Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 376: Kẻ Ngốc Dễ Lừa

❊ ❊ ❊

Khi Tiêu Ngũ Nương mở mắt, xung quanh cô là một đám trẻ con. Trong những ngày hôn mê, cô lờ mờ nghe thấy tiếng trẻ con nói chuyện, bàn tán về bệnh chứng và dược tính, thỉnh thoảng còn chêm vào vài câu thơ.

Cô cứ ngỡ mình được đưa đến Hồi Xuân Cốc, nhưng mở mắt ra lại thấy không đúng lắm.

Căn phòng này... kỳ quái, lũ trẻ cũng kỳ quái, cứ như mấy ông cụ non chơi đồ hàng, thảo luận về "bệnh tình" của cô.

"Ưm..."

Chương Tầm Thiện: "Cô ấy tỉnh rồi. Rõ ràng hôn mê lâu như vậy mà mạch đập vẫn rất mạnh mẽ."

Điền Mẫn: "Sao các cậu chẩn ra cô ấy mang thai thế? Ta chịu thua luôn..."

Vừa nói cô bé vừa vươn bàn tay nhỏ xíu ra bắt mạch cho Tiêu Ngũ Nương.

Chẳng sờ thấy gì cả, nhưng đúng là mạch đập khá mạnh.

Hà Chính: "Thực ra ta cũng không rõ lắm, nhưng cậu nhìn xem, mặt và tay chân cô ấy không béo, mà bụng lại hơi nhô lên một chút..."

Tiêu Ngũ Nương kinh hãi biến sắc: "Các cháu đều biết ta mang thai rồi sao? Vậy... vậy Thế tử cũng biết rồi à?"

"Cái ông đưa cô đến đây, bảo là không chữa khỏi cho cô thì bắt chúng cháu chôn cùng ấy hả?" Điền Mẫn bực bội nói: “Ông ta bảo về nhà gom tiền chữa bệnh cho cô, ai ngờ đi một mạch không thấy quay lại."

Tiêu Ngũ Nương vội vàng giải thích: "Chàng chỉ nói miệng thế thôi, sẽ không làm hại các cháu đâu..."

Điền Mẫn: "À vâng vâng vâng, ông ta kề dao vào cổ chúng cháu cũng chỉ là dọa thôi, lũ trẻ đáng thương như chúng cháu đáng đời bị dọa, cô chết thì chúng cháu phải chôn cùng, cả cái bệnh viện này nợ cô chắc."

Tiêu Ngũ Nương: "..."

Các bạn học: "..."

Điền Mẫn đúng là có chút năng khiếu "khịa" người khác.

"Xin lỗi... Ta thay chàng xin lỗi các cháu..."

Điền Mẫn: "Cô là mẹ ông ta hay tổ mẫu ông ta mà thay ông ta xin lỗi? Ông ta không có mồm hay không có chân mà không tự đến xin lỗi được?"

Tiêu Ngũ Nương lại lần nữa cứng họng.

Im lặng một lát, cô yếu ớt hỏi: "Không biết người lớn nhà các cháu có đây không?"

"Cô giáo đang khám bệnh cho bệnh nhân. Cô là Tiêu cô nương phải không ạ?" Chương Tầm Thiện ho khan một tiếng, ra dáng lớp trưởng, bảo Điền Mẫn lùi lại: “Cháu xin giới thiệu qua tình hình, đây là Bệnh viện số 1 trực thuộc Đại học Y khoa Hứa Quận..."

Cô bé tóm tắt sơ qua việc họ đều là thực tập sinh của bệnh viện, đồng thời là học sinh của thư viện. Cô giáo nói bệnh của đối phương đã khỏi gần hết rồi, nhưng vẫn cần nằm viện một thời gian để theo dõi thêm.

"Đa tạ... Ta, ta là Ngũ nương của Tiêu gia ở kinh thành, ta có thể viết thư về cho gia đình không?" Nhận được sự đồng ý, Tiêu Ngũ Nương thở phào nhẹ nhõm: "Ta sẽ bảo người nhà gửi tiền đến."

