Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 388: Tìm Đến Tận Cửa

❊ ❊ ❊

Khi Dương Đình hớt hải đuổi theo, cơn giận trong lòng Tống Lan Ngọc đã không thể kiềm chế nổi nữa. Bà thậm chí chẳng màng trời đã tối, sai người hầu thắp đèn thu dọn hành lý.

Dương Đình đi đến trước mặt bà, bà lạnh lùng quay mặt đi, coi như không nhìn thấy con trai.

Dương Đình quỳ xuống.

“Con!" Tống Lan Ngọc tức đến run người. Đứa con trai ngoan ngoãn của bà, mới đi làm thầy giáo cho người ta có hai năm, giờ đã học được thói lừa dối cha mẹ rồi.

Dương Đình: "Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, con không có người trong lòng, với Khổng Sơn trưởng cũng không có tư tình gì cả. Xin mẹ bớt giận, đừng để tức giận hại thân."

Lời này khiến Tống Lan Ngọc nguôi giận đôi chút, bà hỏi vặn lại: "Nếu con đã nói thế, vậy mẹ định cho con một mối hôn sự, con thấy thế nào?"

Dương Đình hít sâu một hơi. Hắn biết, vì chuyện này mà mình không còn tư cách quyết định hôn nhân nữa rồi, bèn trả lời: "Hôn nhân xưa nay do cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, cha mẹ quyết định thế nào con xin nghe theo. Sau khi thành thân, con cũng sẽ tương kính như tân với cô ấy, hiếu thuận cha mẹ."

"Tốt, tốt, tốt!" Tống Lan Ngọc liên tiếp nói ba chữ "tốt", nhưng cơn giận lại càng bốc lên ngùn ngụt: “Trước đó bảo con định hôn sự, con bảo đợi hai năm. Giờ ta chỉ mới muốn đi gặp người kia một chút, con đã vội vàng đồng ý, còn nói con với cô ta không có tư tình? Ta phải xem xem, là cô nương thế nào mà khiến con trai ta phải chịu ấm ức đến mức này!"

"Mẹ!" Dương Đình cuống lên: “Con có thể thề với trời, con với cô ấy tuyệt đối không có nửa phần tư tình. Mẹ cứ thế tìm đến cửa, mẹ đặt con vào chỗ nào?"

Tống Lan Ngọc nhìn con trai chằm chằm, ánh mắt thâm trầm. Đúng lúc này, Dương phụ bước vào sân. Hôm nay ông cũng đi dự tiệc, quản gia lén cho người báo tin, ông vội vàng chạy về.

Trên đường đi, gã sai vặt đã kể sơ qua tình hình cho ông nghe.

Ông sa sầm mặt mày: "Làm loạn cái gì thế hả!"

Ba mẹ con đều im bặt.

Ông phất tay: "Đừng thu dọn nữa, vội vàng hấp tấp thế này để người ta cười cho." Đám hạ nhân tản ra, ai về việc nấy.

Ông ho khan một tiếng: "Phu nhân đừng giận, để ta dạy dỗ nó. Nó dù sao cũng là đứa trẻ chưa lập gia đình, làm sai thì dạy bảo từ từ là được. Nguyên Mặc, con theo ta vào thư phòng."

...

Hai cha con vào thư phòng, Dương phụ hỏi vài câu, Dương Đình năm lần bảy lượt cam đoan mình và Khổng Sơn trưởng tuyệt đối trong sáng. Dương phụ cười.

“Cho dù có tư tình thì đã sao? Con trai ta tướng mạo đường đường, tài hoa xuất chúng, bôn ba bên ngoài gặp gỡ một hai hồng nhan tri kỷ cũng là chuyện thường."

Không đợi Dương Đình giải thích, ông nói tiếp: "Nếu con thực sự thích, đợi cưới chính thất xong rồi nạp cô ta vào cửa là được. Mẹ con chỉ giận vì con lừa bà ấy thôi, mấy ngày tới con chịu khó dỗ dành bà ấy là hết giận ngay ấy mà."

Dương Đình đột nhiên hỏi: "Hai vị di nương là hồng nhan tri kỷ năm xưa của cha sao?"

"Đâu có, một người là nha hoàn hầu hạ ta từ nhỏ, một người là do tổ mẫu con ban cho. Nhưng đều là sau khi mẹ con sinh hai huynh đệ con xong mới vào cửa, bao năm nay đối với mẹ con cũng luôn kính trọng."

Dương phụ vuốt râu: "Ta nói những điều này là để con hiểu, nam nhi không được chìm đắm trong tình ái. Việc con cần làm trong tương lai là làm rạng danh gia tộc, chứ không phải tốn tâm tư vì một nữ nhân. Cưới một người vợ môn đăng hộ đối, giao việc nhà cho cô ấy quản lý, đợi cô ấy sinh đích tử xong thì nạp thêm hai thiếp thất xinh đẹp, trong nhà thê thiếp hòa thuận, con ở bên ngoài mới yên tâm được."

Dương Đình thở dài: “Cha, con với cô ấy không có tư tình."

"Được được, vậy hôn sự của con..."

"Mọi việc tùy cha mẹ làm chủ."

“Cô nương nhà họ Trương tài học tuy tốt, nhưng so với cháu gái Tri Phủ vẫn kém một chút, để mẹ con định cô nương kia cho con nhé?"

