Giang đại nhân cũng chẳng chấp nhặt lời hắn nói, tiếp tục: “Cô ấy tốt như vậy, con thử nghĩ kỹ xem, con có xứng với người ta không?"
Lục Nhân: "Sao con lại không xứng? Con cũng tướng mạo đường đường, phong độ ngời ngời, tài hoa xuất chúng, võ công cao cường..."
"Nói đi, sao không nói nữa?" Giang đại nhân hừ một tiếng: “Bản thân con nói còn thấy ngượng mồm, chứng tỏ vẫn còn chút tự biết mình. Khổng cô nương có đức hạnh, con có không? Khổng cô nương có gia nghiệp, con có không? Khổng cô nương có bản lĩnh hiếm có trên đời, con thì sao? Ồ, cái miệng mép của con đúng là hiếm có thật. Nếu con cứ khăng khăng là mình có mấy thứ đó, thì độ dày da mặt của con cũng thuộc hàng hiếm có trên đời đấy."
Lục Nhân: "..."
“Cha nói mấy cái này là có ý gì?"
Giang đại nhân nhấp ngụm trà: “Chẳng có ý gì cả. Ta biết con thật lòng với cô ấy, nhưng thật lòng có mài ra ăn được không? Con không làm quan to để xin cho cô ấy cáo mệnh vinh hoa, cũng không làm bá chủ võ lâm để chống lưng cho cô ấy. Suốt ngày vây quanh người ta nói hươu nói vượn, dính như sam, nói thật lòng nhé, cô ấy nuôi con chó cũng làm được thế."
Lục Nhân: Cái miệng này của con chắc chắn là di truyền từ cha rồi!
Bị hạ thấp như vậy, hắn đương nhiên không vui vẻ gì: “Cha muốn thế nào? Đừng bảo là khuyên con đi làm quan nhé?"
"Thôi đi, với cái mồm của con, đắc tội người giang hồ cùng lắm bị truy sát, chứ lên triều đình, ta sợ con nói một câu làm cả nhà bị tru di cửu tộc mất."
"Thế cha nói nhiều như vậy rốt cuộc là muốn làm gì?"
"Không phải ta muốn làm gì, mà là con muốn làm gì." Giang đại nhân nén cười: “Con phải tự hỏi bản thân mình, rốt cuộc muốn làm gì? Muốn cả đời sống vất vưởng như con cún con chỉ biết làm trò vui, hay là làm nên sự nghiệp, đường đường chính chính đứng bên cạnh cô ấy, che mưa chắn gió cho cô ấy? Tự con nghĩ cho kỹ đi."
...
Lục Nhân bị nói trúng tim đen.
Hắn quả thực có chút lo được lo mất. Trước đó hắn còn học mát-xa bấm huyệt của bạn, nhưng mấy cái đó chỉ là tiểu đạo, dùng để tăng thêm tình thú thì được, chứ không đủ để xứng đôi với Khổng Linh Chi.
Trong mắt hắn, Khổng Linh Chi là người tốt nhất thế gian.
Trước kia hắn luôn mồm nói muốn tìm người văn võ song toàn, cái gì cũng biết cái gì cũng giỏi, nhưng khi gặp được rồi, hắn lại thấy mình kém cỏi.
Cứ thế, hắn trằn trọc băn khoăn, bất an trở về thị trấn Tiểu Trạch.
Trên trấn xuất hiện rất nhiều người lạ từ nơi khác đến, hỏi ra mới biết đều là đến bái sư. Dù biết thư viện không dạy võ công nhưng họ vẫn cứ đưa con đến.
Lòng hắn càng thêm nặng trĩu. Khổng Linh Chi giống như một cây linh chi quý hiếm, vốn sinh trưởng nơi hoang dã không ai hay biết, nhưng dần dần, ngày càng có nhiều người chú ý đến cô...
Trong đầu Lục Nhân hiện lên một bức tranh: Trên đỉnh Thiên Sơn cao vút, một cây linh chi to bằng người mọc ở đó, vô số người tranh nhau leo lên muốn chiếm lấy cô, lớp này ngã xuống lớp khác trèo lên, không dứt. Hắn đá văng một tên thì hai tên khác leo lên, đánh bại hai tên thì bốn tên khác xông tới...
"Lục Nhân? Tiểu Lục? Lục huynh?" Bàn tay Khổng Linh Chi huơ huơ trước mắt hắn.
Lần này hắn cải trang thành một thư sinh ốm yếu, nhưng vẫn bị cô nhận ra ngay.
Không phải dùng mắt quét, mà là do hai người quá quen thuộc, hắn lại có một khí chất rất riêng biệt, Khổng Linh Chi luôn có thể tìm thấy hắn giữa đám đông.
Lục Nhân: "Khổng lang trung..."
"Sao thế này? Cãi nhau với cha thua à?"
“Cô bảo ta nên làm gì bây giờ?" Ánh mắt Lục Nhân mông lung: “Ta muốn làm chút gì đó, nhưng cuộc sống hiện tại cũng rất vui vẻ... nhưng ta lại muốn tạo dựng chút thành tựu..."
Khổng Linh Chi hiểu rồi.
"Thế này đi, ngươi trả lời ta mấy câu hỏi trước. Thứ nhất, có việc gì mà ngươi sẵn sàng làm cả đời không?"
Lục Nhân gần như không cần suy nghĩ: “Có, ta thích đào bới bí mật của người khác!"
