Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 397: Thầy Giáo Thích Ta Nhất

❊ ❊ ❊

Theo thỏa thuận trước đó, mỗi ngày Chương Tầm Thiện sẽ đến cái viện mà hai cha con hiệp khách thuê để dạy học. Cha cô bé sẽ đưa cô đi, đợi cô dạy xong rồi đón về.

Hai cha con hiệp khách rất hòa nhã, còn chuẩn bị trà nước cho cha cô bé. Vị hiệp khách nọ ngồi bên cạnh trò chuyện với cha cô, kể những chuyện thú vị trên giang hồ.

...

Hôm nay vị hiệp khách gặp bạn cũ nên cho họ tan học sớm. Cha cô bé đi được một đoạn thì chậm dần, cuối cùng chỉ vào sạp thịt đằng xa: "Hay là mua ít thịt về đi."

Chương Tầm Thiện: ←_← Cha trộm tiền của mẹ phải không?

Cha cô bé móc tiền ra: "Lúc đi mẹ con đưa đấy, bảo mua kẹo hồ lô với ít đồ ăn vặt cho con. Ta nghĩ, chi bằng mua ít thịt về hầm một nồi, cả nhà cùng ăn."

"Mua!" Chương Tầm Thiện dứt khoát đi thẳng đến sạp thịt. Miếng thịt ngon đã bán hết, nhưng ông chủ sạp thịt vừa thấy cô bé bèn bảo vợ lấy miếng thịt để dành ra.

"Tiểu tài nữ nhà họ Chương đến rồi à!" Gã đàn ông vạm vỡ lau tay vào tạp dề cười nói: “Muốn ăn thịt cứ bảo trước một tiếng, thúc để dành miếng ngon cho."

Vợ ông ta mang thịt ra còn tranh thủ lấy lòng: "Miếng này cô định để phần cho tiểu di nhà cô đấy, nhưng tiểu tài nữ muốn ăn thì ưu tiên cháu trước. Sau này muốn ăn cứ ra bảo cô, cô cắt cho miếng ngon nhất."

“Cảm ơn cô thúc ạ!"

"Ây da, khách sáo gì. Con bé thứ hai nhà cô còn nhỏ, đợi hai năm nữa cũng cho nó theo cháu học vài chữ, nếu thi đỗ vào thư viện thì còn phải nhờ cháu chăm sóc đấy!"

Đứa bé thứ hai mà hai vợ chồng nhắc đến đang ngồi bên cạnh vừa quệt nước mũi vừa nghịch xương lợn, ngẩng đầu thấy Chương Tầm Thiện bèn reo lên: "Lớp trưởng! Lớp trưởng!"

Nó nghe bọn trẻ con khác gọi thế nên học theo.

...

Trên đường về, trời đã sẩm tối. Mọi năm giờ này đường xá vắng tanh, năm nay trên trấn đông người, giờ này vẫn còn người đi lại, mấy hàng quán nhỏ vẫn còn đỏ lửa, tiếng rao hàng vang lên trong gió lạnh.

Cha cô bé bỗng nhiên nói một câu: "Ta chưa bao giờ nghĩ có ngày lại nhờ con gái mà rạng danh tổ tông."

Cô bé bực mình đáp trả: "Đầu thai làm con gái đúng là có lỗi với cha quá."

Người đàn ông im lặng một lúc: "Bây giờ cũng tốt mà."

Còn một câu ông ta chưa nói ra, nếu Tầm Thiện là con trai thật, chắc chắn ông ta sẽ liều mạng kiếm tiền nuôi con ăn học. Có thể ông ta sẽ giống như cha mình, vất vả nuôi con bao năm chẳng thấy con nên người, cuối cùng kiệt sức mà chết. Còn con trai ông ta có thể lại giống ông ta, không có thiên phú đọc sách nhưng vì cha mẹ kỳ vọng mà buộc phải cố gắng, rồi cũng chẳng đỗ đạt gì, chán nản nửa đời người.

Về đến nhà, mẹ cô thấy xách thịt về bèn hỏi: "Sao không mua đồ ăn vặt cho con? Con bé đi dạy vất vả, ông mua thịt làm gì?"

Cha cô bé: "Nó không thích ăn vặt, nó đòi ăn thịt đấy chứ."

Vẫn là ông cha ấy.

Nhưng cô bé không vạch trần cha: "Mẹ, con muốn ăn thịt."

"Được được được, hôm nay cơm nấu xong rồi, mẹ xào trước một ít cho con đỡ thèm, mai hầm cả nồi nhé." Bà vừa thái thịt vừa lẩm bẩm: “Cũng nên mua ít thịt, mẹ nghe người ta bảo người luyện võ phải ăn nhiều thịt mới có sức."

Chương Tầm Thiện vào bếp giúp mẹ nhóm lửa, bà lại có chút hối hận: "Biết thế lúc đầu chọn bao ăn, mấy người giang hồ này ăn uống sang lắm, ngày nào cũng mua thịt, sạp thịt cách ngày lại phải mổ lợn... Nhà họ Lưu khôn thật, ngoài trả tiền còn bao cơm, tính ra hời hơn mấy chục văn kia nhiều."

