Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 2938 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 320: Xin Hỏi Thầy Cần Mua Bao Nhiêu Cây Gỗ

❊ ❊ ❊

"Đừng nói thế chứ, ta thực sự chỉ muốn đến ở nhờ vài hôm thôi. Nhưng để không làm lỡ dở việc học của trò nhỏ, ta muốn gửi nó học ké ở chỗ ông mấy ngày."

Thầy Trần nhìn ông bạn: "Chẳng lẽ ông phát hiện ra hạt giống tốt, muốn ta nhận nó?"

Chu tú tài lắc đầu: "Lũ trẻ ở thư viện của ta đều là người bình thường, không có thiên phú gì đặc biệt cả."

"Vậy ông lặn lội đường xa đưa nó đến đây chỉ để nó học ké vài ngày thôi sao?"

Thầy Trần không hiểu nổi.

"Tình bạn bao nhiêu năm của chúng ta, chẳng lẽ ta lại lừa ông?"

"Đã ông nói thế thì cứ để nó học thử xem. Nhưng ông cũng biết tính ta nghiêm khắc, nó mà lười biếng ta phạt thì ông đừng có cản."

"Đứa bé này chẳng có thiên phú gì, được mỗi cái cần cù bù thông minh thôi."

Thầy Trần không hỏi thêm nữa, chuyển sang hỏi thăm tình hình thư viện.

"Một lang trung, lại là đàn bà con gái, sao cô ta lại muốn mở thư viện nhỉ? Nghe nói còn thuê không ít hộ viện võ công cao cường, lại mời cả tú tài về dạy học... Tốn kém biết bao nhiêu?"

Thầy Trần nghe chuyện này mãi mà không hiểu nổi. Một người phụ nữ có tiền thì nên mua cửa hàng, ruộng đất làm của hồi môn chứ, mỗi năm vung ra đống tiền như thế để làm gì? Dù có dạy ra được vài đệ tử thì cũng chỉ là thêm vài ông lang băm thôi mà.

Chu tú tài vuốt râu: "Thực ra câu hỏi này ta cũng từng hỏi Khổng sơn trưởng. Cô ấy bảo, tiền cô ấy kiếm được mấy đời tiêu không hết. Đợi cô ấy chết đi, người đời sẽ chẳng quan tâm bộ xương khô dưới đất kia giàu có cỡ nào, lúc sống có bao nhiêu tiền của. Nhưng nếu cô ấy dạy dỗ được vài đệ tử, truyền thụ kiến thức, đệ tử lại dạy đệ tử... Hậu thế nhắc đến cũng khen được một câu 'người nằm dưới mộ này công đức vô lượng'."

Câu nói này khiến thầy Trần chấn động.

"Thật sự là cô ta nói vậy sao?"

"Phải."

Thầy Trần khen một tiếng "Tốt": "Nói được câu này, chứng tỏ trong lòng cô ta có chí lớn. Đáng tiếc, nếu là nam nhi..."

"Khéo thật, lúc đó ta cũng bảo đáng tiếc. Ông biết cô ấy trả lời thế nào không?"

"Thế nào?"

"Cô ấy bảo, cô ấy sinh ra là phận con gái, dù có giỏi giang đến đâu cũng là công lao của con gái. Nói gì mà đáng tiếc, chẳng qua là dát vàng lên mặt đàn ông các ông thôi, làm như thiên hạ này cứ hễ xuất hiện nhân vật lợi hại là phải là đàn ông không bằng."

Thầy Trần im lặng một lát: "Kể ra cũng mồm mép sắc sảo đấy."

"Ha ha ha, không chỉ sắc sảo đâu. Có một vị tú tài dạy cùng ta bị cô ấy nói cho mấy lần, lần nào cũng tiu nghỉu mấy ngày mới hoàn hồn."

...

Lưu Chính biết mình được ở lại học ké mấy ngày thì trong lòng háo hức lắm.

Cậu chăm chú nghe giảng, nhưng càng nghe càng thấy hoang mang.

Thầy Trần chỉ đọc qua bài văn một lượt, sau đó bắt cậu học thuộc lòng. Không chỉ phải đọc ngược như cháo chảy, mà còn phải viết ra được...

Cậu giơ tay hỏi thầy ý nghĩa bài văn, thầy Trần trừng mắt, bảo cậu đọc thuộc một trăm lần khắc sẽ hiểu nghĩa.

Lưu Chính: "..."

Cậu đành ra ngoài tìm một chỗ bắt đầu đọc. Có vài chữ không biết, cậu lại vào hỏi thầy. Vài lần như thế, thầy Trần mất kiên nhẫn.

Thổi râu trừng mắt: "Ngu dốt không thể tả!"

"Nhưng mà... mấy chữ này con chưa học..."

Trong mắt thầy Trần, đứa trẻ này không chỉ ngu dốt mà còn già mồm: "Ta đọc cho ngươi mấy lần rồi, ngươi cố ý phải không?"

Lưu Chính: "Thầy đừng giận, thầy đọc lại cho con một lần nữa đi, lần này con chắc chắn sẽ nhớ!"

Nể tình thái độ cậu cũng được, thầy Trần đọc lại một lần nữa.

