Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 304: Không Phải Quả Hồng Mềm

❊ ❊ ❊

Lục Nhân theo Khổng Linh Chi vào phòng, nhưng để tránh hiềm nghi, hắn không đóng cửa.

"Chiêu này là sư môn truyền lại sao? Không biết là vị tiền bối nào, đã nghĩ ra chiêu thức như vậy sao lại vô danh tiểu tốt chứ?"

"Là do kỳ tài Tesla mà ta từng kể với huynh truyền lại đấy."

Lục Nhân còn muốn hỏi thêm về sư môn, về võ công hay còn chiêu thức kỳ lạ nào khác không, thì Lâm Phương Thảo hớt hải chạy tới.

"Linh Chi! Con không sao chứ?" Bà kéo con gái nhìn ngắm một hồi, lúc này mới phát hiện bên cạnh còn có người: “A, Tiểu Lục đang bảo vệ con à."

"Mẹ, con không sao. Mẹ thế nào? Học sinh đều ổn cả chứ?"

"Mẹ khỏe re. Đám người kia vừa xông vào, hộ viện đã bảo vệ mẹ và bọn trẻ rồi. Học sinh chỉ bị dọa sợ chút thôi, không ai bị thương."

Vốn dĩ Lâm Phương Thảo thấy thuê nhiều hộ viện như vậy không cần thiết, tiền lương mỗi tháng cộng lại là một khoản lớn, thật lãng phí. Nhưng con gái bảo phải có đủ lực lượng an ninh để đối phó với "y náo".

Bà không biết "y náo" nghĩa là gì, có lẽ chuyện hôm nay chính là cái gọi là y náo mà con gái nói.

Giờ phút này bà bắt đầu thấy may mắn, may mà có hộ vệ, nếu không bọn trẻ bị thương dù chỉ một chút bà cũng đau lòng, càng không dám nghĩ nếu có đứa nào xảy ra chuyện thì bà biết ăn nói sao.

Khổng Linh Chi: "Hôm nay muộn quá rồi, để mọi người nghỉ ngơi lấy lại sức, mai con sẽ nói chuyện với bọn trẻ."

"Ừ."

"Mẹ, con có chút việc cần bàn với Lục huynh, mẹ về ngủ trước đi ạ."

Lúc này Lâm Phương Thảo nào ngủ được, bà gật đầu, quay người đi về phía ký túc xá học sinh, cùng Tần đại tẩu canh chừng bọn trẻ.

Tần đại tẩu cũng rất lo lắng, bà không hiểu nổi một thầy thuốc sao lại đắc tội với những kẻ đáng sợ như vậy.

Bản thân bà thì không sợ lắm, đến tuổi này rồi sống thêm ngày nào lãi ngày đó, nhưng bọn trẻ thì bà không yên tâm.

Tần đại tẩu biết chuyện này chắc chắn sẽ có lời giải thích, bèn lẳng lặng chờ đợi.

...

Mẹ vừa đi khỏi, vẻ mặt Khổng Linh Chi trở nên nghiêm túc: "Lục huynh, huynh giúp ta gửi một thông cáo ra bên ngoài."

"Cô nói đi!"

"Cứ nói là, kẻ muốn giếc ta thì cứ nhắm vào mình ta mà đến, nếu bọn họ có bản lĩnh, sau khi ta chết cũng sẽ không có ai tìm họ báo thù..."

Chưa đợi cô nói hết, Lục Nhân đã cuống lên: "Cô nói cái gì thế? Kẻ nào dám làm hại cô, ta với hắn không chết không thôi!"

Nước mắt hắn chực trào ra, đôi mắt đỏ hoe: "Nếu thực sự có người giếc cô, thì ta dù có lên trời xuống đất cũng phải báo thù cho cô."

Khổng Linh Chi nắm lấy tay hắn.

Lục Nhân đang kích động bỗng cứng đờ người, đây là lần đầu tiên Khổng Linh Chi thân mật với hắn như vậy...

Lần này không chỉ mắt đỏ, cả người hắn như tôm luộc chín.

"Đây là lời ta nói, lúc ta còn sống đương nhiên có giá trị, nhưng nếu ta chết rồi, chẳng lẽ còn quản được chuyện sau khi chết sao?"

Nói rồi cô nháy mắt một cái.

Lục Nhân: !!!

Hắn biết ngay mà, Khổng Linh Chi đâu phải loại người cổ hủ.

Lục Nhân cũng bắt chước Khổng Linh Chi nháy mắt, nhưng Khổng Linh Chi mắt hạnh chớp chớp trông đáng yêu, còn mắt hắn chớp như thế trông chẳng khác nào đang lả lơi đưa tình.

Khổ nỗi hắn không tự biết, còn cười tủm tỉm: "Ta hiểu rồi, mấy lời này là nói cho bọn chúng nghe thôi."

"Đúng vậy, ta còn chưa nói hết. Nhắm vào ta, dù từng làm ta bị thương, từng ám sát ta, cũng có thể tìm ta chữa bệnh, ta sẽ không từ chối. Nhưng nếu kẻ nào dám động đến học trò của ta dù chỉ một sợi tóc, kẻ đó cùng cả nhà, họ hàng, bạn bè, tất cả những người liên quan đến hắn, dù có chết ngay trước mặt ta, ta cũng tuyệt đối không ra tay cứu chữa."

Khoảnh khắc này, Lục Nhân nhìn thấy ánh hào quang rực rỡ tỏa ra từ người con gái trước mặt, giống như vì sao trong đêm tối, sáng ngời khiến người ta không thể rời mắt.