...

Nhà họ Lưu mà bà nhắc đến chính là nhà của Lưu Chính. Cậu bé vốn không định đi làm thầy đồ, tự thấy mình giảng bài không giỏi, thà tranh thủ kỳ nghỉ ôn tập bài vở, phấn đấu sang năm giành hai cái giải nhất còn hơn.

Nhưng nhà kia trả cao quá, không chỉ trả tiền mà còn bao ăn.

Tuy học trò là một đứa con gái, lại còn nghịch ngợm, hay hỏi mấy câu kỳ quái, nhưng mẹ cô bé trả tiền hào phóng quá.

Cậu bé chẳng dám nói với ai, hai mẹ con nhà này thuê cậu dạy học, một tháng trả tận hai lạng bạc!

Hai lạng đấy! Thuê một tú tài dạy học cũng chỉ đến thế thôi, ví dụ như Chu phu tử của bọn cậu.

Cậu còn đặc biệt hỏi, nhưng bác gái bảo tú tài bị người ta thuê hết rồi, hơn nữa nhà có hai mẹ con góa bụa, mời đàn ông về nhà không tiện.

Còn cậu, tuổi còn nhỏ, chưa tính là đàn ông.

Lưu Chính: "..."

Thôi được rồi, bác là chủ, bác nói gì cũng đúng.

"Tiểu sư phụ, cô giáo có nghiêm khắc không? Nếu các người không học hành tử tế có bị phạt không?"

Lần này Lưu Chính không sửa lưng cô bé nữa, chỉ trả lời: “Cô giáo không nghiêm khắc lắm, bạn học của ta không có ai không chăm học cả. Phạm lỗi thì sẽ bị phạt."

Mắt cô bé sáng rực lên, hào hứng hỏi: "Phạt thế nào ạ? Đánh đòn? Dùng roi quất? Hay tát tai? Hay là phạt quỳ?"

Lưu Chính: "..."

Nghe giọng điệu có vẻ em rất muốn nếm thử mấy món đó nhỉ?

"Trước đây có một lần học sinh năm nhất phạm lỗi, bị phạt tập thể chạy bộ buổi sáng."

“Chạy cái gì cơ?"

“Chạy vòng quanh sân thôi."

Cô bé mặt đầy vẻ thất vọng: “Chỉ thế thôi ạ? Không còn gì khác nữa sao?"

Lưu Chính: Em còn muốn thế nào nữa, chúng ta bị đánh em mới vui à?

Cô bé không biết nghĩ đến cái gì: "Sư huynh, cô giáo thích học sinh nào nhất? Có lén dạy riêng cho ai không?"

Lưu Chính: “Cô giáo luôn công bằng, không thiên vị ai cả."

Cô bé chống cằm: "Đợi muội bái vào môn hạ của cô, cô nhất định sẽ thích muội nhất!"

Từ lúc mới gặp, con bé này đã gọi cô giáo của cậu là “Cô", cứ như thể việc thi đỗ vào trường là chuyện đã rồi vậy. Lúc này tính khí ương ngạnh của Lưu Chính lại trỗi dậy.

"Em tự tin gớm nhỉ, bài hôm qua dạy thuộc chưa?"

"Thuộc rồi." Cô bé lập tức đọc làu làu nội dung bài học hôm qua, còn lấy giấy bút ra viết lại tại chỗ, chữ viết còn đẹp hơn cả chữ cậu, ngang ngửa với chữ của lớp trưởng.

Lưu Chính: "..."

"Xin hỏi, em có khả năng nhìn qua là nhớ à?"

“Cũng không hẳn, nhưng huynh dạy đi dạy lại bao nhiêu lần thế, có ngốc mới không nhớ được." Cô bé lại hỏi: “Sư huynh, cô giáo có dạy võ công không?"

"Ta nói rồi mà, võ thuật có thầy giáo riêng dạy, hơn nữa không dạy cái gì mà... Hỗn Độn Đại Pháp như các em đồn đâu."

"Nếu cô nhìn thấy muội, chắc chắn sẽ dạy muội, muội là kỳ tài luyện võ ngàn năm có một đấy, sư huynh biết thế nào là kỳ tài không?"

Lưu Chính: "Sao ta lại không biết, bạn học Bối Tứ Nương của ta có trí nhớ siêu phàm, chẳng phải là kỳ tài sao, nhưng bạn ấy cũng đâu có lần nào cũng đứng nhất. Thế mới thấy thiên phú tuy quan trọng nhưng không thể thay thế tất cả."

Thấy cô bé vẫn chưa phục, cậu nói tiếp: "Trên đời này phần lớn đều là người bình thường, ta cũng vậy. Nhưng người bình thường chỉ cần nỗ lực, chăm chỉ học hành thì cũng có thể kiếm được một tiền đồ, có con đường riêng của mình."

Cô bé định nói gì đó thì chú của cô bé quát lên: "Liễn Nhi! Tập trung nghe giảng, không được nghịch ngợm!"

“Con biết rồi cha..."

"Liễn Nhi!"

“Con biết rồi nhị thúc!"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.