"Mẹ ý là mẹ không định bán Tam Nguyệt? Chỉ cần hôm nay mẹ nói trước mặt lý trưởng là sẽ không bán Tam Nguyệt, sau này chuyện hôn nhân của con bé do vợ chồng con làm chủ, con sẽ dập đầu tạ lỗi với mẹ! Quỳ đến khi nào mẹ nguôi giận thì thôi."
"Ngươi..." Bà cụ cứng họng.
Bộ dạng này của bà, Ngưu tam thúc nhìn cái là biết ngay.
"Tỷ Phùng này, nhà tỷ nghèo đến mức không còn gì ăn nữa à?"
Bà cụ: "Đúng đúng, nhà nghèo rớt mồng tơi rồi, cả nhà đông thế này, không thể để chết đói cả nút được."
Ngưu tam thúc đột nhiên nổi giận: "Tỷ lừa ma à? Tưởng ta già rồi điếc lác mù dở chắc? Nghèo rớt mồng tơi mà lão tứ nhà tỷ vẫn đi học được? Đã nghèo thế sao không bán cháu gái thì cho lão tứ nghỉ học về làm ruộng đi."
Bà cụ buột miệng phản bác: "Thế sao được! Lão tứ nhà ta sau này làm quan to đấy."
Ngưu tam thúc: "Thế là tỷ định bán cháu gái thật à? Để nuôi lão tứ đi học?"
Ông không dám tin vào tai mình.
Cái làng này dù có đói rách đến mấy cũng không ai bán con bán cái, thế mà nhà họ Phùng còn nuôi nổi người đi học lại làm ra cái chuyện mất hết nhân tính này...
Phùng lão đầu thấy tình hình không ổn, vội vàng giải thích.
"Tam thúc, thúc nghe ta nói, chuyện là thế này..." Ông ta lặp lại bài văn vừa nói với con trai.
Nghe xong, Ngưu tam thúc hỏi: "Huynh tỷ đã ký giấy bán thân với người ta chưa?"
Bà cụ đảo mắt, chối bay: "Chưa ký, có phải bán cháu đâu, đã bảo là cho nó đi hưởng phúc mà."
"Đã chưa ký thì thôi đi. Vợ chồng lão nhị là cha mẹ ruột của con bé, chuyện hôn nhân đại sự phải do cha mẹ nó quyết. Nếu lão nhị không chịu thì chuyện này bỏ đi."
"Không được! Chúng ta đồng ý với người ta rồi." Bà cụ cuống lên: “Nhà người ta quyền thế, đồng ý rồi mà nuốt lời, sợ người ta giận cá chém thớt lên đầu lão tứ."
Ngưu tam thúc thở dài thườn thượt.
Ông nhìn sang Phùng lão đầu: "Ý ngươi thế nào? Cứ để vợ ngươi nói mãi thế, chẳng lẽ nhà này đàn bà làm chủ?"
Phùng lão đầu buộc phải lên tiếng: "Chuyện hôn nhân này đã định rồi... Tam thúc, chúng ta thật sự không bán cháu, đây là chuyện tốt hiếm có, nó đi là được hưởng phúc..."
Vợ Phùng lão nhị lúc này hận thấu xương: "Hưởng phúc? Bà mối còn chẳng có, cứ thế bắt con gái ta sang ở, con gái ta trong mắt ông bà rẻ rúng thế sao? Đến kỹ nữ lầu xanh muốn ngủ cùng còn phải trả tiền đấy."
"Tỷ nói cái gì thế hả? Rốt cuộc là ai coi thường con gái, so sánh nó với kỹ nữ?" Phùng lão đầu quát con dâu: “Chúng ta là tổ phụ tổ mẫu nó, lại đi hại nó chắc?"
"Sao lại không? Ông bà còn đuổi con trai ruột ra khỏi nhà giữa trời đông giá rét thế này thì còn chuyện gì mà không làm được?"
Phùng lão đầu tỏ vẻ bất lực: "Mẹ các con giận quá mất khôn nói lẫy thôi, nhưng các con cũng không nên bỏ đi như thế, lại còn gọi tam thúc đến, vạch áo cho người xem lưng."
Thấy hai vợ chồng già này cứ vòng vo tam quốc, Ngưu tam thúc hắng giọng khuyên giải: "Tiểu Phùng à, ngươi đã gọi ta một tiếng tam thúc thì ta cũng khuyên ngươi một câu. Đã chưa ký giấy tờ, chưa có bà mối đến cửa, thì chuyện này vẫn còn cứu vãn được. Anh cứ bảo đi xem bát tự thấy không hợp, hủy hôn là xong."
"Không được!" Bà cụ sốt ruột định nói gì đó nhưng bị chồng ngăn lại.
