Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 365: Đi Du Học

❊ ❊ ❊

Nghĩ đến đây, Lục Nhân không khỏi thầm cảm thán trong lòng: Khổng Linh Chi đúng là thần cơ diệu toán, tài trí hơn người!

Sao cô có thể hoàn hảo đến thế chứ!

Điểm lại ưu điểm của Khổng Linh Chi một vòng, hắn bỗng thấy tự ti.

Luận tài học, hắn không tệ, nhưng so về tâm cơ thì ngây thơ hơn cô một chút. Luận võ nghệ, hắn chỉ có khinh công là lấy được ra để khoe. Đẹp trai là ưu điểm, nhưng ngoài cái đó ra thì chẳng còn gì nữa.

Nguy rồi, hình như hắn hơi không xứng với Khổng Linh Chi, làm thế nào bây giờ?

Phải mau chóng đi học thêm cái gì đó!

"Vậy để ta đi tìm thêm người giúp đỡ?"

"Ừ, thuê nhiều vào, trả tiền, không cần tiền thì trả bằng thuốc cũng được."

"Tuân lệnh!"

Đám hộ vệ bị chấn động bởi nội lực thâm hậu của Khổng Linh Chi. Tuy không tiện viết thư kể cho người thân bạn bè, nhưng thỉnh thoảng họ cũng túm tụm lại bàn tán.

"Các ông bảo Sơn trưởng luyện thế nào mà được công phu như thế nhỉ? Trước đây trên giang hồ có chút tiếng tăm nào đâu."

Cừu Thư: "Ta thì có biết chút đỉnh. Nghe nói sư môn của Sơn trưởng đều là cao nhân ẩn dật, công phu người nào người nấy cao ngất ngưởng. Cứ nghĩ mà xem, Sơn trưởng mới luyện mấy năm mà đã đạt đến trình độ này, vậy các bậc trưởng bối trong sư môn của ngài ấy còn cao siêu đến mức nào? Mấy chuyện mưa máu gió tanh trên giang hồ trong mắt họ chỉ như trẻ con đánh nhau, lười tham gia thôi."

Mọi người gật gù, có lý lắm.

Cừu Thư chém gió tiếp: "Ta còn nghe nói, lão tổ sư môn của Sơn trưởng họ Pháp. Pháp tiền bối võ công cái thế, trước khi mất để lại một cuốn bí kíp võ công trong một hang động nào đó. Một khi có người bước vào, cơ quan trong hang sẽ khởi động. Trong hang chỉ có nước, không có thức ăn, nếu không học được môn nội lực này để mở cơ quan trước khi chết đói thì sẽ bỏ mạng trong đó..."

Mọi người hít sâu một hơi.

Đáng sợ quá!

Có người hỏi: "Chẳng lẽ thiên phú võ học của Sơn trưởng cao đến mức chỉ trong vài ngày đã học được môn nội lực này?"

Cừu Thư gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Nghe nói lúc vào hang Sơn trưởng mới năm sáu tuổi, chữ còn chưa nhận hết, học bí kíp kiểu gì?"

Mọi người càng kinh ngạc: "Thế sao ngài ấy..."

Cừu Thư nhìn về phía xa xăm, ánh mắt đầy vẻ sùng bái: "Trong vài ngày ngắn ngủi đó, ngài ấy đã tự sáng tạo ra một môn nội công!"

Mọi người ồ lên!

"Cái gì?", “Năm sáu tuổi?", “Tự sáng tạo nội công?", “Vài ngày?", “Ngài ấy là thần tiên hạ phàm sao?", “Chắc chắn rồi, nếu không trên đời làm gì có người thiên phú cao như vậy?", “Có khi là được thần tiên báo mộng chỉ điểm..."

Cừu Thư ngắt lời phỏng đoán lung tung của họ: "Khụ, Sơn trưởng về nhà, biết chữ rồi mới đọc thông cuốn bí kíp kia. Tuy là tự sáng tạo nội công, nhưng ngài ấy vẫn nhận sư môn này, đặt tên cho nội lực của mình là: Âm Dương Hỗn Độn Đại Pháp."

Mọi người lại cảm thán: "Quá lợi hại! Chúng ta đúng là không theo kịp."

Có người trầm ngâm: "Không biết Sơn trưởng có truyền dạy môn nội lực này cho học sinh trong thư viện không nhỉ?"

"Cái này ta hỏi rồi, Sơn trưởng bảo ngài ấy mở đại học y khoa, chỉ dạy y thuật, đệ tử biết chút quyền cước thô thiển để phòng thân là được." Huống hồ lũ trẻ này cũng chẳng có thiên phú võ học gì.

...

Lục Nhân đi một vòng quanh Cái Bang và Lục Đường, chọn lựa kỹ càng được vài người quen, sau đó vội vã đi tìm bạn tốt Uông Tử Sơ.

Kết quả cửa còn chưa vào được đã suýt bị thả chó cắn.

Uông Tử Sơ đứng trong cửa tức giận mắng xối xả: "Ngươi còn nhớ ta là bạn tốt của ngươi à? Ta còn tưởng ngươi có Khổng lang trung rồi thì quên béng ta rồi chứ!"

Lục Nhân: "... Quên thật."

"Ta có lòng tốt giúp ngươi làm mai mối, kết quả ngươi thì hay rồi, bặt vô âm tín, ta toàn phải nghe chuyện của ngươi qua miệng người khác..."

Lục Nhân: "..."

"Ta đến nhờ ngươi giúp, ngươi có giúp không?"

Uông Tử Sơ càng giận hơn: "Được lắm, nếu không có việc cần nhờ thì ngươi chẳng thèm nhớ đến ta chứ gì?"

