Khổng Linh Chi giải thích sơ qua sự việc, đồng thời cam đoan sau này sẽ dốc toàn lực bảo vệ an toàn cho học sinh.
Phụ huynh nghe vậy cũng không nói gì thêm, chỉ có hai người lên tiếng hỏi liệu thư viện xảy ra chuyện như vậy có phải bồi thường tiền không.
Khổng Linh Chi thẳng thắn: "Bồi thường là không thể nào. Các vị chắc cũng tính ra được thư viện mỗi tháng tốn bao nhiêu bạc, nếu gặp chuyện thế này mà phải bồi thường thì thư viện sớm muộn cũng đóng cửa. Đương nhiên, nếu học sinh nào sợ hãi không muốn học nữa thì có thể thôi học."
Các phụ huynh tất nhiên không muốn con mình thôi học. Riêng khoản ăn uống chi tiêu hàng ngày thôi đã là món hời lớn rồi.
Họ hỏi bao giờ thì tuyển sinh đợt mới. Khổng Linh Chi tính toán ngày tháng, học sinh khóa này nhập học tháng Tư, năm sau cô định đẩy sớm lên một chút, vào tháng Ba, lúc tiết trời ấm dần lên.
Khai giảng lúc đó, đến cuối năm trời lạnh nhất thì cho nghỉ đông, để bọn trẻ về nhà ăn Tết.
Các phụ huynh nhẩm tính, giờ đã là tháng Mười một, mắt thấy sắp hết năm, chẳng còn mấy tháng nữa.
...
Bên này Khổng Linh Chi nói chuyện với phụ huynh, bên kia đám trẻ cũng đang xì xào bàn tán.
"Điền Mẫn, chẳng phải cậu bảo không muốn đi học nữa à?"
Điền Mẫn: "Ai bảo không muốn học? Ta chỉ hơi sợ chút thôi, ở nhà hai hôm là hết sợ rồi."
Lưu Chính vạch trần ngay: "Chắc chắn là về nhà bị ăn đòn rồi. Cậu mà bỏ học thì huynh đệ tỷ muội trong nhà không được thi nữa, nhà cậu để yên cho cậu chắc?"
"Không phải!" Điền Mẫn cãi lại: “Nhà ta thương ta lắm, họ muốn tốt cho ta thôi, với lại cũng không đánh ta." Chuyện bị ăn tát mất mặt thế này, đánh chết cô bé cũng không nói.
"Hừ." Lưu Chính rõ ràng không tin: “Nhưng cậu đã quyết định đi học tiếp thì nghiêm túc chút đi, lần nào cũng đội sổ, không thấy xấu hổ à?"
"Sao cậu nói nhiều thế?" Điền Mẫn lườm: “Lớp trưởng còn chưa nói gì, cậu lo nhiều quá đấy."
Lưu Chính bị chọc đúng chỗ đau, thẹn quá hóa giận: "Sớm muộn gì ta cũng thi đứng nhất, làm lớp trưởng cho xem."
Cậu bé khác với những đứa trẻ khác, mỗi lần nghỉ về nhà đều ôn tập chăm chỉ hơn. Cậu tin rằng với sự cần cù của mình, nhất định sẽ vượt lên.
Tiếc là cậu không biết rằng đứa trẻ nào cũng nghĩ như vậy. Ngay cả Điền Mẫn cũng bị bắt phải dạy chữ cho huynh đệ tỷ muội khi về nhà, lần thi tới ít nhất cũng phải tiến bộ một bậc, không thể cứ mãi đội sổ được.
Trên xe ngựa, Điền Mẫn còn đang nghĩ, tiến bộ vài bậc không khó, cô bé tự thấy mình thông minh, chỉ cần chăm chỉ hơn chút xíu là đuổi kịp ngay.
Cho đến khi cô bé nhìn thấy có bạn đang lẩm nhẩm học thuộc lòng trên xe, khẽ khàng, gần như không phát ra tiếng, chỉ thấy miệng mấp máy.
Quay sang bên kia, lại thấy lớp trưởng đang giảng bài tập thầy giao cho một bạn khác, cô bé bắt đầu thấy sốt ruột.
...
Mấy ngày liên tiếp, Điền Mẫn phát hiện ra sau khi mình chăm chỉ hơn trước, các bạn khác hình như bị kích thích, lại càng chăm chỉ tợn.
Thế này thì làm sao bây giờ!
Điền Mẫn có lẽ là học sinh đầu tiên ngộ ra mấu chốt của sự cạnh tranh khốc liệt.
Cô bé cố gắng thuyết phục bạn bè, giọng điệu khẩn khoản: "Vương Nha, cậu có chăm quá mức không đấy? Cả lớp trưởng nữa, cậu nghĩ xem, chúng ta xếp hạng theo thứ tự thi, đâu có liên quan đến điểm số. Cứ đứa nọ đua đứa kia thế này, sau này e là chẳng ai được ngủ ngon, có phải vất vả quá không? Nếu mọi người cùng thả lỏng một chút thì ai cũng thoải mái, mà thứ hạng cuối cùng cũng chẳng ảnh hưởng gì."
Chương Tầm Thiện tỏ vẻ bất lực: "Nhưng người khác đâu có nghe lời bọn mình, với lại ta thấy học rất thú vị, ta muốn học nhiều hơn chút."