Thấy cô có vẻ mệt, đám trẻ lần lượt ra ngoài, chỉ có Bối Tứ Nương ở lại.

Lúc này Tiêu Ngũ Nương mới để ý đến cô bé. Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, trắng trẻo sạch sẽ, rõ ràng là một đứa trẻ con nhưng lại ra vẻ người lớn.

"Chào Tiêu Ngũ Nương, cháu tên là Bối Khiêm, ở nhà đứng thứ tư, cô cũng có thể gọi cháu là Bối Tứ Nương."

Cái tên "Khiêm" là do cô bé tự đặt, từ khi nghe thầy Dương giảng về chữ "khiêm tốn", cô bé cảm thấy từ này rất hợp với mình.

"Ờ... chào Tứ Nương."

"Cháu có một câu hỏi muốn hỏi cô."

"Cháu nói đi..."

Bối Tứ Nương nhìn cô chăm chú: "Mang thai là như thế nào ạ? Bụng có đau không? Em bé trong bụng có đạp lung tung không? Với cả, làm thế nào để bỏ em bé vào trong bụng được ạ?"

Tiêu Ngũ Nương: "..."

Hai má cô hơi đỏ lên: "Cái này, đợi cháu lớn lên sẽ biết, mẹ cháu sẽ dạy cháu."

Bối Tứ Nương vừa thở dài vừa lắc đầu: "Xem ra cô sẽ không nói cho cháu biết rồi." Cô bé định bỏ đi, sực nhớ ra điều gì, móc trong túi áo ra một gói giấy nhỏ, bên trong là loại kẹo cô bé thích ăn nhất do thư viện phát: “Cho cô kẹo này, từ giờ chúng ta là bạn bè nhé."

Tiêu Ngũ Nương thụ sủng nhược kinh nhận lấy: "Cảm ơn cháu."

Bối Tứ Nương lại sán đến gần: "Đã là bạn bè rồi, cô nói cho cháu biết được chưa?"

Tiêu Ngũ Nương im lặng đẩy cái đầu nhỏ của cô bé ra, định trả lại kẹo.

"Thôi, cho cô đấy, sau này rảnh cháu sẽ đến thăm cô. Cô nghỉ ngơi cho khỏe, thiếu gì cứ bảo cháu."

Bước ra khỏi phòng bệnh, Bối Tứ Nương thầm tính toán, xem ra tặng kẹo một lần chưa đủ, phải đến thêm vài lần nữa. Đợi khi nào trở thành bạn bè thực sự, quan hệ thân thiết hơn, chắc chắn sẽ hỏi ra được hết những điều muốn biết.

Hết cách rồi, người lớn khác đều khó lừa, chỉ có bệnh nhân mới đến này là ngốc nghếch, siêu dễ dụ.

...

Tiêu Ngũ Nương nằm ba ngày thì dậy đi lại được. Trong bệnh viện có khá nhiều bệnh nhân, cô luôn cảm thấy chỗ nào cũng có mùi lạ, bèn tìm gặp vị "Viện trưởng" quản lý nơi này.

"Hóa ra Viện trưởng là một cô nương trẻ tuổi thế này..." Cô nói giọng dịu dàng, ánh mắt lướt qua vết sẹo trên mặt Khổng Linh Chi với vẻ thương cảm: “Tiêu gia có một loại thuốc mỡ trị sẹo, ít hôm nữa ta sẽ bảo người mang đến, biết đâu có tác dụng."

Khổng Linh Chi: "..."

"Ngồi đi." Cô mời Tiêu Ngũ Nương: “Cô tìm ta có việc gì không?"

Tiêu Ngũ Nương nghĩ thầm, cô nương này chắc xuất thân không tốt lắm, không hiểu lễ nghi tiếp khách.

"Ta muốn hỏi xem gần đây có viện tử nào khác không, thuê hay mua đều được."

Khổng Linh Chi: "Cô có biết tiền khám bệnh của cô vẫn chưa trả đủ không?"

Tiêu Ngũ Nương ngẩn ra: "Tiêu gia chưa gửi ngân lượng đến sao?"