Dương Đình: "Vâng, con đi khuyên mẹ bớt giận đây."

"Đi đi."

...

Trong lòng Dương Đình dường như có rất nhiều suy nghĩ, nhưng lại chẳng thể nói ra lời.

Hắn muốn hỏi cha: Cha không phải người háo sắc, bình thường cũng chẳng thân thiết gì với di nương, vậy tại sao còn phải nạp thiếp? Cha có biết mẹ dù có rộng lượng đến đâu cũng sẽ vì họ mà đau lòng không?

Đến trước cửa phòng Tống Lan Ngọc, hắn quỳ xuống nhận lỗi xin tha.

Cửa phòng bật mở, Tống Lan Ngọc nhìn hắn: “Con định thế nào?"

Hắn lặp lại những lời vừa nói với cha.

Tống Lan Ngọc lạnh lẽo cười: “Con là đang tính nạp Khổng thị kia vào cửa theo lễ nghi nạp thiếp chứ gì?"

Hắn lại một lần nữa thề thốt mình tuyệt đối không có ý đó.

Cửa phòng "rầm" một tiếng đóng sầm lại.

...

Mấy ngày sau đó, Dương gia yên ắng lạ thường. Dương Bích càng như con chuột nhắt, ăn cơm xong là trốn biệt trong phòng, không dám đi đâu, sợ đụng phải cơn giận của cha mẹ và ca ca.

Hôm nay Dương phụ đi thăm bạn, nói là mười lăm hai mươi ngày mới về. Tống Lan Ngọc tiễn ông lên xe ngựa, ông vừa đi, bà quay đầu sai nha hoàn chuẩn bị xe ngựa và hành lý.

Chưa đầy một canh giờ sau, bà đã vội vã lên xe rời đi.

Dương Bích: !!!

Cô bé vội vàng chạy đi tìm ca ca. Dương Đình đang cùng mấy người bạn bàn luận học vấn, thấy muội muội hớt hải, hai người kéo nhau ra một góc nói chuyện.

"Ca ca! Mẹ đi rồi! Cha vừa đi là mẹ thu dọn đồ đạc đi luôn!"

Dương Đình: Không cần nghĩ cũng biết, với cái tính của mẹ hắn, chắc chắn là đi tìm Khổng Sơn trưởng rồi.

Thế là hắn cũng vội vàng sai người thuê xe ngựa đuổi theo.

...

Lúc này Khổng Linh Chi đang cùng Lục Nhân đi du ngoạn, hai người cùng nhau ngắm cảnh đẹp, thỉnh thoảng lại đi “Câu" vài tên thổ phỉ.

Lục Nhân cười đến tít cả mắt, ngày nào cũng vui như mở cờ trong bụng. Thậm chí có người trong giang hồ nhận ra hắn cố ý gây sự, hắn cũng chẳng thèm chấp.

Nhất thời cả giang hồ đồn đại hắn sắp rửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ.

Phải nói địa vị của Lục Nhân trong giang hồ có thể coi là “Cây gậy khuấy phân" số một. Hắn cũng chẳng làm chuyện gì trời không dung đất không tha, chỉ là thích khuấy đảo, chuyện người ta vất vả lắm mới che đậy được, hắn cứ phải lật lên xem cho bằng được. Xem một mình chưa đã, còn phải gọi mọi người đến xem cùng.

Bảo sao người ta không tức.

Giờ nghe tin hắn quy ẩn, mọi người mừng rỡ vội vàng đốt pháo ăn mừng, tiện thể xua đuổi vận đen.

...

Hôm nay, hai người đang ăn cơm trong tửu lầu, có người đang kể chuyện thú vị trên giang hồ, khiến mọi người cười nghiêng ngả.

Bàn bên cạnh, một phu nhân mặt mày nghiêm nghị cũng hiếm hoi bật cười thành tiếng. Nhưng cười được một nửa, bà bỗng cứng mặt lại, đứng dậy định bỏ đi.

Một gã giang hồ mũi thính ngửi ngửi, chỉ vào phu nhân cười ha hả: "Bà này đái dầm rồi! Nhìn ăn mặc vàng bạc đầy người cũng ra dáng phu nhân nhà giàu đấy... chậc chậc."

Mặt phu nhân đỏ bừng vì xấu hổ, nha hoàn và gã sai vặt bên cạnh tức giận quát: "Tên khốn kiếp! Ăn nói hàm hồ! Có tin bà xé xác ngươi ra không!"

Phu nhân định đi, nhưng gã kia cố tình chặn đường: "Ta nói có sai đâu, chỗ ăn uống đang ngon lành, có người..." Hắn phẩy phẩy tay trước mũi: “Chậc, thế này thì ai mà nuốt nổi..."

Hắn chưa nói hết câu đã bị một cái tát trời giáng hất văng vào tường, đập đổ cả một bộ bàn ghế.

Khổng Linh Chi xắn tay áo bước tới, tay trái túm cổ áo hắn, tay phải tát bốp một cái: "Ngươi không có mẹ à?"

Gã đàn ông bị đánh cho choáng váng, ấp úng không ra hơi.

"Ta hỏi ngươi đấy, ngươi có phải không có mẹ không?"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.