Dương Đình thở dài ngồi xuống, hồi lâu sau cười khổ: "Bộ dạng coi thường, hạ thấp người khác của chúng ta, chẳng phải cũng xấu xí vô cùng sao."
"Ta hạ thấp bao giờ, cô ta vốn dĩ..."
"Vốn dĩ thế nào? Xuất thân nghèo khó, dung mạo xấu xí, rồi sao nữa?" Dương Đình hỏi ngược lại: “Cô ấy ăn cơm nhà ta à? Cô ấy nợ tiền nhà ta à? Nói đến nợ, là nhà ta nợ ân tình của cô ấy mới đúng, chân của muội muội là do cô ấy chữa khỏi."
“Chẳng phải con làm việc cho cô ta hai năm rồi sao? Chúng ta nợ nần gì?"
"Mẹ, mẹ thử tự hỏi lòng mình xem, thuê một tú tài dạy học hai năm thì trả được bao nhiêu tiền, chưa kể hai năm qua cô ấy còn trả cho con không ít tiền lương tháng. Mẹ có biết thuốc chữa khỏi chân cho muội muội bên ngoài bán với giá trên trời thế nào không?"
Dương Đình xưa nay là đứa con có hiếu, hắn luôn tuân theo đạo lý trong sách thánh hiền, dù cha mẹ làm sai cũng chỉ tìm cách bù đắp sau lưng chứ không được vạch trần trước mặt.
Cha mẹ đối xử với hắn thế nào, công ơn sinh thành dưỡng dục, dù có chịu chút ấm ức thì đã sao, phận làm con phải hiếu thuận.
Chỉ là lần này, hắn thực sự không thể đứng về phía mẹ để cùng hạ thấp người khác.
Khổng Linh Chi tuy hay mắng hắn, lời nói khó nghe, nhưng phẩm hạnh của cô khiến người ta khâm phục. Cô vốn có thể dựa vào bản lĩnh của mình để trở thành khách quý của giới quyền quý, cộng thêm võ công kỳ lạ đó, thế gian này nơi nào cô chẳng đi được, hưởng thụ thế nào chẳng được.
Nhưng cô lại cứ ru rú trên cái ngọn núi nhỏ đó, dạy học, chữa bệnh, đừng nói hưởng thụ, bên cạnh cô đến một nha hoàn bưng trà rót nước cũng không có.
Ăn cơm tập thể ở nhà ăn, uống trà cũng chẳng phải loại danh tiếng gì, quần áo vải vóc còn không bằng nha hoàn bên cạnh mẹ hắn, trang sức vàng bạc lại càng không bao giờ đeo.
Một người có phẩm hạnh như thế, xuất thân, dung mạo thì tính là gì.
Hắn rất hiểu sự si mê của Lục Nhân đối với cô, một người tỏa sáng rực rỡ như thế, ai có thể kìm lòng không dõi theo chứ.
Tống Lan Ngọc im lặng hồi lâu, Dương Đình nhìn sang thấy bà đang lau nước mắt.
"Mẹ..."
“Con đừng gọi ta là mẹ! Hắn vừa nãy mắng con, ta tức gần chết, nói đỡ cho con, giờ con còn trách ta..."
Dương Đình bất lực vô cùng: "Mẹ đừng chấp nhặt với hắn, tính hắn thế đấy, đừng nói là người chọc hắn, ngay cả người không liên quan, hắn nhìn ngứa mắt cũng phải mắng vài câu. Người trong giang hồ cũng bó tay với hắn, bí mật của Võ lâm minh chủ bị hắn rêu rao ai cũng biết, mất hết mặt mũi..."
Nghe đến đây, Tống Lan Ngọc lập tức bị thu hút sự chú ý, quên cả khóc.
"Bí mật gì?"
"Khụ, nghe nói minh chủ vì bạn tốt mà lừa một vị chưởng môn khác mượn giống. Chuyện vỡ lở, minh chủ không những phải đền bao nhiêu bạc mà còn phải năm lần bảy lượt đến tận cửa xin lỗi."
Hắn kể sơ qua chuyện này. Lúc đó hắn nghe xong cũng kinh ngạc đến rớt hàm, sau này nghe nhiều chuyện khác nữa thì thấy cũng chẳng ly kỳ quá đáng lắm. Tuy vị Tần chưởng môn kia mất mặt, tổn thương, nhưng thanh lâu là do ông ta tự đến, gái là do ông ta tự chơi, người ta có ép đâu.
"Giống gì mà đắt thế? Võ lâm minh chủ cũng không mua nổi à?"
Dương Đình: "..."
Hắn hạ giọng nói một từ, Tống Lan Ngọc trợn tròn mắt há hốc mồm: “Cái... cái này... Phụ nữ sao có thể làm thế? Cô ta muốn có con thì tìm người gả đi là được mà!"
Dương Đình: “Cô ấy không muốn lấy chồng, nhưng muốn có con..."
"Trên đời làm gì có chuyện như thế." Nói xong Tống Lan Ngọc khựng lại. Sao lại không có, người ta chẳng làm thế rồi sao? Tuy chuyện bị vạch trần, phải đền tiền xin lỗi, nhưng hình như cũng chẳng làm sao cả, người giang hồ cười nhạo là cười vị chưởng môn kia kìa.
Nhất thời bà hơi khó chấp nhận.