“Lão nhị bao năm làm lụng vất vả bà con đều thấy cả, vợ chồng nó chỉ có mụn con này, chuyện hôn nhân cứ để chúng nó tự quyết đi. Huynh tỷ già rồi, bớt lo chuyện bao đồng, hưởng phúc cho lành. Thôi thôi, đừng cãi nhau nữa. lão nhị, vợ lão nhị, hai đứa nhận lỗi với cha mẹ đi. Sau này chuyện chồng con của cái Tam Nguyệt tự chúng ngươi lo, trong làng thiếu gì trai ngoan hiền lành, nếu có mối nào vừa ý, ông chú này làm mai cho."
Nghe Ngưu tam thúc nói thế, bà cụ cuống quýt, chẳng còn nể nang gì nữa, buột miệng: “Không được! Giấy tờ ký rồi! Con Tam Nguyệt mà không đi, nhà ta phải đền một đống tiền đấy!"
Mặt Ngưu tam thúc lạnh tanh.
Con trai ông đứng bên cạnh thầm nghĩ, biết ngay là các người ký rồi mà, cha ta tuy già nhưng mắt tinh lắm, nhìn thấu tâm can các người ngay.
"Giấy tờ? Đưa đây ta xem."
Phùng lão đầu giật mạnh áo vợ, cười làm lành: "Tam thúc đừng nghe bà ấy nói linh tinh, làm gì có giấy tờ nào."
"Đã không có giấy tờ thì hủy hôn đi."
"Không..." Bà cụ chưa nói hết câu đã bị ánh mắt hung dữ của chồng chặn lại.
Ngưu tam thúc: "Tiểu Phùng, ngươi đừng có diễn kịch trước mặt ta nữa. Ngươi cứ khăng khăng không bán cháu, thế có dám mang giấy tờ ra đây không?"
Sắc mặt Phùng lão đầu khó coi vô cùng.
"Tam thúc, đây là chuyện riêng nhà ta, vợ chồng lão nhị không hiểu chuyện làm phiền chú rồi."
"Ta thấy ngươi mới là người không hiểu chuyện!"
Phùng lão đầu xưa nay vẫn cho rằng mình có chút địa vị trong làng, con trai út là người có học, tuy chưa đỗ đạt gì nhưng sớm muộn cũng sẽ làm quan, đến lúc đó ông ta cũng được làm lão gia.
Giờ bị Ngưu tam thúc mắng xối xả trước mặt con cháu, ông ta thấy mất hết mặt mũi.
"Tam thúc, ta đã nói rồi, đây là chuyện nhà ta."
Ngưu tam thúc vốn định khuyên giải để gia đình êm ấm, nghe ông ta nói vậy thì trong lòng chỉ biết thở dài.
Phùng lão nhị đột ngột lên tiếng: "Cha, mẹ, con muốn phân gia. Nhân có ông Ba ở đây, phân gia luôn đi."
Phùng lão đầu choáng váng mặt mày: "Ngươi... ngươi nói cái gì?"
Bà cụ cũng nổi trận lôi đình: “Lão nhị, ngươi điên à? Cha mẹ còn sờ sờ ra đấy mà ngươi đòi phân gia?"
Phùng lão nhị bỗng gào lên, tiếng gào như sấm nổ: "Không phân gia thì con gái con bị bán mất! Nó là giọt máu duy nhất của con!"
Người đàn ông vạm vỡ òa khóc nức nở, vừa khóc vừa đấm ngực thùm thụp.
"Sao cha mẹ không bán con đi cho rồi! Tam Nguyệt nhà con chưa đến mười tuổi, vẫn còn là trẻ con, cha mẹ nỡ lòng nào bán nó làm nô tì cho người ta? Hay cha mẹ bán quách vợ chồng con đi!"
Lời này khiến cha con Ngưu tam thúc nghe mà xót xa trong lòng.
Phùng lão đầu mặt mày âm trầm: “Lão nhị, ngươi còn nhận ta là cha thì cút ngay về phòng!"
Vợ Phùng lão nhị quỳ xuống dập đầu lia lịa: "Xin ông Ba làm chủ cho chúng cháu! Ông cũng nghe thấy rồi đấy, cha mẹ chồng nhất quyết bán con cháu, chúng cháu chết cũng không chịu."
Phùng lão đầu định mắng tiếp thì bị Ngưu tam thúc ngắt lời: "Vừa nãy ngươi còn đuổi chúng nó ra khỏi nhà, xem ra cũng chẳng muốn sống chung nữa, chi bằng phân gia đi. Phân gia rồi, giấy tờ ngươi ký coi như vô hiệu, cháu gái không bị bán, con trai con dâu còn nhớ đến cái tình của ngươi, sau này về già còn có đứa chăm sóc."
"Dựa vào đâu? Muốn phân gia cũng được, một sào ruộng cũng đừng hòng lấy, của nả trong nhà là của ta tất, đến cái quần cái áo trên người nó ta cũng lột sạch!" Bà cụ chống nạnh: “Lúc ta đẻ nó ra nó trần truồng đến thế giới này, giờ muốn phân gia thì cút đi với hai bàn tay trắng!"
,