Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 341: Ấp Gà Con

❊ ❊ ❊

Vị tiên sinh còn lại là người vùng khác tới. Nghe đồn trước kia từng là thương nhân đi buôn, nhưng sau vụ làm ăn thua lỗ đến trắng tay, lại còn gánh thêm một đống nợ nần. Bí bách quá, gã đành phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm việc làm. Nghe tin ở đây đang tuyển tiên sinh, gã vác hồ sơ đến nộp với tâm thế "còn nước còn tát", nào ngờ lại trúng tuyển thật.

Gã tính toán giỏi, đầu óc lại lanh lẹ nhạy bén. Khổng Linh Chi phân công gã phụ trách dạy môn toán.

Một phần vì Khổng Linh Chi không muốn đào tạo ra một đám mọt sách chỉ biết mỗi chữ với nghĩa. Bởi vậy, cô đã cố gắng chiêu mộ nhiều kiểu tiên sinh với đủ thể loại tính cách, để lũ trẻ được cọ xát với đủ mọi hạng người trong xã hội.

Tiền Hâm chính là một thương nhân điển hình: Có phần gian xảo, hám lợi, nhưng cũng rất cảnh giác và lanh lợi khôn lanh.

...

Ngày khai giảng đầu tiên, không ít đứa trẻ ăn no nứt bụng đến mức không lết nổi lên lớp. Cả đám nằm bò ra bàn ngáp ngắn ngáp dài. Cảnh tượng này khiến Chu lão tú tài giận sôi máu, đập bàn ầm ầm, lùng sục khắp nơi tìm cái thước gỗ để quất cho chúng một trận nên thân.

Chu tú tài nghe động liền vội vàng chạy đến ngăn cản: "Quy định của thư viện là không được đánh mắng học trò."

"Ngươi nói cái gì? Không đánh thì dạy dỗ kiểu gì? Ngươi nhìn xem bọn ranh con này ngu ngốc, phàm ăn tục uống đến cỡ nào. Làm như ăn bữa nay là chết đói ngày mai không bằng, đứa nào đứa nấy chỉ lo ních căng bụng..."

"Không sao đâu, qua dăm bữa nửa tháng, khi chúng quen rồi là sẽ tự động điều chỉnh thôi."

"Thế cũng phải nện cho một trận mới chừa!"

"Hạ hỏa, hạ hỏa đi huynh. Bọn trẻ chắc chắn đã rút được bài học xương máu rồi."

...

Về phần Tiền Hâm, sau khi dùng xong bữa sáng, gã đã tìm đến Khổng Linh Chi.

"Sơn trưởng, ngày nào ngài cũng cho bọn trẻ ăn uống linh đình thế này quả thật quá lãng phí. Theo ta, ngài nên cắt bớt trứng gà và thịt khô đi, mỗi bữa chỉ cần một bát cháo loãng ăn kèm chút dưa muối là đủ rồi. Tiền tiết kiệm được lấy đi đầu tư sinh lời có phải tốt hơn không?"

Khổng Linh Chi không đáp lời. Cô lạnh nhạt dẫn gã đến kho hàng số một của mình. Bên trong, những xấp vải lụa thượng hạng và các loại dược liệu quý hiếm chất cao như núi.

Tiền Hâm: !!!

"Ngươi nghĩ ta thiếu mấy đồng bạc lẻ mua trứng gà sao?"

Quả thật là không thiếu. Đừng nói là ăn mấy quả trứng, kể cả mỗi đứa ngày ních một con gà thì số dược liệu và vải vóc kia có ăn mấy năm cũng chẳng hết!

"Sơn trưởng! Đống vải này ngài có muốn tống khứ đi không? Ta có thể giúp ngài bán đi, đảm bảo giá cả không thua thiệt đồng nào!"

Khổng Linh Chi gắt: "Ta thuê ngươi về làm tiên sinh dạy học. Mấy chuyện ngoài lề thì đừng có mà lo bò trắng răng."

Tiền Hâm ôm ngực đấm thùm thụp. Nhìn thấy món hời béo bở ngay trước mắt mà không được nhúng tay vào, nỗi đau này thấu tận tâm can!

"Sơn trưởng ơi, ta thật sự không có năng khiếu gõ đầu trẻ đâu. Hay là ngài giao chuyện làm ăn cho ta quản lý..."

