Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3013 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 311: Phí Bịt Miệng

❊ ❊ ❊

Giang đại nhân vô cùng phẫn nộ. Ngay trước mặt cả gia đình, ông ta mắng lão nhị một trận té tát. Cảm thấy chưa hả giận, ông ta lại bắt trưởng nam viết thư mắng thêm một trận nữa, thậm chí ngay cả Khổng Linh Chi cũng không buông tha, nhân tiện giáo huấn luôn cả thể.

Thế nhưng, mặc cho ông ta làm gì đi nữa, Lục Nhân đã nói rõ trong thư là sẽ không về mừng thọ. Ông ta có tức giận đến mấy cũng vô dụng.

...

Trước khi lên đường, Lục Nhân còn đặc biệt dặn dò Lão Bát, bảo cô nhất định phải bảo vệ tốt cho Khổng Linh Chi. Để tránh việc cô lười biếng, hắn còn cố ý ứng trước cho cô hai tháng tiền lương.

Lão Bát nhận tiền xong bèn quay về phòng. Cô lôi chiếc rương đựng tiền của mình ra, đầu tiên là vuốt ve bộ y phục thêu thùa tinh xảo bên trong, sau đó mới cẩn thận cất tiền vào.

Đây đều là vốn liếng cô tích cóp được.

Phải công nhận rằng làm việc ở đây nhàn hạ hơn trước kia nhiều. Quan trọng nhất là không cần phải lo nghĩ, ngày ngày đi dạo trên núi, tìm một chỗ nằm hoặc dựa lưng nghỉ ngơi, chỉ cần không ngủ quên, tai vẫn nghe ngóng động tĩnh xung quanh là được, quả thực vô cùng thoải mái và dễ chịu.

Cô còn nhờ các thẩm ở nhà bếp rang cho một ít hạt dưa và lạc, cứ thế nhét đầy túi, thi thoảng lại lôi ra cắn tí tách.

Lão Bát sờ sờ eo mình, hình như béo lên một chút rồi thì phải.

Lần tiếp theo cô gặp lại cô bé Triệu Nguyệt Quang vẫn là vào một buổi trực đêm.

Dưới ánh trăng, cô bé cầm một cuốn vở, vừa chạy bộ vừa lẩm bẩm học thuộc lòng cái gì đó.

Lão Bát cố tình để lộ thân hình, đối phương cứng đờ người, quay đầu định bỏ chạy nhưng lại bị cô túm cổ áo lôi về.

"A! Là tỷ à, tỷ tỷ, hôm nay đến phiên tỷ trực sao?"

Lão Bát hỏi: "Sao muộn thế này còn chưa về ngủ?"

"Tháng này ta muốn thi lọt vào tốp ba." Triệu Nguyệt Quang vuốt vuốt tóc: “Tốt nhất là có thể đứng nhất."

Lần trước được nghỉ về nhà, cô bé phát hiện cha lại lén đi làm cửu vạn để kiếm thêm tiền, rau trong nhà cũng được bó thành từng bó nhỏ bằng cỏ khô, rõ ràng là chuẩn bị mang ra trấn bán. Còn cô ruột thì cả ngày cắm cúi thêu khăn tay, vỏ gối.

Cô bé nhìn ra được, trong nhà hình như đang rất thiếu tiền.

Lão Bát nghiêm giọng: "Giáo viên của các ngươi chẳng phải cấm ra ngoài vào ban đêm sao? ngươi trốn ra kiểu gì?"

Triệu Nguyệt Quang im thin thít.

"Không nói là ta đi mách giáo viên của ngươi đấy."

Triệu Nguyệt Quang vội ôm chặt lấy eo cô: "Tỷ tỷ! Đừng mách thầy, cầu xin tỷ đấy."

"Nói."

"Được rồi... Mỗi tối sắp đến giờ ngủ, ta nhét cái gối vào trong chăn, sau đó lén trèo ra ngoài cửa sổ, đợi cô Tần kiểm tra phòng xong đi ngủ rồi, ta mới ra đây mượn ánh trăng để học bài."

Lão Bát thắc mắc: "Cô Tần quản lý ký túc xá không lật chăn lên kiểm tra à?"

Triệu Nguyệt Quang có chút ngại ngùng: "Từ rất lâu trước đây, mỗi lần đi ngủ ta đều trùm kín chăn. Lúc đầu cô Tần cũng lật ra kiểm tra."

Sau này biết cô bé có thói quen ngủ như vậy, cô giáo cũng không lật chăn nữa.

Lão Bát có chút kinh ngạc.

Không ngờ một cô bé nhỏ tuổi lại có thể tính toán đến mức này. Chiêu này không gọi là thông minh xuất chúng, nhưng cái khó là cô bé đã bắt đầu "đặt nền móng" từ rất lâu, hơn nữa còn kiên trì thực hiện thói quen đó. Sự tỉ mỉ và kiên nhẫn này quả thực hiếm thấy.

"Bạn cùng phòng không phát hiện ra sao?"

"Mỗi lần từ nhà lên, ta đều mang chút đồ ăn cho các bạn, hơn nữa bình thường quan hệ giữa bọn ta cũng khá tốt."

Tuy đồ ăn không đáng giá bao nhiêu, nhưng "há miệng mắc quai", các bạn cũng ngại đi mách lẻo với thầy cô.

Đúng là một hạt giống tốt.

Lão Bát bắt đầu thấy hứng thú: "Ngươi có muốn theo ta học võ công không?"

Triệu Nguyệt Quang lắc đầu: "Thôi ạ."

"Sao thế? Trước đây chẳng phải ngươi muốn học võ để báo thù sao?"