Khổng Linh Chi gọi vọng ra ngoài: "Tiểu Lục, vào kể cho cô ấy nghe tình hình nhà cô ấy đi."

Lục Nhân bước vào, Tiêu Ngũ Nương hơi né người, quay mặt đi, trong lòng lại thở dài, cô nương này quá không hiểu lễ nghĩa rồi.

"Vị này là thầy giáo của thư viện."

Hai người đã thông đồng với nhau từ trước, Lục Nhân mở lời: "Tiêu cô nương, hôm đó chồng cô đưa cô đến thư viện, biết phải nộp hai trăm lượng bạc tiền nằm viện và chữa bệnh, hắn viện cớ không mang đủ tiền, phải về lấy. Ai ngờ về đến kinh thành lại sư tử ngoạm, đòi Tiêu gia bốn trăm vạn lượng để chữa bệnh cho cô."

"Cái gì?" Tiêu Ngũ Nương không dám tin: “Sao chàng có thể... có phải có hiểu lầm gì không?"

"Hắn làm loạn ở Tiêu gia bao nhiêu ngày, cả kinh thành ai cũng biết, còn rêu rao Tiêu gia không màng sống chết của cô, chậc chậc..."

"Ta muốn gặp chàng! Phiền Viện trưởng gửi giúp ta một bức thư cho chàng."

Lục Nhân: "Đừng vội, sau đó ta đã đến Tiêu gia một chuyến giải thích tình hình, Tiêu gia đã bỏ tiền chữa bệnh cho cô rồi."

"Vậy thì tốt..." Tiêu Ngũ Nương khuỵu gối hành lễ: “Ta thay mặt phu quân xin lỗi Viện trưởng."

"Cô là mẹ hắn à? Lại còn thay mặt xin lỗi."

Tiêu Ngũ Nương: Biết đứa bé kia học theo ai rồi.

Lục Nhân: "Được rồi, cô đã biết tình hình thì về phòng bệnh nghỉ ngơi đi."

"Ta... Ta muốn thuê một cái viện..."

Lục Nhân chìa tay ra.

"Ý gì đây?" Tiêu Ngũ Nương lùi lại hai bước, liếc nhìn cánh cửa vẫn mở.

Lục Nhân: "Cô nghĩ gì thế? Thuê nhà không phải trả tiền à? Tiêu gia chỉ trả tiền khám bệnh, đâu có trả tiền thuê nhà cho cô."

"Cái này... ta viết thư bảo Tiêu gia gửi tới."

Lục Nhân bỗng cười: "Vừa khéo, Tiêu gia có thư cho cô đây."

Cầm thư trên tay, Tiêu Ngũ Nương mở ra, đúng là nét chữ của tổ mẫu. Cô thầm cảm thán, vẫn là tổ mẫu thương cô nhất.

Ai ngờ càng xem càng kinh hãi, cuối cùng nước mắt lã chã rơi.

"Tổ mẫu!" Tiêu Ngũ Nương cầm bức thư đầy hối hận: “Đều tại con không tốt, đều tại con... con..." Cô nhìn vào bức tường, rất muốn đập đầu chết quách cho xong, đỡ làm ô uế thanh danh gia tộc, nhưng tay lại vô thức sờ lên bụng, nơi đó có con của cô...

Khổng Linh Chi ho khan một tiếng: "Tiêu cô nương, cô đang mang thai, không nên quá đau buồn."

"Phải rồi, ta có con rồi." Tiêu Ngũ Nương bừng tỉnh khỏi sự hối hận, nhớ ra mục đích đến đây: “Bệnh viện người qua kẻ lại, ta muốn thuê một chỗ thanh tịnh..."

Lục Nhân cười trên nỗi đau của người khác: "Cô không đọc kỹ thư à? Còn đòi thuê nhà, đến cơm cô cũng sắp không có mà ăn rồi kìa."

Tiêu Ngũ Nương nhìn lại bức thư lần nữa. Trong thư tổ mẫu nói quá thất vọng về cô, mong cô tự kiểm điểm cho tốt, trong một năm này đừng gửi thư về kinh thành nữa, tuyệt nhiên không nhắc một chữ đến tiền nong.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.