Khuôn mặt Khổng Linh Chi lạnh tanh: "Ta chỉ cần tiên sinh dạy học. Nếu ngươi không muốn làm..." Cô ngập ngừng một giây: "Khế ước đã ký rồi, nộp đủ một trăm lạng bạc bồi thường thì ngươi có thể cuốn gói ra đi."

Tiền Hâm ôm trái tim rỉ máu rời đi.

Trong giờ lên lớp, tâm trí gã cứ để tận đâu đâu. Nhưng gã quyết không bỏ cuộc! Sơn trưởng lạnh nhạt vì chưa hiểu gã đó thôi. Chỉ cần gã năng chạy tới lui, thể nào sơn trưởng cũng sẽ nhìn thấu sự chân thành của gã.

Nháy mắt đã một tháng trôi qua, tiết trời dần ấm áp trở lại. Đám nông dân lại tất bật chuẩn bị cày cấy cho vụ mùa xuân. Những học sinh năm nhất cũng bắt đầu quen với nếp sinh hoạt tại thư viện, ít nhất thì tụi nó không còn tọng đồ ăn đến mức vỡ bụng nữa.

...

Hôm nay, Tiền Hâm theo lệ dự thính tiết học của sơn trưởng. Gã nhẩm tính, hết giờ học phải nấn ná lại trò chuyện với ngài ấy. Đã một tháng rồi, sơn trưởng ắt hẳn đã rõ được con người gã rồi chứ nhỉ?

"Hôm nay, chúng ta sẽ học về quá trình ấp trứng gà con. Chắc hẳn ai cũng biết, sau khi gà mẹ đẻ trứng sẽ ấp trên ổ, rồi gà con sẽ nở ra... Vậy, câu hỏi đặt ra là: Liệu con người có thể thay thế gà mẹ, tự tay ấp trứng nở ra gà con được không?"

Tiền Hâm vốn dĩ không định cười, nhưng Khổng sơn trưởng giảng buồn cười quá, gã nhịn không nổi liền phì cười thành tiếng.

"Sơn trưởng, gà mẹ ấp trứng là lẽ tự nhiên của tạo hóa. Con người sao có thể ấp ra gà con được? Chẳng khác nào trâu thì sinh ra nghé, người thì sinh ra người..."

Một ánh mắt sắc lẻm phóng thẳng từ Khổng Linh Chi khiến gã lập tức rén ngang, giọng rụt lại lí nhí: "...Từ ngàn xưa đến nay vẫn luôn là như thế mà..."

Khổng Linh Chi thu lại ánh nhìn, quay sang đám học trò năm hai, sắc mặt bỗng chốc trở nên ôn hòa, mỉm cười nói: "Thời cổ đại, khi con người trồng trọt cũng đâu biết bón phân hay dùng nông cụ. Về sau dần dà mới có người phát minh ra nông cụ, rồi phát hiện ra việc bón phân giúp mùa màng bội thu hơn. Bây giờ, chúng ta hãy thử xem liệu mình có thể thay thế gà mẹ ấp trứng được không nhé."

Đám học trò đưa mắt nhìn nhau, sau đó bắt đầu nhao nhao bàn luận sôi nổi.

"Đúng rồi! Đệ nhớ lúc gà mẹ ấp trứng nó hung dữ lắm, ai tới gần là nó mổ cho bằng chết. Đệ từng bị mổ rồi nè."

"Lúc ấp trứng, gà mẹ thường nhịn đói nhịn khát nằm lì trên ổ. Chẳng lẽ chúng ta cũng không được ăn cơm?"

Trương Bàn Bàn thì đưa tay xoa xoa mông: "Trứng gà nhỏ xíu thế kia, lỡ nằm đè nát thì sao?"

Thừa dịp đám trẻ đang xôn xao bàn tán, Tiền Hâm nhích lại gần: "Sơn trưởng, ngài dạy lung tung gì thế? Hơn nữa, tháng này cũng đâu phải mùa ấp trứng đâu."

Phùng Tam Nguyệt lên tiếng: "Muội nhớ là gà mẹ thường ấp trứng vào mùa hè, lúc trời thật ấm cơ. Bây giờ vẫn còn hơi se lạnh, gà nhà muội mới bắt đầu đẻ trứng thôi."

Càng bàn bạc, đám trẻ càng lờ mờ hình dung ra được vài ý tưởng.

