Lục Nhân đang nấp sau gốc cây gần đó, dụi mắt lia lịa, hắn nghi ngờ mắt mình có vấn đề rồi.
Mấy tên này ở đâu chui ra thế hả?
Bọn họ đang làm cái trò gì vậy?
Sao từng tên, từng tên một đều xúm lại hiến ân cần với Khổng Linh Chi thế kia?
Đây là vợ ta! Nghe rõ chưa? Đây là vợ ta!
Bên kia, gã đao khách sau khi múa xong một bài đao pháp thì dừng tay. Hắn nhìn Khổng Linh Chi, trong mắt tràn đầy vẻ không nỡ...
"Khổng cô nương, những ngày qua đã làm phiền cô nương nhiều. Chỉ là kẻ như ta số phận đã định phải lang bạt giang hồ, ta... ta phải đi rồi."
Khổng Linh Chi trả lời: "Đi nhanh vậy sao? Chuyện này cũng đột ngột quá, hay là huynh ở lại thêm vài ngày nữa?"
Hắn lắc đầu, vẻ mặt thâm trầm: "Ta gánh trên lưng quá nhiều thù hận, ở lại chỉ đem đến thương tổn cho người khác, mà ta... lại không nỡ làm tổn thương cô."
Khổng Linh Chi thở dài: "Ta sớm biết sẽ có ngày này. Đã là quyết định của huynh, ta đương nhiên tôn trọng. Có điều... trước khi đi, có một việc huynh không được quên đâu nhé."
"Ta sẽ không quên..." Gã đao khách như đang kìm nén nỗi đau trong lòng: “Sao ta có thể quên được chứ? Những ngày tháng qua là quãng thời gian vui vẻ nhất trong đời ta, đủ để ta hồi ức cả phần đời còn lại."
Lục Nhân ở trong góc tối muốn lật bàn: (╯‵□′)╯︵┻━┻
Lát nữa ông đây đánh chết ngươi, cho ngươi xuống địa phủ mà hồi ức!
Hắn đang nghiến răng ken két thì nghe Khổng Linh Chi nói tiếp: "Đã không quên thì lát nữa huynh nhớ thanh toán tiền viện phí nhé. Thuốc thang dùng chữa thương cho huynh, bên khu nội trú đều có ghi chép đầy đủ cả đấy."
Đao khách:???
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của hắn, Khổng Linh Chi hỏi: "Sao thế? Huynh không nghĩ là ta chữa bệnh miễn phí cho người ta đấy chứ? Khoan nói đến trình độ y thuật hiện giờ của ta, được ta chữa trị cho là vinh hạnh lớn thế nào, mà đi khắp thiên hạ này làm gì có chỗ nào khám bệnh không lấy tiền?"
"Ta... ta không phải không trả tiền, chỉ là không ngờ ta sắp đi rồi, trong lòng Khổng cô nương lại chỉ nhớ đến tiền..."
Khổng Linh Chi thản nhiên: "Vốn dĩ ta cũng ngại nhắc đến chuyện này, nhưng huynh nằm viện bao nhiêu ngày, một đồng viện phí cũng chưa đóng... Giờ đột nhiên đòi đi, tiền thuốc men nợ lại không thể không thanh toán chứ? Chưa kể số thuốc ta dùng cho huynh đều là..."
Đao khách vẻ mặt đầy xấu hổ: "Đương nhiên là phải trả tiền rồi. Cô mở y quán, thư viện cũng chẳng dễ dàng gì, ta hiểu mà. Lát nữa ta sẽ đi thanh toán."
Hắn quay về chỗ ngồi, chẳng còn chút khẩu vị nào nữa. Trong lòng thầm tính toán, với cái thân phận đao khách lãng tử này, hắn có thể móc ra được bao nhiêu tiền? Liệu có đủ không? Nếu không đủ thì phải làm sao đây?
Đúng lúc này, vị thế gia công tử kia đột nhiên lên tiếng: "Mạc huynh nếu không tiện về tiền nong, ta có thể trả giúp huynh."
Khổng Linh Chi quay sang: "À đúng rồi, còn tiền thuốc của huynh nữa..."
"Của ta cứ thanh toán cùng với Mạc huynh đi."
"Được được được." Khổng Linh Chi gật đầu hài lòng: “Hôm nay coi như tiệc tiễn đưa Mạc huynh, mọi người không say không về!"
"Không say không về!"
Thiếu niên Đương Quy rót cho cô một chén nước ấm, chớp chớp mắt nói: "Tỷ tỷ uống ít rượu thôi, say sẽ đau đầu đấy."
"Vẫn là đệ chu đáo nhất."
Thiếu niên đỏ mặt ngượng ngùng: "Tỷ tỷ cứ trêu đệ mãi."
Hắn khẽ chạm tay vào cái chén. Có người nhận được tín hiệu, bèn mở miệng.
Tần Nhất Huyền nói: "Cậu giờ cũng không còn là trẻ con nữa, tốt nhất đừng có suốt ngày quấn lấy Khổng cô nương, kẻo ảnh hưởng đến thanh danh của cô ấy."
"Đệ coi tỷ tỷ như tỷ ruột của mình!"
Tần Nhất Huyền cười khẩy: "Nếu thực sự coi là tỷ ruột, sao động một chút là đỏ mặt?"
"Đệ... đệ..." Thiếu niên mặt đỏ bừng, luống cuống nhìn Khổng Linh Chi.
"Cậu cứ quấn lấy Khổng cô nương như vậy, để người ngoài nhìn thấy, họ lại tưởng Khổng cô nương là người phóng túng, không giữ phụ đạo."