Khổng Linh Chi: ←_←
“Câu hỏi thứ hai, sau khi đào được bí mật của người khác, ngươi thích giữ kín trong lòng tự mình vui vẻ, hay chỉ nói cho một hai người biết, hay là thích kể cho tất cả mọi người, hận không thể để cả thiên hạ đều biết?"
Lục Nhân ho khan: "Đương nhiên là muốn cả thiên hạ đều biết rồi!"
Hắn thừa nhận mình hơi thiếu đạo đức, nhưng hắn không kiềm chế được...
Khổng Linh Chi: "Vậy thì, ta đề xuất cho ngươi một sự nghiệp, có cân nhắc mở tòa báo không?"
"Tòa... báo... là cái gì?"
"Báo, là báo cáo, ghi chép lại sự việc một cách chân thực. Tòa báo là nơi in ấn, phát hành những ghi chép đó ra ngoài."
Mắt Lục Nhân sáng rực lên.
Cái này nghe có vẻ khả thi đấy.
"Nói kỹ hơn chút đi..."
Khổng Linh Chi giảng giải sơ qua quy trình làm báo, nhấn mạnh trọng điểm: "Trước khi sáng lập, ngươi phải nghĩ kỹ xem muốn làm báo giải trí hay báo tin tức thời sự. Giải trí thì chủ yếu là để mọi người xem cho vui, nội dung ly kỳ hư cấu thế nào cũng được. Còn tin tức thì yêu cầu tính chân thực, không được đưa cảm xúc cá nhân vào, đưa những thông tin xác thực nhất đến cho độc giả."
Lục Nhân: "Ta muốn cả hai!"
Khổng Linh Chi không chê hắn tham lam, lại còn gợi ý hắn lập hai tờ báo, một tờ chuyên về tin tức, một tờ chuyên về kể chuyện, nhận bài đóng góp, thu thập các câu chuyện.
Nghe cô nói xong, Lục Nhân rưng rưng nước mắt.
"Linh Chi, sao cô tốt với ta thế! Cô tốt với ta thế này, ta không biết phải báo đáp cô thế nào... Hay là ta lấy thân báo đáp nhé! Tối nay luôn được không?"
Khổng Linh Chi đẩy cái mặt đang sán lại gần ra: "Mau đi lo sự nghiệp đi, thiếu gì cứ bảo ta."
Lục Nhân định đi, sực nhớ ra điều gì, quay lại: “Cho ta mượn Tiền Hâm một thời gian."
"Ngươi tự đi hỏi ông ấy, trả lương cao chút chắc ông ấy sẽ đồng ý."
...
Tiền Hâm dạo này khá bận. Năm mới bắt đầu, hắn phải làm dự toán ngân sách cho thư viện và bệnh viện, hắn còn muốn tiếp tục làm giáo viên dạy Toán nên phải cùng các thầy cô khác chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh. Bận như thế mà Lục Nhân còn đến tìm hắn làm việc.
Bảo là muốn làm cái gì mà "tòa báo", hắn khuyên Lục Nhân, hai vợ chồng sống với nhau, người lo đối nội người lo đối ngoại. Thấy sự nghiệp của Khổng Sơn trưởng ngày càng lớn, danh tiếng vang xa, lúc này hắn nên ở nhà giúp Sơn trưởng quán xuyến nội vụ, rảnh rỗi thì nấu món ngon tẩm bổ cho Sơn trưởng, kẻo Sơn trưởng bị gã hiệp khách giang hồ nào đó cuỗm mất...
Lục Nhân bảo ý tưởng "tòa báo" này là do Sơn trưởng gợi ý, cô ấy cũng ủng hộ hắn làm nên sự nghiệp.
Hắn còn trả lương rất hậu hĩnh... Tiền Hâm đồng ý, nhưng quay đầu bèn đi mách lẻo với Khổng Linh Chi.
"Sơn trưởng, sao ngài ngốc thế? Có việc kinh doanh kiếm ra tiền như thế sao không tự làm mà lại để cho tên Lục Nhân kia?" Hắn cứ như thể chính mình bị mất núi vàng núi bạc vậy: “Ngài phải cẩn thận đấy, đàn ông lúc không có tiền thì thế này, có tiền rồi là đổi tính ngay."
Khổng Linh Chi day day thái dương: "Thầy Tiền à, ông đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền, tiền trên đời này kiếm bao giờ cho hết. Nói chuyện làm ăn nhé, nếu ông cứ đâm đầu vào kiếm tiền đẻ ra tiền mà không quan tâm gì khác, cuối cùng sẽ dẫn đến kết quả gì?"
"Thành người giàu nhất thiên hạ?" Thế thì tốt quá còn gì.
Khổng Linh Chi: "..."
"Giả sử ông kiếm được tiền, mua đất, thuê tá điền trồng trọt, thu hoạch lương thực bán lấy tiền, lại mua đất, làm ăn cái khác kiếm tiền lại mua đất... Cuối cùng ông mua được rất nhiều rất nhiều đất, dưới trướng có vô số tá điền dựa vào ông mà sống..."
"Thế chẳng phải tốt sao? Ngày ngày không cần làm gì cũng hái ra tiền. Con cháu đời sau không cần lo nghĩ nữa."
"Ông chỉ là một thương nhân, đất đai và nhân lực trong tay còn nhiều hơn quan lại, nhiều hơn cả hoàng thân quốc thích, ông nghĩ Hoàng đế có dung tha cho ông không?"
,