Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 359: Chó Đáng Yêu Thế Mà

❊ ❊ ❊

Cuối cùng Nghiêm minh chủ vẫn mang bức thư đó về, tất nhiên cũng không quên hỏi han tình hình chi tiết của đệ đệ.

Lục Nhân rõ ràng rất ưng người đệ đệ này, kể cho ông ta nghe rất lâu.

Kể đến đoạn cuối, Lục Nhân lộ rõ vẻ ghen tị: "Nhà hắn nuôi nhiều thú lắm, nhiều vô kể, toàn lông xù xù. Con cái hắn cả ngày chơi đùa với đám thú lông xù ấy. Hai vợ chồng đều thuộc tộc ngự thú, ngoài nuôi con còn phải nuôi một đàn thú, ngày nào cũng giặt giũ nấu cơm cho con, rồi lại tắm rửa nấu ăn cho thú... Để nuôi sống đám thú, ngoài việc nhận nhiệm vụ, họ còn nuôi rất nhiều trâu bò lợn cừu. Hắn còn đặc biệt làm thịt một con dê đãi ta, thịt tươi ngon lắm. Còn cho thú cưng chở ta chạy mấy vòng..."

"Ta còn định xin một con sói con về cho Khổng Linh Chi nuôi chơi, nhưng hắn không cho, bảo người Trung Nguyên hay thay lòng đổi dạ." Nói đến đây, Lục Nhân đập bàn phẫn nộ: “Tất cả là tại cha ngươi, làm hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức của cả Trung Nguyên! Không thì ta đã mang được con sói con đáng yêu về cho Linh Chi rồi. Sau này nếu ta với Linh Chi cãi nhau, tất cả là tại cha ngươi, ta sẽ đi đào mộ ông ấy lên!"

Nghiêm minh chủ giả vờ không nghe thấy mấy câu cuối, vội vàng cáo từ ra về.

Ông ta cầm thư phi ngựa ngày đêm về đến nhà.

Vợ ông ta thấy chồng về vội sai người hầu pha nước nóng cho ông ta tắm rửa.

Tắm rửa xong xuôi, ông ta nói chuyện với vợ vài câu rồi mới sang phòng cha. Ông cụ đã yếu lắm rồi, chỉ còn thoi thóp, ngày ngày dùng sâm nước cầm hơi, chỉ mong ngóng tin tức của đứa con út.

Nghiêm minh chủ bước lại gần, giọng xúc động: "Cha, tìm thấy tin tức của tiểu đệ rồi, thúc ấy vậy mà lại đến nhà mẹ đẻ của di nương, giờ đã nhận tổ quy tông..."

Ông cụ thở hắt ra, khó nhọc hỏi: "Cái... cái gì? Nhận tổ quy tông?"

"Vâng, thúc ấy đổi tên, theo họ di nương, còn học được bản lĩnh ngự thú gia truyền của họ ngoại, giờ đã có gia đình con cái đề huề, cũng tạo dựng được chút danh tiếng đấy ạ."

Ông cụ: "Nó... nó lại dám... Người đâu? Ta muốn hỏi nó..."

Nghiêm minh chủ lộ vẻ tiếc nuối: "Cha, tiểu đệ không về. thúc ấy bảo... con cái đang tuổi học võ, sợ đi xa làm lỡ dở việc luyện tập của bọn trẻ nên không về được."

"A!" Ông cụ giận dữ gầm lên: “Nó không thèm về chịu tang cha ruột sao?"

Cha nó sắp chết rồi mà không bằng chuyện dạy con học võ cỏn con? Ông cụ thở hồng hộc, thân thể vốn đã nặng nề giờ như bốc hỏa.

"Nghịch tử, nghịch tử..."

Nghiêm minh chủ đợi cha thở đều lại một chút mới nói tiếp: "Cha, tiểu đệ thay mặt di nương viết cho cha một bức thư đoạn tuyệt quan hệ. Sau này di nương không còn là thiếp thất của cha nữa, tiểu đệ... đương nhiên cũng không còn là con của cha."

Vừa nói ông ta vừa dâng bức thư lên trước mặt cha, còn chu đáo mở sẵn ra, để lộ ba chữ to đùng "Hưu Phu Thư".

"Phụt..."

Ông cụ nhìn bức thư, lại nhìn đứa con cả vốn luôn "hiểu chuyện, chín chắn", không nhịn được nữa phun ra một ngụm máu tươi. Cùng với ngụm máu này, chút tinh khí cuối cùng của ông cụ cũng tan biến, tắt thở.

Lúc chết mắt vẫn trợn trừng, dường như không hiểu sao mình lại rơi vào kết cục này.

Nghiêm minh chủ đột nhiên gào lên: "Cha! Cha ơi! Cha không được chết, cha đừng bỏ con!"

Tiếp đó là tiếng khóc xé ruột xé gan.

Cả Nghiêm gia bắt đầu bận rộn, treo cờ trắng, cả nhà khoác áo gai, lập linh đường, phát tang rộng rãi báo tin buồn cho thân bằng cố hữu.

Chẳng bao lâu sau khách khứa đến viếng tấp nập.

Hậu sự của ông cụ được tổ chức rất long trọng, con cháu hiếu thảo, bạn bè đông đủ đến khóc tang. Mộ phần cũng đã xây xong từ sớm, con cháu còn túc trực bên mộ đủ bốn mươi chín ngày, sau đó để tang tròn ba năm.

