Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 343: Thương Xót Cho Ai Cơ?

❊ ❊ ❊

Hai mẹ con hàn huyên chuyện thời tiết dạo này ấm lên, nên may thêm hai bộ đồ mới. Bọn trẻ dạo này lớn nhanh quá, giày của vài đứa đã chật ních rồi mà cha mẹ chúng lại không may giày mới cho. Hay là dứt khoát bao luôn cả tiền giày cho chúng nhỉ?

Chuyển chủ đề, Khổng Linh Chi hỏi: "Mẹ, dạo này mẹ học Cầm nghệ thấy thế nào?"

Lâm Phương Thảo vội vàng xua tay: "Không được, không được đâu! Tay mẹ vụng về lắm! Chắc Tần tiên sinh thấy mẹ lớn tuổi rồi nên ngại mắng, chứ không thì ông ấy đã đuổi mẹ ra ngoài từ lâu rồi."

"Thế mẹ thấy Tần tiên sinh là người thế nào?"

"Cũng được. Dù mẹ không rành mấy khúc nhạc ông ấy đàn, nhưng nghe êm tai lắm."

"Mẹ... Từ ngày cha đi, mẹ sống một mình có thấy cô đơn không?"

Lâm Phương Thảo ôm con gái vào lòng: "Mẹ có con rồi, chẳng cô đơn chút nào. Lại còn có cả bầy học trò đông đúc thế này nữa, mỗi ngày nhìn chúng nó là mẹ thấy người ngập tràn sức sống." Nhắc đến chuyện này, bà lại càng kích động: “Mẹ nghe người ta bảo làm nghề dạy học là tích được đại công đức. Con gái mẹ vừa biết dạy học, vừa biết chữa bệnh cứu người, công đức này kiểu gì cũng chất cao như núi..."

Đừng nói là sau này xuống địa phủ làm cái chức quan nhỏ, biết đâu còn được lên trời làm tiên ấy chứ!

Khổng Linh Chi thấy mẹ hoàn toàn không mảy may có chút tâm tư mờ ám nào thì cũng thôi không gặng hỏi nữa.

...

Sẩm tối, cô vừa ăn cơm xong, lôi mớ dữ liệu ghi chép thực nghiệm ra xem thì nghe văng vẳng tiếng đàn từ đằng xa cất lên. Tiếng đàn du dương trầm bổng, như nức nở, như oán than.

Khổng Linh Chi vờ như bị điếc. Dù sao thì đàn nghe cũng lọt tai, cứ coi như nhạc nền vậy.

Hai ngày liên tiếp trôi qua, vị cầm sư kia bắt đầu ngồi không yên. Hôm sau hắn vác mặt đến cái sân phơi thuốc của cô để diễn trò "tình cờ gặp gỡ".

Hắn lại một lần nữa bày tỏ thành ý muốn dạy cô đàn. Cô vẫn vin cớ quá bận rộn để từ chối.

Ánh mắt Tần Nhất Huyền hiền hòa như nước mùa thu: "Khổng cô nương, ta biết cô một lòng muốn cống hiến cho thiên hạ, nhưng cô cũng nên suy nghĩ cho bản thân một chút. Cô còn trẻ như vậy, cớ sao phải vất vả nhường này?" Hắn lại đưa mắt nhìn xuống đôi tay cô: “Sau này cô cũng đừng làm mấy việc nặng nhọc này nữa, lỡ hỏng mất đôi tay."

Khổng Linh Chi bỗng dưng thấy ngứa gan. Tên này giọng điệu ôn hòa, nói câu nào nghe cũng như đang lo lắng cho cô, nhưng lại khiến cô buồn nôn.

Cô lại nhớ đến Lục Nhân. Cái tên bằng hữu đó cũng từng thấy cô chế biến dược liệu, từng thấy cô trị thương cho người ta đến mức máu me dính đầy người, nhưng hắn chưa bao giờ thốt ra những lời ra vẻ như vậy. Hắn chỉ biết đòi cô làm thêm cho mấy bình sơn tra viên.

"Khổng cô nương, cô không cần phải tự mình gánh vác mọi chuyện. Đôi khi cũng nên buông bỏ để nghỉ ngơi chút đỉnh. Nếu cô nương cần giúp gì thì cứ mở lời, ta nhất định sẽ dốc hết sức mình."