"Cái đó..." Triệu Nguyệt Quang chột dạ quay mặt đi chỗ khác: “Ta có hỏi thầy Cừu, thầy ấy bảo luyện võ công của tỷ sẽ bị tổn thọ..."

Lão Bát: "..."

"Ta... ta vẫn muốn sống lâu trăm tuổi." Còn về võ công, không học cũng chẳng sao.

Lần về nhà này, cha mẹ đã dặn đi dặn lại là phải học y thuật cho tốt. Hình như cô ruột mắc bệnh lạ gì đó, nhưng nhìn khí sắc cô ấy đã tốt hơn nhiều rồi, nên chuyện báo thù chắc cũng chưa cần gấp.

Vì vậy, mục tiêu hiện tại của cô bé chỉ là học tập.

Lão Bát phẩy tay: "Được rồi, mau về ngủ đi. Từ nay về sau cấm trốn ra ngoài ban đêm, nếu không ta sẽ mách giáo viên của ngươi. Các ngươi đêm hôm không ngủ mà chạy rông là bị trừ điểm hạnh kiểm đúng không?"

Triệu Nguyệt Quang mếu máo: "Ta biết rồi ạ!"

Lão Bát quay người đi tìm ngay Cừu Thư. Một con dao găm mỏng manh lướt qua, suýt chút nữa gọt mất tai của hắn.

Cừu Thư giật mình: "Lão Bát, cô phát điên cái gì thế?"

"Ngươi dám nói với người khác là luyện võ công của ta sẽ bị tổn thọ à?"

Cừu Thư thầm nghĩ: Quả nhiên, không thể nói xấu sau lưng người khác được.

"Khụ, ta nói cũng đâu có sai. Trong giang hồ ai mà chẳng biết nội lực của cô là do dùng thuốc kích thích mà thành. Tuy sau này cô đã khắc phục được điểm yếu, nhưng đợi đến khi cô có tuổi, chắc chắn sẽ phải chịu đựng đau đớn bệnh tật."

Cừu Thư càng nói càng thấy mình có lý: "Hơn nữa, đám trẻ này đều là học trò của Khổng thần y, tương lai phải kế thừa y thuật của ngài ấy. Cô đừng có thấy đứa nào có tố chất tốt là lại muốn thu làm đệ tử của mình."

Lão Bát trả lời: "Ta không có ý định thu đệ tử. Kẻ như ta cũng không nên có đệ tử. Sớm muộn gì cũng có ngày ta chết trước mặt mục tiêu ám sát, kết cục thê thảm."

Cừu Thư thở dài trong lòng: "Là ta lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi, xin lỗi cô." Lão Bát không giống những sát thủ khác, cô ấy có lòng hiệp nghĩa.

"Ngươi nói xấu sau lưng ta, lại còn suy diễn ý nghĩ của ta như vậy, ta phải đi mách Khổng thần y."

"Ấy!" Cừu Thư vội vàng ngăn lại: “Ta sai rồi, đều là lỗi của ta, xin đệ nhất sát thủ thiên hạ đại nhân đại lượng..."

Lão Bát khoanh tay trước ngực: "Muốn ta không mách lẻo cũng được, đưa phí bịt miệng đây."

Lại kiếm thêm được một khoản, vui thật.

Cừu Thư: "..."

Hiệp nghĩa cái con khỉ.

...

Lục Nhân đã đến quê nhà của Minh Thắng Thiên. Hắn cải trang thành một tên người hầu không mấy nổi bật, rất nhanh đã lẻn vào trong phủ và tìm được phòng của Minh Thắng Thiên trót lọt. Hắn chui vào tủ quần áo, kiên nhẫn chờ đợi lúc vắng người.

Một lát sau, Minh Thắng Thiên cùng một người nữa bước vào.

"Cô gia, phòng cho khách đã dọn dẹp xong xuôi, thực đơn tiệc rượu cũng đã chuẩn bị đủ. Để đề phòng có kẻ hạ độc, ta đã cho tâm phúc canh chừng liên tục."

"Ừm, đám người Huynh Đệ Minh chắc chắn sẽ đến. Lúc đó bảo mọi người cảnh giác cao độ, chủ yếu là canh chừng đừng để bọn chúng làm hại người vô tội."

"Cô gia yên tâm."

Trước khi trở về, Phục Hầu đã năm lần bảy lượt dặn dò bọn họ phải bảo vệ tốt cho cô gia. Vì Phục Hầu đang mang thai đi lại bất tiện, hơn nữa trên biển có kẻ nghe phong thanh chuyện cô có thai nên tình hình cũng không yên ổn, cần cô ở lại tọa trấn, vì thế không thể cùng về.

Theo lý mà nói, Phục Hầu nên về cùng để thắp nén nhang cho cha mẹ của cô gia.

Minh Thắng Thiên bỗng nhiên dừng lại, hắn nhìn cuốn sách trên bàn, vị trí dường như đã bị xê dịch một chút.

"Ra đây đi."

Tâm phúc bên cạnh vội vàng chắn trước mặt hắn, rút đao bên hông ra, tay kia cầm sẵn một ống tre, thứ này có thể phát ra tiếng nổ lớn để báo hiệu cho người khác.

Lục Nhân chui từ trong tủ ra, đánh giá Minh Thắng Thiên một lượt: "Xem ra ngươi hồi phục cũng khá đấy chứ."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tên tâm phúc thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại bất lực nói: "Lục công tử sao không đi cửa chính, cứ thích dọa người ta như thế làm gì."

Minh Thắng Thiên giơ tay lên: "Ta có chuyện muốn nói với huynh ấy, ngươi ra ngoài trước đi."

"Vâng!"

"Bên phía Khổng thần y thế nào rồi? Chuyện lần này cô ấy có bị thương không?"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.