Lục Nhân chỉ dùng một câu đã khiến Uông Tử Sơ mở cửa dìu hắn vào.

Hắn mở miệng, hùng hồn tuyên bố: "Ta trúng cổ độc, tính mạng nguy kịch!"

Uông Tử Sơ: !!!

"Hiền đệ!" Hắn dìu Lục Nhân: “Ngươi chạy sang Bắc Vực sao không rủ ta, có ta đi cùng, biết đâu ngươi đã không trúng cái cổ độc quái quỷ này..."

Lục Nhân chống nạnh: "Sợ gì, người trong mộng của ta y thuật thiên hạ vô song!"

Uông Tử Sơ: "..."

Uổng công lo lắng.

Nhưng người đã vào rồi thì hắn cũng hết giận, sai nha hoàn rót trà, hỏi han mục đích đến thăm.

Lục Nhân thở dài: "Uông huynh, không biết huynh có từng cảm thấy thế này không. Ta cảm thấy mình không xứng với Khổng Linh Chi, nhưng lại không muốn buông tay..."

Câu này khiến Uông Tử Sơ nhớ lại chuyện năm xưa: "Sao ta không hiểu chứ? Năm xưa lúc ta cầu hôn nhà ta, cũng tự thấy không xứng với cô ấy, trằn trọc băn khoăn, nhưng làm thế nào cũng không buông bỏ được..."

Hai huynh đệ ngồi đối diện than ngắn thở dài một hồi, Uông Tử Sơ khuyên giải: "Hiền đệ đừng tự coi nhẹ mình, ngươi với Khổng thần y là trời sinh một cặp."

"Uông huynh, thực không dám giấu, ta đến tìm huynh là muốn học chút bản lĩnh."

Uông Tử Sơ ngẩn ra: "Ta thì có bản lĩnh gì? Môn nội công này tuy cũng được, nhưng ngươi đâu có học được..."

Lục Nhân hạ thấp giọng: "Bản lĩnh về phương diện kia ấy."

Uông Tử Sơ:???

Hắn bỗng đỏ bừng mặt: "Chuyện này... chuyện này, hiền đệ à, chuyện này sao mà dạy được. Huống hồ ngươi với Khổng thần y chưa thành thân, không được làm bậy đâu đấy."

Lục Nhân: →_→

"Huynh đang nghĩ cái gì đen tối thế hả? Ta nghe nói năm xưa vì tẩu phu nhân mà huynh học được một chiêu ấn huyệt mát-xa?"

Uông Tử Sơ ngượng ngùng quay mặt đi: "À, có học."

Dạo đó có kẻ thù tìm hắn gây sự, vợ hắn đi theo chịu không ít tủi thân. Để dỗ vợ vui, hắn đặc biệt tìm người học món này, mỗi khi vợ tâm trạng không tốt, hắn lại ấn huyệt cho vợ, thường chưa đến một khắc là vợ hắn lăn ra ngủ...

Hắn ho khan một tiếng: "Ngươi muốn học thì ta sẵn lòng dạy, nhưng vẫn câu nói cũ, ngươi với Khổng thần y chưa thành thân, nam nữ thụ thụ bất thân."

Lục Nhân: "Ta cứ học trước đã, biết đâu sau này dùng đến! À đúng rồi, ta còn định học tẩu phu nhân vài món tủ nữa."

Uông Tử Sơ nhìn người huynh đệ tốt với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa cảm thán.

"Không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay." Năm xưa là ai vênh váo tuyên bố cả đời này sẽ không đi nịnh nọt cô nương nào, nói thành thân có gì thú vị, đàn bà chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ khinh công của hắn...

...

Trong lúc Lục Nhân "đi du học", thư viện lại xảy ra một chuyện.

Cừu Thư đến bẩm báo với Khổng Linh Chi.

Hai mươi mấy tên thổ phỉ bị bắt trước đó, gần đây có người tìm gặp Cừu Thư, nói là đầu sỏ thổ phỉ nhắn tin, bảo chúng gây chút động tĩnh. Nếu không nghe lời, người nhà đang ở lại sơn trại không biết sẽ bị Đại đương gia hành hạ thế nào.

Những người này sau khi bị bắt vốn đã chuẩn bị tinh thần bị chém đầu. Ai ngờ vị Khổng lang trung này chẳng những không giải lên quan phủ mà chỉ bắt chúng làm ruộng, ngày nào cũng cho ăn no, chỗ ở lại ấm áp. Nếu không phải người nhà còn ở sơn trại, chúng đã muốn ở lại đây luôn rồi.

Đằng nào ở sơn trại cũng phải làm ruộng, làm việc quần quật mà còn không được ăn no.

Mấy hôm nay có người của sơn trại lén lút mò đến, bảo chúng gây chuyện, chúng không dám, đành cầu cứu đám hộ vệ, hy vọng Khổng sơn trưởng có thể cứu giúp.

Khổng Linh Chi nghe xong nói: "Ngươi cũng biết đấy, đám Gánh Hát vẫn đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, hiện giờ không thể khinh suất. Thế này đi, ngươi đi bắt tên thổ phỉ đến đưa tin kia lại, cho hắn xuống ruộng làm cùng luôn. Đợi giải quyết xong đám Gánh Hát sẽ xử lý nốt đám thổ phỉ này."

Cô xoay xoay bả vai đau nhức: "Ta phải cho chúng biết, địa bàn quanh Đại học Y khoa đều là sân nhà của ta, dám đến đập phá quán của ta thì ta đập vỡ sọ chúng."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.