Tần Nhất Huyền thầm tính toán: Một cô gái mười sáu mười bảy tuổi sống nương tựa cùng người mẹ góa, nhìn bề ngoài có vẻ kiên cường, nhưng nội tâm ắt hẳn lúc nào cũng hoang mang, sợ hãi. Đây chính là lúc nàng ta cần một người đàn ông lớn tuổi hơn đến quan tâm, chăm sóc, giải sầu và che mưa chắn gió.

Thiếu nữ đối diện khẽ mỉm cười. Đôi môi cô hơi mỏng nhưng màu sắc rất tươi tắn.

Và rồi cô cất lời: "Ngươi là cha ta hay sao mà nói nhảm lắm thế? Lấy đâu ra cái thể diện lớn chừng đó mà đứng đây chỉ tay năm ngón? Ngươi không đi thương xót cho chính bản thân mình phải bôn ba kiếm cơm, lại đi thương xót cho một vị sơn trưởng vừa có tiền, vừa có tiếng, lại vừa có bản lĩnh như ta à?"

Câu nói chẳng khác nào mũi dao nhọn đâm thẳng vào tim Tần Nhất Huyền.

Hắn từng tiếp xúc với muôn vàn loại người, không phải chưa từng bị chửi rủa, thậm chí những lời miệt thị chê bai xuất thân thấp hèn của hắn còn khó nghe hơn gấp vạn lần, nhưng chẳng có câu nào khiến hắn tức giận bằng lời nói này.

Ngay khoảnh khắc đó hắn chợt hiểu ra, con nhóc này đã nhìn thấu tâm can hắn, và cũng chẳng hề để hắn vào mắt. Những việc hắn làm trước kia, trong mắt nàng ta có lẽ chẳng khác gì một thằng hề nhảy nhót mua vui.

"Ta chẳng qua chỉ..."

Khổng Linh Chi đưa tay chỉ thẳng: "Cút về ký túc xá của ngươi đi."

Tần Nhất Huyền tức giận ra mặt, nhưng cuối cùng vẫn phải quay gót rời đi.

Người bình thường chịu nỗi nhục này, ít nhất cũng phải gân cổ lên cãi lại vài câu, hoặc dứt khoát xách hành lý bỏ đi. Nhưng hắn thì không. Ngày hôm sau, hắn vẫn vác mặt lên lớp với thái độ bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trong khi đó, đám học trò gần như ba chân bốn cẳng cuống cuồng chạy về thư viện, vội vã chạy đi xem ổ trứng đang ấp dở. Tụi nó rửa tay sạch sẽ rồi lần lượt sờ thử nhiệt độ, rôm rả bàn tán xem lần này ấp nở được bao nhiêu con.

Vào giữa tháng, gà con cuối cùng cũng nở!

Đám trẻ phấn khích tột độ. Vừa hì hục học theo Khổng Linh Chi ghi chép "dữ liệu thực nghiệm", vừa dè dặt thò ngón tay ra sờ nhẹ vào đám gà con. Cục bông vàng ươm... nhỏ xíu xiu, tiếng kêu chíp chíp nghe yếu ớt làm sao...

Tụi nó dồn toàn tâm toàn ý vào sự nghiệp nuôi gà, đâm ra ngó lơ luôn vị tiên sinh Cầm nghệ vừa đẹp trai vừa dịu dàng.

Học đàn thì đâu có tính điểm thi. Ở cái tuổi này, chúng cũng chẳng mặn mà gì với mấy thứ tao nhã đó, trong đầu chỉ mong ngóng cho mau tan học để chạy đi cho gà ăn.

Cuối tháng, Khổng Linh Chi quyết định tặng thêm cho ba người đứng đầu mỗi người một chú gà con làm phần thưởng.

Đám học trò bên dưới tiếc đứt ruột! Biết thế tháng này đã không lười biếng. Nhưng không sao, gà con vẫn còn nhiều, tháng sau vẫn còn cơ hội!

...

Lần này đến đón con đa phần là những người lớn tuổi. Họ còng lưng, túm tụm lại với nhau trò chuyện, nhưng mồ hôi vẫn vã ra vì căng thẳng.