Vì chỉ sinh được một mụn con gái nên mẹ cô bé luôn cảm thấy có lỗi với cha. Cô bé muốn biểu hiện thật tốt, nếu có thể giỏi hơn tất cả đám con trai, luôn đứng nhất mang đồ thưởng về nhà, thì trong lòng mẹ cũng dễ chịu hơn.
Còn cha cô bé, cô bé cũng lười quản, ông ấy muốn làm gì thì làm, miễn là không bắt nạt mẹ.
Điền Mẫn vẫn cố vớt vát: "Nhưng cứ thế này mọi người sẽ càng ngày càng vất vả, ai cũng mệt mỏi mà kết quả thì có khác gì trước đâu!"
Một bạn học bỗng lên tiếng: "Giả dụ bọn ta nghe cậu, thả lỏng cảnh giác, nhưng cậu lén học thì sao?"
Điền Mẫn cứng họng, bởi vì trong thâm tâm cô bé cũng muốn lén học thêm một chút.
Đáng tiếc, Điền Mẫn tuy hiểu đạo lý của sự cạnh tranh, nhưng lại không hiểu một đạo lý khác: chuỗi nghi ngờ.
Một khi chuỗi nghi ngờ hình thành, giữa bọn họ không thể nào có được hòa bình thực sự.
...
Lục Nhân dốc hết vốn liếng viết một bài văn, đặt tên là "Thư gửi giang hồ của người hành y", sau đó nhờ người của Lục Đường, Cái Bang giúp lan truyền ra ngoài.
Ngoài ra, hắn còn tra hỏi được kẻ chủ mưu đứng sau mấy tên phá rối, đang tính kế trả thù gấp mười lần.
Bài văn này vừa xuất hiện đã gây ra không ít bàn tán.
Lục Đường và Cái Bang lên tiếng đầu tiên, thẳng thắn bày tỏ không muốn sau này bị bệnh mà chẳng tìm được thầy thuốc chữa trị, nên kẻ nào dám động đến thầy thuốc vô tội chính là gây sự với bọn họ.
Tiếp đến là Hồi Xuân Cốc. Lão cốc chủ cho khắc thẳng bài văn này lên bia đá, dựng ngay trước cổng sơn môn Hồi Xuân Cốc để bất cứ ai đến chữa bệnh đều nhìn thấy.
Ông còn nói trước mặt rất nhiều quan lại quyền quý đến chữa bệnh rằng, thiên hạ này nếu đến cả thầy thuốc chữa bệnh cứu người cũng bị trả thù, thì trong lòng người đời chẳng còn hai chữ "Nhân Nghĩa" nữa.
'Nếu quả thực như vậy, ta cũng chẳng làm thầy thuốc nữa, sau này dẫn cả đám đệ tử trong núi đi học võ cho rồi, ít nhất cũng bảo toàn được tính mạng.'
Minh Thắng Thiên và Phục Hầu cũng nhận được tin. Vết thương của Minh Thắng Thiên đã lành, giờ ngày nào cũng tập luyện phục hồi chức năng, chỉ là nằm liệt giường bao năm, tay chân tứ chi rốt cuộc không còn linh hoạt như xưa.
Biết tin này, hắn dẫn người về thẳng quê nhà, dọn dẹp nhà cửa xong xuôi bèn tung tin mời bạn bè thân hữu, đồng thời mời cả kẻ thù đến báo thù.
Lời lẽ vẫn ngông nghênh như xưa: "Nay Minh Thắng Thiên ta ở ngay tại đây, có thù báo thù có oán báo oán, cứ việc tìm đến tận cửa. Kẻ nào có bản lĩnh lấy được mạng ta, âu cũng xứng đáng được gọi một tiếng 'huynh đệ nghĩa khí'."
Lời này rõ ràng là nói cho Huynh Đệ Minh nghe. Nếu bọn họ không tìm Minh Thắng Thiên, sau này còn mặt mũi nào lăn lộn giang hồ. Cho nên bọn họ chắc chắn sẽ đến giếc Minh Thắng Thiên. Minh Thắng Thiên cũng mang theo không ít người về, lại mời bạn bè đến trợ chiến.
Trận chiến giữa hai bên thu hút rất nhiều nhân sĩ giang hồ kéo đến.
Lục Nhân muốn đưa Khổng Linh Chi đi hóng chuyện, nhưng cô phải lên lớp, thực sự không dứt ra được.
Hắn đành đi một mình, định bụng xem xong về kể cho Khổng Linh Chi nghe. Tất nhiên, còn phải tìm đám người kia báo thù cho Khổng Linh Chi. Xét thấy Khổng Linh Chi không bị thương nên hắn chỉ đâm vài nhát lên người kẻ chủ mưu cho bõ ghét thôi.
Ngoài người giang hồ, vì chuyện này quá ầm ĩ nên nhiều người đọc sách cũng biết, thậm chí có người kể chuyện còn biên soạn thành tích để đi kể khắp nơi.
…
Tại Giang gia, Giang Ý đang đọc một bài văn trong thư phòng, bỗng nghe thấy tiếng động, vội vàng nhét tờ giấy vào sách, giả vờ đọc sách.
Giang đại nhân bước vào, tự mình ngồi xuống: "Đừng giả vờ nữa, bài văn đệ đệ con viết đâu, đưa ta xem nào."
,