Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 306: Ngựa Con Qua Sông

❊ ❊ ❊

Nhà Điền Mẫn có không ít ruộng đất, từ nhỏ cô bé cũng chẳng phải chịu khổ. Tuy là con gái nhưng cơ bản đãi ngộ cũng chẳng kém gì các huynh đệ, huynh đệ có gì thì cô bé cũng có cái đó.

tổ phụ tổ mẫu, các bậc trưởng bối đều hiền lành, người nhà được lòng dân làng, có mấy đứa trẻ trong làng suốt ngày chơi cùng cô bé.

Chuyện học y là do chính cô bé đề xuất. Hôm đó cô bé theo cha mẹ lên thành bán lương thực, trong lúc cha mẹ bận mặc cả với người ta, cô bé thấy rất nhiều phụ huynh dắt con cái đi qua, nghe nói là có một thầy thuốc nhận đồ đệ, lại còn nhận cả nữ đệ tử, thế là cô bé nằng nặc đòi cha mẹ cho đi thi.

Từ nhỏ được ăn uống đầy đủ, đầu óc lại lanh lợi, phản ứng nhanh hơn hẳn mấy đứa trẻ lù đù chậm chạp khác, nên cô bé thi đỗ rất dễ dàng.

Ban đầu gia đình còn lo lắng, nghĩ làm học trò cho người ta thì khổ cực lắm, nhưng cô bé cứ đòi đi học, bèn nghĩ cứ cho đi thử xem sao, coi như đi chơi, nếu cực quá thì đón con về là xong.

Không ngờ cuộc sống ở đây lại tốt như vậy, còn được dạy đọc sách viết chữ luyện võ. Mấy huynh đệ vốn lo lắng cho cô bé giờ bắt đầu quay sang ghen tị.

Nhưng Điền Mẫn vẫn luôn cảm thấy không vui, bởi vì lần nào thi cô bé cũng đứng đội sổ. Những đứa trẻ khác không ngốc hơn cô bé, lại còn chăm chỉ hơn, chút thông minh vặt vãnh của cô bé chẳng còn đất dụng võ.

Các bạn học chỉ mải lấy lòng mấy người học giỏi, chẳng ai thèm lấy lòng cô bé, cũng chẳng ai vây quanh cô bé, khiến cô bé vô cùng hụt hẫng.

Hơn nữa ngày nào cũng học trên núi này thật nhàm chán.

Chuyện hôm qua thực ra cô bé không sợ lắm, đám người kia chưa kịp lại gần đã bị các thầy cô hộ viện bắt đi rồi. Chỗ cháy là nhà kho chứa củi, cách chỗ bọn cô bé xa lắc.

Nhưng vừa nãy cô bé chợt nảy ra ý nghĩ, hay là lấy cớ này để nghỉ học luôn. Dù sao nhà cũng chẳng thiếu cô bé miếng cơm, về nhà rồi lại được chạy đi chơi mỗi ngày, không phải dậy sớm học bài nữa.

Cô bé trở mình, thấy Bối Tứ Nương đang nhắm mắt ngủ, bèn gọi khẽ: "Bối Tứ Nương?"

Bối Tứ Nương không đáp, cô bé tự nói một mình: "Chẳng phải cậu cũng thấy ở đây vất vả, hay trốn việc đó sao? Hay là nghỉ học cùng ta đi? Đừng thấy cậu hay đứng nhất mà ham, con gái học nhiều làm gì có ích, quan trọng nhất sau này là bảo cha mẹ chuẩn bị nhiều của hồi môn, gả vào nhà tử tế."

"Bối Tứ Nương? Mấy đứa kia suốt ngày bám đuôi Chương Tầm Thiện, rõ ràng cậu đứng nhất, thế mà Chương Tầm Thiện lại làm lớp trưởng, chẳng công bằng tí nào."

Bối Tứ Nương đột ngột mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô bé, dọa cô bé suýt ngã khỏi giường.

"Ở đây là nơi công bằng nhất. Ta không làm lớp trưởng là do ta không muốn làm."

Trước kỳ thi đó cô bé đã hỏi cô giáo lớp trưởng phải làm những gì, biết phải làm bao nhiêu việc, cô bé quyết định luôn là không làm.

"Cậu... ôi dào, ta nói sai à, con gái chúng mình gả được tấm chồng tốt là hơn tất cả, cậu cứ hiếu thắng thế này sau này chồng không yêu đâu."

Bối Tứ Nương từ nhỏ cãi nhau chưa thua ai bao giờ: "Cậu xấu thế thì chồng càng không yêu."

"Cậu! Nhà ta nhiều ruộng, cha mẹ sẽ để dành cho ta một khoản của hồi môn lớn."

Bối Tứ Nương: "Ta thông minh, sau này học được bản lĩnh, tự mình sẽ kiếm được rất nhiều tiền, tiêu mãi không hết."

Điền Mẫn định nói một thầy thuốc thì kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng nghĩ đến cô Khổng tự mình xây cả một thư viện, ngày nào cũng cho chúng ăn ngon như thế, chắc chắn là rất giàu, nên lời đến miệng lại nuốt xuống.