Ai nấy đều khen ông cụ có phúc, đó là chuyện về sau.

...

Sau khi cha mất, Nghiêm minh chủ ngày ngày hầu hạ bên cạnh mẹ, sợ bà quá đau lòng.

Một thời gian sau, bà cụ nguôi ngoai bớt nỗi đau, hỏi thăm tình hình người con thứ.

Nghiêm minh chủ do dự một chút rồi kể thật.

"Thứ đệ thay di nương viết thư bỏ cha..."

Bà cụ ngẩn người, nhớ lại người phụ nữ kiều diễm năm nào: "Cô ấy là người ngoại tộc, không hiểu lễ giáo Trung Nguyên, làm gì có chuyện đàn bà bỏ chồng. Huống hồ cô ấy với cha con cũng không phải vợ chồng chính thức, bức thư bỏ chồng này... không tính là thật."

Bà lại lải nhải chuyện hậu sự của mình: "Đợi sau khi ta chết, hãy táng ta cùng cha con, mộ của di nương cũng dời về cạnh mộ bọn ta. Dù sao cô ấy cũng sinh con cho cha con, sau này các con cúng tế tổ tiên cũng có phần hương hỏa của cô ấy."

Nghiêm minh chủ: "Mẹ... e là không dời về cùng được đâu ạ..."

"Tại sao?"

"Tiểu đệ trước khi đi đã lén đào trộm hài cốt của di nương rồi." Ông ta không dám nói trong mộ di nương chỉ có xác một con chó hoang, ý là chửi cha ông ta lòng lang dạ thú, chỉ xứng chôn cùng chó.

Theo lời Lục Nhân kể lại, nguyên văn lời tiểu đệ là: "Sau này ta nhận tổ quy tông, phát hiện ra chó sói và chó nhà đều có trái tim, nguơi đối tốt với nó, nó cũng tốt với nguơi. Ta hối hận vô cùng vì đã sỉ nhục loài chó. Chó đáng yêu thế mà, người đó không xứng chôn cùng chó."

Nhưng những lời này ông ta không dám nói với mẹ.

Bà cụ thẫn thờ nhìn về phía xa.

Hồi lâu sau bà nói: "Cũng tốt, cô ấy có con trai, cũng không thiếu hương hỏa cúng tế."

Còn về phần Nghiêm gia, đến hài cốt bị đào trộm cũng không phát hiện ra, xem chừng cũng chẳng quan tâm một người thiếp chôn ở đâu.

Bà không nhắc lại chuyện hợp táng với chồng nữa, chỉ vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay. Đây là vòng gia truyền của Nghiêm gia, chuyên truyền cho con dâu trưởng.

Chiếc vòng ngọc lúc nào cũng đeo trên tay bà, có lúc ấm áp, có lúc lạnh lẽo, nhưng dù thế nào, bà cũng không tháo xuống được nữa.

Nghiêm minh chủ không biết phải nói với mẹ thế nào rằng bà có thể sống tự tại hơn. Con trai bà đã là Võ lâm minh chủ, bà muốn làm gì cũng chẳng ai dám dị nghị, kể cả tìm vài người đàn ông chu đáo về hầu hạ cũng chẳng ai dám ho he nửa lời.

Nhưng đối diện với người mẹ mệt mỏi này, ông ta chẳng thốt nên lời.

Không dám cũng không thể phá vỡ cuộc sống yên bình của bà.

Đúng lúc này, bà cụ đột nhiên đưa tay xoa đầu ông ta.

"Con tốt hơn cha con. Con trai ta dạy dỗ tốt hơn ông ấy."

Sống mũi Nghiêm minh chủ cay cay, nước mắt trào ra.

Ông ta gục đầu vào lòng mẹ khóc nức nở như hồi còn bé.

Bàn tay gầy guộc già nua của mẹ dịu dàng vuốt ve lưng ông ta, dỗ dành: "Không khóc, không khóc, mẹ ở đây mà, sao lại tủi thân thế này..."

Ông ta tủi thân thay cho mẹ.

Mười tháng mang nặng đẻ đau, ngày sinh nở chồng lại dắt một người thiếp đang mang thai về. Bà mang tiếng là vợ cả "hiền lương thục đức", đến một giọt nước mắt cũng không được rơi, vừa phải chăm sóc con mới sinh, vừa phải an ủi cô thiếp thất vì đau lòng quá độ mà động thai khí, lại còn phải cai quản cả gia đình lớn.

Chồng bà thậm chí không có lấy một lời giải thích, vứt lại cả đống "phiền toái" rồi lại bỏ đi chơi bời lêu lổng.

Nghiêm minh chủ khóc một hồi, ngượng ngùng lau nước mắt, lại lấy khăn tay lau nước mũi dính trên áo mẹ...

"Không khóc nữa à? Tưởng phải lấy bánh ngọt ra dỗ con chứ."

Nhũ mẫu già bên cạnh cười bưng một đĩa bánh đến: "Tiểu thiếu gia, đây là táo mật cậu thích ăn nhất, chỉ được ăn ba quả thôi nhé, ăn nhiều sâu răng đấy."

Nghiêm minh chủ đỏ bừng cả mặt già.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.