"Câm miệng!" Vị công tử tuấn tú kia đột nhiên quát lớn: “Ta kính trọng học vấn của Tần tiên sinh, nhưng cũng không cho phép ông vấy bẩn danh dự Khổng cô nương như thế. Các vị ngồi đây có ai không tin vào sự trong sạch của cô ấy?"
Tần Nhất Huyền thẹn quá hóa giận: "Ta cũng đâu phải không tin cô ấy, chẳng qua thấy cô ấy suốt ngày dính lấy thằng nhóc này nên trong lòng khó chịu thôi!"
Đương Quy hừ một tiếng: "Sao hả? Tưởng đuổi ta khỏi tỷ tỷ là ông có cơ hội chắc? Theo ta thấy, bất cứ ai ngồi đây cũng đều hơn đứt ông! Tỷ tỷ dù không chọn ta thì cũng chẳng đời nào chọn ông."
"Ngươi! Ngươi đâu phải Khổng cô nương, sao biết cô ấy không chọn ta?" Tần Nhất Huyền nói xong bèn dùng ánh mắt mong chờ nhìn về phía Khổng Linh Chi.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Tất nhiên, có người thuần túy là xem kịch vui, cũng có người lo sốt vó, trong lòng không ngừng chửi rủa Lục Nhân.
Thấy Khổng Linh Chi không nói gì, Đương Quy kéo tay áo cô lắc lắc: "Tỷ tỷ, tỷ nói đi, nhiều nam nhi tốt thế này, rốt cuộc tỷ chọn ai?"
Khổng Linh Chi lại thở dài: "Mọi người đều muốn biết sao?"
Mấy người chạm mắt với cô đều gật đầu cái rụp.
"Được rồi. Trước tiên là Đương Quy, đệ còn nhỏ quá, ta đối với đệ chỉ như nhìn đệ đệ, nhìn học trò thôi, đệ hiểu chứ?"
Đương Quy gượng cười: "Đệ hiểu mà! Chỉ cần tỷ tỷ sống tốt là đệ mãn nguyện rồi."
Khổng Linh Chi tiếp tục: "Tần tiên sinh đàn rất hay, nhưng ta chỉ coi ngươi như ca ca."
Tần Nhất Huyền mặt mày méo xệch, thất thần ngồi xuống.
"Ta ngưỡng mộ Mạc huynh nhất, hành tẩu giang hồ, thấy biết bao chuyện thú vị, ta luôn coi Mạc huynh là tri kỷ..."
Nghe đến đây, mọi người bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
Chỉ nghe Khổng Linh Chi nói tiếp: "Còn có Sở công tử, đọc đủ sách thánh hiền, tài học hơn người, ta vừa gặp đã cảm thấy chúng ta có thể trở thành bạn tốt..."
Mọi người: Càng lúc càng sai rồi.
Khổng Linh Chi chốt hạ: "Quãng thời gian qua, chúng ta ở bên nhau chẳng phải rất vui vẻ sao? Đã là người một nhà, các vị đều thích ta, vậy sao không vì ta mà biến tình yêu nhỏ bé thành tình yêu lớn lao, vì ta mà buông bỏ những thành kiến cố chấp kia đi?"
Mọi người:???
Có phải họ đang hiểu theo cái nghĩa đó không?
Mấy ông thầy giáo nghe xong kinh ngạc đến mức mắt muốn rớt ra ngoài!
Ý gì? Là ý gì hả? Nói rõ ra xem nào! Mau nói đi! Bắt trả tiền để được nghe tiếp chúng ta cũng chịu!
Mấy kẻ "thương thầm" Khổng Linh Chi thì đã cứng đờ cả người.
Khổng Linh Chi hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ những lời các vị nói thích ta, muốn bảo vệ ta, muốn ta cả đời hạnh phúc đều là giả dối sao?"
Đương Quy vội nói: "Đương nhiên không phải giả! Tỷ tỷ cứu mạng đệ, cả đời này đệ chỉ mong tỷ tỷ hạnh phúc!"
"Nếu mọi người đều ở lại bên cạnh ta, ta sẽ rất hạnh phúc!" Khổng Linh Chi vẻ mặt thản nhiên như thể đang bàn xem mai ăn món gì: “Các vị đều là người khoan dung độ lượng lại có phẩm hạnh, ta tin mọi người nhất định sẽ chung sống hòa thuận!"
Mấy người kia còn đang sốc đến mức câm nín, bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên: “Thêm ta nữa!"
Mọi người:???
Lục Nhân chỉnh lại y phục, từ sau gốc cây bước ra, trên mặt nở nụ cười tươi rói.
Nếu Khổng Linh Chi muốn trị mấy tên này, hắn đương nhiên phải giúp cô dựng sân khấu!
Chỉ thấy người đàn ông tuấn mỹ phi phàm chắp tay thi lễ: "Tại hạ ngưỡng mộ Khổng cô nương đã lâu, nay cuối cùng cũng có cơ hội đến gần cô nương, quả là tam sinh hữu hạnh..."
Hắn nhìn lướt qua từng người một: "Mấy vị huynh đệ, chi bằng chúng ta sắp xếp thứ tự theo tuổi tác, sau này cứ xưng hô huynh đệ cho thân mật, thấy thế nào?"
Mấy người kia:???
Ai là huynh đệ với ngươi?
Bọn ta là đến lừa tiền, ngươi từ cái xó xỉnh nào chui ra thế?
Hơn nữa, với cái nhan sắc này của ngươi, cần gì phải làm thế! Thật sự không cần thiết mà!
,