Bối Tứ Nương lại nói: "Nhà cậu điều kiện tốt, cha mẹ lo được của hồi môn cho cậu, đương nhiên cậu muốn nghỉ học là nghỉ. Nhưng người khác thì khác, không được cha mẹ yêu thương, cũng chẳng có của hồi môn hậu hĩnh, không giống cậu được."

Điền Mẫn im lặng, trong lòng còn có chút đắc ý. Những thứ bọn họ vất vả mới có được thì mình sinh ra đã có sẵn.

Một cô bé khác thì thầm hỏi: "Bối Tứ Nương, cậu biết nhiều thật đấy." Rõ ràng cô bé nhỏ tuổi nhất nhưng lại rất thông minh.

Bối Tứ Nương: "Cậu còn nhớ câu chuyện ngựa con qua sông thầy Dương kể không?"

"Nhớ chứ!"

Cô bé thích câu chuyện đó lắm. Lúc ấy thầy Dương còn dẫn cả lớp ra bờ suối, bảo tự nghĩ cách đo xem nước sâu bao nhiêu.

Rất nhiều đứa dùng tay, dùng chân thò xuống suối để đo.

Chỉ có Bối Tứ Nương, cô bé nhìn đám bạn như nhìn lũ ngốc, rồi nhặt một cành cây lên đo.

Lúc đó thầy Dương cười lớn tiếng lắm, chim chóc trong rừng bay tán loạn cả lên.

Tuy hôm đó ướt quần áo nhưng cô bé thấy rất vui.

"Có người là ngựa con, có người là hươu con, có người là nhím con, hoàn cảnh mỗi người mỗi khác. Nếu cứ bắt chước người khác, có ngày chết đuối."

Cô bé kia bị lời nói của Bối Tứ Nương dọa cho rụt cổ, nhưng cũng hiểu ý Bối Tứ Nương là bảo đừng nghe theo Điền Mẫn.

"Cảm ơn cậu."

...

Cuối tháng nhanh chóng đến, bọn trẻ được nghỉ về nhà.

Vừa về đến nhà, chúng bèn làm theo lời Bối Tứ Nương dạy, khóc lóc bảo không đi học nữa.

Gia đình lập tức cuống lên, tưởng con bị bắt nạt ở trường nên gặng hỏi liên hồi.

Bọn trẻ vừa khóc vừa kể có người muốn giếc cô Khổng, nửa đêm nửa hôm bao nhiêu người xông vào thư viện giếc người phóng hỏa, dao kiếm sáng loáng, máu chảy thành sông.

Phụ huynh nghe xong toát mồ hôi lạnh, túm lấy con hỏi dồn: "Chết bao nhiêu người? Con có bị thương không?"

Đứa trẻ trả lời: 'Không ai chết, con không bị thương.'

Phụ huynh:???

'Vừa nãy còn bảo máu chảy thành sông cơ mà...'

Đứa trẻ bắt đầu ấp úng. Câu chuyện bịa đặt rõ ràng đầy sơ hở. Phụ huynh sốt ruột, vớ lấy cái roi dọa nạt, chẳng mấy chốc bọn trẻ đã khai thật.

Không có nhiều người lắm, vừa vào đã bị bắt, chỉ có nhà củi bị cháy một ít, bọn trẻ không ai bị thương, các thầy cô hộ viện cũng không thiếu ai.

Phụ huynh vừa giận vừa lo, đuổi đánh con một trận. Trước kia còn đánh được, giờ bọn trẻ ăn nhiều, người khỏe chạy nhanh, chỉ đành đuổi theo dọa cho bõ tức.

Khi bọn trẻ lại đòi nghỉ học, họ nhớ tới lời Khổng lang trung trước kia: bỏ học giữa chừng thì sau này người thân không được thi nữa.

Giọng điệu lập tức dịu đi, dỗ dành khuyên giải, cuối cùng cũng khiến bọn trẻ đồng ý tiếp tục đi học.

Còn về nguy hiểm lần này, phụ huynh hoàn toàn chẳng để tâm. Họ đoán chắc chỉ là mấy tên trộm vặt, thư viện ở trên núi, ắt hẳn có thổ phỉ trộm cắp nhòm ngó.

Hộ viện của Khổng lang trung đâu phải thuê về để làm cảnh, ai nấy đều mang dao, hung tợn như hung thần, bọn trẻ đi về cũng có người đưa đón, mấy tên trộm vặt thì sợ gì.

Lời lẽ của bọn trẻ na ná nhau, chỉ có một nhà là khác.

Nhà họ Điền, cả đại gia đình đứng vây quanh nghe Điền Mẫn vừa về kể chuyện.

Nghe cháu gái bảo không muốn đi học nữa, muốn bỏ học, sắc mặt ông lão Điền - người đứng đầu gia đình - lập tức sa sầm xuống.

"Ngươi nói cái gì?"

"Cháu bảo cháu không muốn đi học nữa!" Điền Mẫn chẳng sợ chút nào: “Ngày nào cũng ở đó đọc sách, bảo là học y thuật mà toàn dạy mấy thứ vô dụng, cháu thấy cô ta chẳng muốn dạy bản lĩnh thật sự cho bọn cháu đâu."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.