"Việc nhà nhiều quá làm không xuể, ta lại không xuống ruộng được nên đành đi đón cháu."

"Ta cũng vậy."

"Nhìn mấy cậu hộ viện kia lực lưỡng quá nhỉ, bọn họ mà xuống làm ruộng thì chắc chắn là được việc lắm."

"Người ta biết võ công đấy, ai lại đi làm ruộng. Con cháu nhà ta dù không học được chữ nào, nhưng rèn luyện được thân thể tráng kiện thế kia cũng tốt, sau này xin vào làm hộ viện cho mấy nhà giàu có cũng được việc."

"Ta nghe con bé kể, ở đây tháng nào, năm nào cũng có kỳ thi. Đứa nào thi kém là bị đuổi về đấy." Bà lão khẩn trương vò vò vạt áo: “Con trai ta tuyên bố rồi, nếu thằng cháu nội mà bị đuổi về, nó sẽ đánh gãy chân. Haiz, tháng trước nó thi đã kém rồi, chẳng biết tháng này kết quả ra sao."

Nỗi lo âu trong lòng các bậc phụ huynh tức khắc tan biến khi nhìn thấy con cháu mình. Trông thấy đám trẻ đứa nào đứa nấy béo tốt hẳn lên, họ mừng đến mức muốn vỗ bộp bộp vào người tụi nó mấy cái.

Họ vội vàng tiến đến nói mấy lời lấy lòng đám hộ viện, rồi dẫn con cái về. Trên đường, lũ trẻ ríu rít kể chuyện ở thư viện được ăn món gì ngon, học được thứ gì mới. Người lớn nghe xong cũng chép miệng thèm thuồng, làm như chính mình vừa được ăn, được học vậy.

Gây chú ý nhất vẫn là tốp ba đứng đầu: Bối Tứ Nương, Chương Tầm Thiện, và Trương Bàn Bàn.

Lần này Trương Bàn Bàn thế mà lại chen chân vào được ba hạng đầu! Lưu Chính đặc biệt không thể tin nổi. Rõ ràng trước khi thi Trương Bàn Bàn còn khóc lóc bảo mình quên sạch kiến thức rồi, mượn vở ghi chép của cậu để ôn, thế mà kết quả lại thi cao điểm hơn cậu!

Phần thưởng lần này là một con gà con đấy! Nếu mang về nhà, cha mẹ cậu chắc chắn sẽ vui sướng biết bao. Đợi gà lớn lên đẻ trứng, cha mẹ cũng thường xuyên có trứng mà ăn.

Cậu nhóc tiu nghỉu, rầu rĩ đi theo cha về nhà. Ở nhà, mẹ cậu đã đun sẵn nồi nước nóng. Thấy con trai cứ buồn bực không vui, người mẹ an ủi: "Không vào được ba hạng đầu cũng chẳng sao đâu con, nhà mình cũng không thiếu thốn mấy quả trứng gà."

"Lần này phần thưởng là gà con cơ! Là gà do bọn con tự tay ấp ra đó!"

"Bọn con biết ấp gà con á? Mới tháng này mà gà mẹ đã bắt đầu ấp trứng rồi sao?"

"Không cần gà mẹ đâu mẹ, là bọn con học theo cô giáo tự ấp đấy, dùng nước ấm..." Lưu Chính bắt đầu tóm tắt sơ lược quá trình.

Hai vợ chồng nghe xong, tim đập thình thịch, đưa mắt nhìn nhau.

"Thế con cũng học được cách ấp rồi hả?"

"Vâng, cũng dễ lắm ạ. Chỉ cần cẩn thận, kiên nhẫn một chút, với lại phải tốn nhiều củi để đun nước. Nước cứ nguội là phải châm thêm nước nóng vào."

"Thế... bao nhiêu trứng thì nở được một con?"

"Tỷ lệ cao nhất là ba mươi quả trứng ấp được mười sáu con. Cô giáo bảo vẫn còn nhiều chi tiết chưa tối ưu, đợi làm thí nghiệm thêm vài lần nữa thì có thể nâng lên hơn hai mươi con."

Hai vợ chồng đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.