà chẳng nuôi được. Đến lúc đó đuổi cổ mụ vợ già này về nhà mẹ đẻ, cưới một tiểu thư con nhà giàu biết chữ về, đời sướng như tiên!

...

Trên núi lại nhận được một "bức thư", nhưng lần này thư không viết trên giấy.

Một gã đàn ông tướng mạo bình thường đứng dưới chân núi hô lớn: "Khổng lang trung, Môn chủ có lời nhắn cho cô."

Khổng Linh Chi được mọi người tháp tùng xuống núi, đi đến trước mặt hắn.

"Môn chủ nói, cô gióng trống khua chiêng đòi lấy mạng đệ tử môn hạ của ta như vậy, chẳng lẽ không sợ ta giếc chết đệ tử của cô sao? Hay là cô hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của đệ tử, mà chỉ quan tâm đến thể diện của bản thân?"

Mọi người xung quanh nổi giận đùng đùng, Khổng Linh Chi giơ tay ra hiệu im lặng, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cô.

Cô thầm thở dài. Từ lúc xuyên không đến đây, luôn có kẻ thích dùng đạo đức để uy hiếp cô. Chẳng lẽ đám người này đến giờ vẫn chưa nhận ra, cô hoàn toàn làm gì có đạo đức?

Theo kịch bản thông thường, lúc này cô phải giải thích, thanh minh, sau đó bị tên này ép buộc, vì mạng sống của đệ tử mà hủy bỏ lệnh treo thưởng, trao đổi con tin, đón đệ tử về an toàn.

Tiếc thay, Khổng Linh Chi không phải người thường, càng không phải người thời đại này. Cô mang trong mình tư tưởng vượt thời đại và kinh nghiệm cãi nhau trên mạng phong phú.

Nguyên tắc thứ nhất: Không bao giờ giải thích, không bao giờ tự chứng minh.

Khổng Linh Chi: "Ngươi là người của Gánh Hát?"

Gã đàn ông gật đầu.

Khổng Linh Chi hỏi ngược lại: "Lấy gì chứng minh ngươi là người của Gánh Hát?" Cô tỏ vẻ bất lực: “Mấy ngày nay ta gặp không ít kẻ lừa đảo đến kiếm tiền rồi. Có kẻ tùy tiện bắt một người rồi bảo là người của Gánh Hát, có kẻ tự xưng là người của Gánh Hát muốn cải tà quy chính..."

Cô nhìn gã từ đầu đến chân: "Không bằng không chứng, ta thực sự không thể tin các hạ được."

Gã đàn ông ngớ người, không ngờ lại có chuyện như vậy.

Suy nghĩ một chút, hắn móc ra một miếng ngọc bội: "Đây là tín vật trong môn của ta."

Mã Đường chủ nhận lấy kiểm tra một lượt: "Là thật, xem ra hắn đúng là người của Gánh Hát."

Khổng Linh Chi: "Ngươi có quyền quyết định trong Gánh Hát không?"

Gã đàn ông lại ngớ người: "Ta chỉ là một tên vô danh tiểu tốt..."

"Nếu ngươi chỉ là một tên lâu la, vậy chuyện này ta không có gì để nói với ngươi." Nói xong cô quay lưng định đi.

"Cô... Chẳng lẽ cô mặc kệ sự sống chết của đệ tử?" Thấy Khổng Linh Chi dừng bước, hắn vội vàng tuôn ra một tràng đã chuẩn bị sẵn: “Chuyện này vốn chỉ là hiểu lầm. Đệ tử môn hạ của ta đến cầu y vấn dược lại bị giam giữ vô cớ, người đến tìm cũng bị bắt nốt, nên chúng ta mới mời mấy đứa trẻ này về làm khách, tuyệt đối không có ý mạo phạm. Chỉ cần Khổng Sơn trưởng thả người của chúng ta ra..."

Khổng Linh Chi cười khẩy, ra vẻ bề trên: "Miệng lưỡi trơn tru, chẳng qua là muốn lừa ta thả người. Ngươi chỉ là tên tép riu, cho dù ta đồng ý, ai biết Môn chủ của các ngươi có nhận nợ hay không?" Cô đứng trên cao nhìn xuống hắn: “Ngươi chưa đủ tư cách nói chuyện với ta, về gọi kẻ nào làm chủ được tới đây."

Gã đàn ông tức muốn hộc máu!