Khổng Linh Chi khua tay trước mặt hắn: "Sao rồi, nhớ kỹ chưa?"

"Ừ! Ta đi phát thông cáo ngay đây, để người trong thiên hạ đều biết." Khổng thần y là người nhân nghĩa từ bi đến nhường nào.

"Đừng vội, còn một đoạn nữa. Sau khi ta đã nói những lời này, nếu vẫn còn kẻ dám làm hại học trò của ta, thì cái thư viện này ta cũng không mở nữa, từ nay ẩn danh mai danh, đời này kiếp này không đụng đến bất cứ thứ gì liên quan đến y thuật. Dù sao ngay cả đệ tử của mình cũng không bảo vệ được thì y thuật này cũng chẳng cần lưu truyền làm gì."

Nói xong, Khổng Linh Chi bổ sung: "Nhớ tìm người chau chuốt câu chữ một chút."

Lục Nhân ném cho cô ánh nhìn trách móc: "Có ta ở đây còn cần tìm ai nữa."

Hắn chính là Tiến sĩ cập đệ, xuất thân Nhất giáp, viết mấy bài văn này chẳng phải dễ như trở bàn tay?

Khổng Linh Chi gật đầu: "Huynh xưa nay vẫn hiểu ta nhất."

Trong lòng Lục Nhân lại gào thét: Đúng, ta hiểu cô nhất! Cô cũng hiểu ta nhất!

...

Sáng sớm hôm sau, Lục Nhân xuống núi tìm người. Muốn truyền lời của Khổng Linh Chi ra ngoài cũng cần có người giúp sức.

Còn Khổng Linh Chi tập hợp bọn trẻ đến nhà ăn, cùng với các giáo viên và nhân viên khác.

Tất cả mọi người đều nhìn cô, rõ ràng đang đợi cô nói gì đó.

Khổng Linh Chi: "Chuyện hôm qua là có người đến ám sát cô. Vì cô cứu một người, kẻ thù của người đó bèn tìm đến cô báo thù."

Tần đại tẩu không nhịn được lên tiếng trước: "Dựa vào đâu chứ? Sơn trưởng có thù oán gì với hắn đâu. Hắn muốn báo thù sao không đi tìm chính chủ ấy?"

"Đúng vậy!"

Học sinh cũng nhao nhao lên tiếng: "Chuyện này liên quan gì đến cô giáo.”

“Cô giáo là thầy thuốc, chẳng lẽ trước khi chữa bệnh cho người ta còn phải hỏi xem người đó có kẻ thù hay không à?"

"Đạo lý này ai cũng hiểu. Những kẻ đó đương nhiên cũng hiểu, nhưng chúng đánh không lại kẻ thù nên mới tìm cô trút giận thôi." Khổng Linh Chi giơ tay lên, mọi người lập tức im lặng: “Những chuyện như vậy sau này các em cũng sẽ gặp phải, một số thầy cô ở đây cũng từng gặp rồi, chẳng qua là thói đời bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh mà thôi."

Chính là đạo lý này.

Mấy thẩm nấu cơm gật đầu lia lịa, loại tiểu nhân như thế các bà gặp nhiều rồi.

"Nhưng Khổng Linh Chi ta, Đại học Y khoa Hứa quận của chúng ta, cũng không phải quả hồng mềm!" Giọng Khổng Linh Chi cao vút: “Cô đã cho người gửi thông cáo đến người trong thiên hạ, sau này kẻ nào dám làm hại đệ tử môn hạ của cô, cả nhà hắn, họ hàng, bạn bè hắn, chỗ cô đều không nhận chữa trị, dù có bệnh chết trước mặt cô, cô cũng tuyệt đối không cứu!"

Lời này khiến tất cả học sinh chấn động trong lòng, nhiệt huyết sôi trào. Luồng khí nóng này xua tan nỗi sợ hãi đêm qua, xua tan sự hoang mang trong lòng chúng.

"Được rồi, ăn cơm!"

Nghe tiếng "ăn cơm", học sinh theo bản năng định đi xếp hàng, nhưng chúng vẫn cúi người hành lễ với Khổng Linh Chi trước, rồi nhường các thầy cô đi lấy cơm, sau đó mới nối đuôi theo sau.

Ăn sáng xong, học sinh tiếp tục đi học. Khổng Linh Chi qua thăm Dương Bích, nào ngờ không thấy người đâu, chỉ thấy ca ca cô ấy là Dương tú tài.

"Tiểu muội nhất quyết đòi đi nghe giảng, chân còn chưa khỏi hẳn mà định chống gậy nhảy lò cò đi."

Hắn sao nỡ để muội muội đi như thế, đành cõng em đưa đến lớp, rồi quay về dọn dẹp phòng cho cô ấy.

Mấy ngày nay muội muội không xuống giường được, đều do hắn chăm sóc bên cạnh. Hắn còn nhờ một thẩm nấu cơm giúp đỡ dìu muội muội đi vệ sinh.

Vốn dĩ hắn định thuê hai nhũ mẫu già, nhưng hiếm khi được gần gũi với muội muội như vậy, hai huynh đệ dường như quay trở lại thời thơ ấu.

"Hôm qua có làm cô ấy sợ không?"

Dương tú tài: "Muội ấy không sợ, tối qua uống canh an thần cô kê, động tĩnh bên ngoài không làm muội ấy thức giấc."

Ngược lại là hắn, bị dọa cho khiếp vía.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.