Hóa ra phụ nữ có thể sống phóng khoáng như vậy sao?
Bà mấp máy môi: "Vậy bạn tốt của minh chủ sống thế nào? Trong nhà không có đàn ông, cô ta phận đàn bà yếu đuối phải ra ngoài bươn chải, lại còn nuôi con, chẳng phải rất vất vả sao?"
“Cô ấy võ công cao cường, hồi trẻ bôn ba giang hồ cũng tích cóp được chút gia sản, mở mấy cửa tiệm. Giờ không dễ dàng ra tay, nhưng hễ ra tay là có một khoản bạc vào túi, cũng coi như cơm áo không lo."
Tống Lan Ngọc lại ngẩn ngơ lần nữa: "Vị Khổng Linh Chi kia mở thư viện cũng kiếm được tiền sao?"
"Thư viện không kiếm được tiền, ngược lại mỗi tháng còn phải bù lỗ không ít. Nhưng cô ấy mới mở bệnh viện, bệnh viện thì kiếm ra tiền, lúc con đi, còn có rất nhiều bệnh nhân từ nơi khác đến cầu y."
Dương Đình kể thêm về bệnh viện, nói cô ấy đã mua mấy ngọn núi xung quanh, dưới chân núi cũng kinh doanh nhiều nhà trọ, cửa tiệm.
Lần đầu tiên Tống Lan Ngọc nhận ra, vị lang trung nhà quê mà bà coi thường kia cũng có chỗ dựa, chỉ là chỗ dựa này không phải gia thế, không phải sự tôn trọng của chồng, mà là bản lĩnh của chính cô ấy.
Thấy mẹ đã nghe lọt tai, Dương Đình kiên nhẫn khuyên giải: "Mẹ, con thừa nhận, con đối với cô ấy quả thực có chút tâm tư khác thường, nhưng ngay cả bản thân con cũng không rõ đó là thích hay là khâm phục. Sơn trưởng ngày ngày bận rộn dạy học chữa bệnh, hoàn toàn không biết gì cả."
Tống Lan Ngọc nghe con nói vậy thấy chua xót trong lòng, con trai bà có chỗ nào không tốt chứ, cái gì cũng tốt.
“Con trai ta không được vì một nữ nhân mà đau lòng, là cô ta không xứng với con, may mà cô ta còn chút tự biết mình."
Dương Đình: "Mẹ, sau này mẹ đừng nhắc chuyện này nữa, cô ấy có tình lang rồi, lời này truyền ra ngoài không hay."
Nhắc đến người kia, Tống Lan Ngọc bĩu môi khinh thường, hận đến nghiến răng: “Chỉ được cái mã đẹp thì có tác dụng gì? Vì chút chuyện gió thổi mây bay mà chạy đến gây sự với con, chứng tỏ lòng dạ hẹp hòi, không làm nên trò trống gì đâu."
Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Kẻ lấy sắc thờ người, sắc suy thì tình phai, hắn coi trọng cái vị trí chính thất như thế, sớm muộn gì cũng có ngày bị bỏ thôi."
Dương Đình: "..."
Thế mẹ vì chút chuyện gió thổi mây bay mà chạy đến tìm Khổng Linh Chi thì sao? Hơn nữa với cái tính cách kia, Khổng Linh Chi mà phản bội vứt bỏ hắn thật, liệu hắn có chịu để yên?
Nhưng những lời này hắn không dám nói.
Cuối cùng cũng dỗ được mẹ về nhà, Dương Đình thở phào nhẹ nhõm.
Làm một đứa con có hiếu thật quá khó.
...
Ở một diễn biến khác, Khổng Linh Chi và Lục Nhân chơi bời chán chê cũng quay về. Bệnh viện còn bệnh nhân đang đợi cô, kỳ nghỉ kết thúc.
Lũ trẻ vẫn đang nghỉ hè, nhưng chúng thà quay lại trường đi học còn hơn.
Cái Tết này trôi qua còn mệt hơn ở thư viện.
Biết tin sang năm Khổng Linh Chi vẫn tuyển sinh, người ở mấy trấn lớn lân cận đều náo động!
Nhất là hai năm nay danh tiếng Khổng Linh Chi ngày càng lớn, người đến khám bệnh ngày càng đông, không ít người muốn gửi con đến làm đệ tử. Ngoài ra còn có người muốn đến học võ, môn võ công luyện một năm bằng mười năm kia ai mà chẳng thèm rỏ dãi.
Biết Khổng Linh Chi tuyển sinh hàng năm, bất kể dạy cái gì, cứ tống con đến đã, biết đâu cô thấy con mình xương cốt tinh kỳ thiên phú dị bẩm lại truyền thụ võ công cho thì sao.
Qua Tết, trên trấn xuất hiện rất nhiều người nơi khác, đều dắt theo con cái, vừa nghe ngóng xem mọi năm thi cái gì, vừa mời thầy về dạy trước cho con, quyết tâm phải thi đỗ.
Quanh mấy trấn này người biết chữ không nhiều, có người bèn để mắt đến học sinh của Khổng Linh Chi.
Mời chúng nó về dạy kèm chẳng phải quá chuẩn sao? Vừa học vừa tạo quan hệ, nhỡ thi đỗ, quen biết sư huynh sư tỷ trong thư viện cũng tiện, quan trọng nhất là rẻ!
,