Kẻ làm chủ được chẳng phải đã đến rồi sao? Chẳng phải đã bị cô bắt nhốt rồi sao? Giờ cô treo thưởng một vạn lượng một mạng người, Môn chủ có ngu đâu mà phái người đến nộp mạng nữa?

Thấy Khổng Linh Chi sắp đi xa, gã đàn ông bước lên một bước: "Khoan đã, nếu ta nói, ta có thể làm chủ thì sao?"

Ngay khoảnh khắc đó, gã cảm nhận được vô số ánh mắt găm vào người mình, lông tóc dựng đứng. Trong lòng gã dấy lên một linh cảm: Không được thừa nhận thân phận, thừa nhận là không có đường về!

Khổng Linh Chi nhìn gã chằm chằm một lúc, giơ tay làm động tác mời: “Vậy thì, mời lên núi nói chuyện."

Gã đàn ông im lặng. Hồi lâu sau, gã thở hắt ra, cười hề hề vẻ thành thật: "Khổng Sơn trưởng đề cao tiểu nhân quá, tiểu nhân chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, không dám làm khách quý của Sơn trưởng."

Nói xong gã vội vàng lỉnh mất.

Tuy nhiên vẫn có không ít nhân sĩ giang hồ bám theo.

Bất kể là vô danh tiểu tốt hay là gì, ít nhất tên này đã chứng minh mình là người của Gánh Hát.

Ai nỡ để một vạn lượng vuột mất ngay trước mắt chứ?

Khổng Linh Chi cứ tưởng chưa đầy một canh giờ tên đó sẽ bị bắt về, ai ngờ suốt ba ngày liền vẫn không bắt được.

Thế mà còn dám tự nhận là "vô danh tiểu tốt".

...

Đến ngày thứ tư, hai cỗ xe ngựa dừng lại dưới chân núi, người đánh xe đã biến mất tăm. Có kẻ tò mò vén rèm lên xem, bên trong chính là đám trẻ bị bắt cóc, tất cả đều đang ngủ say.

Đi cùng bọn trẻ là một bức thư, trong thư năm lần bảy lượt khẳng định chuyện trước đó chỉ là hiểu lầm, bọn trẻ được đưa về nguyên vẹn không sứt mẻ gì. Nếu Khổng Sơn trưởng chịu thả người của Gánh Hát, họ nguyện dâng tặng mười vạn lượng bạc trắng. Nếu Khổng Sơn trưởng không chịu thì coi như số bọn họ đen, chuyện này coi như xong.

Trong hơn mười ngày qua, hơn nửa cái giang hồ lùng sục khắp nơi tìm kiếm tung tích Gánh Hát mà không bắt được một mống nào, khiến người ta không khỏi kinh ngạc trước khả năng ẩn mình của chúng.

Lúc Khổng Linh Chi bắt mạch cho bọn trẻ, Mã Đường chủ hỏi: "Bọn trẻ đã về rồi, lệnh treo thưởng có thu hồi không?"

"Không cần." Khổng Linh Chi xác nhận bọn trẻ chỉ bị trúng thuốc mê, không có vấn đề gì lớn, trên người cũng không có thương tích, lúc này mới yên tâm.

...

Chuyện tạm thời gác lại, lệnh treo thưởng vẫn còn đó, Gánh Hát lặn mất tăm không sủi tăm, không có thêm bất cứ tin tức gì. Người trong giang hồ không bắt được ai nên cũng dần tản đi.

...

Bọn trẻ tỉnh lại, thấy thầy cô và cha mẹ quen thuộc bèn òa khóc nức nở, sà vào lòng cha mẹ.

Giữa khung cảnh đoàn tụ ấm áp, lại có một nốt nhạc lạc điệu.

"Ngươi đừng qua đây, ngươi không phải con gái ta!"

Vương Nha sững sờ, niềm vui trên mặt hóa thành sự khó hiểu: "Cha, mẹ?"

"Ngươi gọi ai là cha mẹ? Bọn ta không phải cha mẹ ngươi!" Gã đàn ông ưỡn ngực quát: “Khổng Sơn trưởng, đây không phải con gái ta, cô kiếm đâu ra con ranh này định lừa chúng ta hả?"

Người đàn bà bên cạnh hùa theo: "Đúng đấy, chúng ta làm cha làm mẹ, chẳng lẽ lại không nhận ra con ruột của mình?"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.