Lớp trưởng Chương Tầm Thiện đứng ra tổng kết: "Đầu tiên, chúng ta phải giữ cho quả trứng luôn được ủ ấm, không được để nó bị lạnh. Đương nhiên, cũng không được để nóng quá..." Nếu nóng quá thì nó chín thành trứng luộc mất.

Cả đám gật gù như gà mổ thóc.

"Thứ hai, phải bảo vệ quả trứng cẩn thận, không được để rơi vỡ hay va đập, cũng không được để người khác sờ mó vào."

"Ừm ừm!"

"..."

Kết thúc buổi học, Khổng Linh Chi phát cho mỗi học sinh một quả trứng gà. Những quả trứng này đều đã qua quá trình tuyển chọn kỹ lưỡng, đảm bảo là trứng có cồ, có thể nở thành gà con.

Bọn trẻ đón lấy quả trứng, hai tay nâng niu cẩn trọng như đang đối mặt với kẻ thù lớn.

Đây chính là bài kiểm tra cuối tháng của tụi nó, điểm cao hay thấp phụ thuộc vào quả trứng bé tẹo này.

Ngay đêm hôm đó, đã có thí sinh phá nát bài thi của mình.

Người đó không ai khác chính là Bối Tứ Nương - học sinh có thành tích xuất sắc nhất lớp.

Trước khi đi ngủ, cô bé ôm khư khư quả trứng đã được rửa sạch sẽ, thủ thỉ một hồi: ‘Bé ngoan của mẹ ngủ cho ngoan nhé. Lớn lên thành một chú gà oai phong lẫm liệt...’ Đem nướng lên ăn chắc chắn thơm nức mũi!

Cô bé vừa ngủ vừa nhỏ dãi, và rồi giữa đêm, cô bé trở mình một cái...

Chú gà con ngoan ngoãn chết ngay từ trong trứng nước, chưa kịp mở mắt chào đời.

Nạn nhân thứ hai phải ngậm đắng nuốt cay là Lưu Chính. Rút kinh nghiệm xương máu từ Bối Tứ Nương, cậu nhóc không dám ôm trứng đi ngủ. Cậu đặt nó nằm ngay ngắn bên cạnh, cẩn thận lấy áo đắp lên đàng hoàng. Rồi đến nửa đêm, cậu vung một cú cước thần sầu đạp luôn cả cái áo lẫn quả trứng xuống đất... Một tiếng 'rắc' giòn tan vang lên... Lưu Chính bật dậy như lò xo, gào thảm thiết: "Á á á! Trứng của ta!"

Tiếng hét xé lòng khiến mấy tên hộ vệ canh gác đêm hú vía, tưởng có chuyện chẳng lành xảy ra.

Học trò nào lỡ làm vỡ trứng có thể đến nhận quả khác, nhưng điểm số của bài thi tháng này sẽ bị trừ thẳng tay hai mươi điểm trên thang điểm một trăm. Nghĩa là, nếu ai làm vỡ trứng liên tiếp năm lần, thì xác định bài thi đó lĩnh điểm Không tròn trĩnh.

Chưa đầy năm ngày trôi qua, đã có gần phân nửa học trò phải lóc cóc đi nhận trứng mới. Lý do trứng chết "thảm" thì đủ mọi thể loại, và "di hài" của chúng cũng muôn hình vạn trạng.

Trái lại, mấy đứa thường ngày điểm số lẹt đẹt lại chăm sóc trứng vô cùng chu đáo.

Đám Bối Tứ Nương, Lưu Chính đương nhiên phải muối mặt chạy sang thỉnh giáo bí kíp.

"Dễ ợt ấy mà! Bộ ở nhà huynh không phải chăm em bao giờ hả?"

"Lúc đệ đệ đi ngủ hay quậy lắm, phải luôn để mắt trông chừng, không để đệ ấy bị lạnh." "Muội muội thì nghịch ngợm, ôm ấp phải cẩn thận, không khéo rơi xuống đất như chơi." "Lúc mình ngủ trở mình cũng phải chú ý, nếu không lỡ đè trúng đệ đệ muội muội là bị chửi cho sấp mặt luôn."

Đấy! Đệ đệ muội muội đâu phải như quả trứng gà vô tri vô giác. Bị đè trúng là chúng khóc ré lên ầm ĩ. Cha mẹ đi làm cả ngày mệt nhọc mà bị đánh thức là ăn chửi như tát nước, đen đủi có khi còn ăn thêm phát tát trời giáng nữa là đằng khác!

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.