Lưu Chính lẩm nhẩm cách đọc mấy chữ đó, đi ra ngoài chưa được bao xa thì bị con chim bay qua làm phân tâm. Quay lại nhìn sách...

Thôi xong! Lại quên rồi, mấy chữ này đọc thế nào nhỉ?

Chu tú tài đứng bên cạnh cười không ngớt.

Ở thư viện, bọn họ dạy một chữ, trước tiên phải dạy nghĩa của chữ đó, có khi còn phải giảng từ nguồn gốc của chữ. Dạy chữ xong lại ghép từ, học sinh sợ quên còn vẽ thêm hình minh họa bên cạnh chữ.

Từ chữ đến từ, rồi đến câu, đến bài văn, học sinh học rất trôi chảy. Chỉ khổ thầy giáo phải chuẩn bị bài trước, giảng bài cả buổi, vất vả hơn nhiều.

Đâu như ông bạn già này, học sinh đọc theo vài lần rồi tự đi mà học thuộc, thuộc xong kiểm tra, thế là xong bài hôm đó.

...

Chỉ vài ngày ngắn ngủi, Lưu Chính bắt đầu nghi ngờ mình là kẻ ngốc.

Nếu không thì tại sao hai sư huynh kia đọc theo thầy hai lần là thuộc làu làu, còn cậu tốn bao công sức vẫn ấp a ấp úng, không thuộc hết nổi.

Thậm chí lúc đó thuộc rồi, ngủ một giấc dậy lại quên sạch...

Thấy cậu ủ rũ cầm sách, sư huynh họ Chu sán lại gần: "Có chỗ nào không hiểu cứ hỏi anh, đừng hỏi thầy nữa."

Hôm qua chọc giận thầy rồi. Thằng nhóc sư đệ này không chỉ hỏi chữ đọc thế nào, mà còn hỏi chữ này ở đâu ra, nghĩa là gì, ghép từ thế nào, đặt câu ra sao...

Làm thầy tức đến mức lôi thước tre ra vụt vào lòng bàn tay nó.

Thế mà bị đánh nó vẫn không phục, cứ hỏi tiếp. Thầy tức quá chỉ vào mũi nó mắng: 'Cái gì cũng hỏi ta, thế ngươi ăn cơm có cần ta nhai nát rồi bón cho không? Ngươi có phải trẻ còn bú tí đâu, không biết tự mình suy nghĩ à? Ra kia đứng cho ta, bao giờ tự nghĩ thông thì mới được đi.'

Đến trưa ăn cơm, chẳng cần ai gọi, nó tự chạy đi lấy bát đũa.

Thầy tức quá đập bàn. Nó bảo: 'Ăn cơm trước đã, ăn xong con lại ra đứng phạt.'

Thế cũng thôi đi, ai ngờ ăn xong nó còn ngủ trưa một giấc, ngủ dậy rửa mặt mũi, tóm lại là loay hoay chán chê mới ra đứng. Đứng một lúc chắc mỏi chân, nó tự động múa một bài quyền...

Dù sao cũng là học trò của cha, là sư đệ của mình, anh tự nhiên phải chăm sóc một chút.

"Sư huynh, anh biết bài văn này nghĩa là gì không? Mấy câu đầu em hiểu sơ sơ rồi, nhưng đoạn sau nhiều chữ lạ quá..."

Sư huynh giảng cho cậu một lượt, rồi bảo: "Đây chỉ là cách hiểu của anh thôi. Văn thánh hiền mỗi người hiểu một khác. Em cứ đọc nhiều vào, đọc trăm lần, nghìn lần, tự khắc sẽ có kiến giải của riêng mình."

Lưu Chính: "..."

"Ngày nào cũng chỉ học thuộc lòng thế này thôi ạ?" Lưu Chính hỏi: “Không học thêm cái gì khác sao? Ví dụ như toán học?"

"Toán học?"

"Vâng, đúng ạ."

"Đương nhiên là phải học, nhưng đó là chuyện sau này. Thi đồng sinh không cần dùng đến, chỉ cần thuộc lầu sách thầy giao là được. Toán học, kinh học... mấy cái đó thi cử nhân mới cần, với chúng ta bây giờ chưa có tác dụng gì."

Lưu Chính: "Sao lại không có tác dụng ạ? Học toán đi mua đồ mới tính được hết bao nhiêu tiền chứ. Em đố anh một bài nhé: Thầy Trần cứ 5 ngày dùng hết một tập giấy, mỗi lần thầy mua giấy dùng cho 3 tháng. Loại giấy rẻ nhất ở cửa hàng giá 1 đồng một tờ. Hỏi thầy đi mua giấy phải mang bao nhiêu tiền?"

Sư huynh ngơ ngác gãi đầu.

"Thầy cứ mang nhiều tiền đi là được mà, đi mua đồ ai lại mang vừa khít tiền bao giờ."

Lưu Chính đảo mắt, chỉ tay vào hàng rào: "Giả sử thầy muốn sửa hàng rào, cứ mỗi thước cần 2 thanh gỗ, mỗi cây gỗ xẻ được thành 4 thanh. Sân nhà thầy dài 40 thước, rộng 20 thước. Hỏi thầy cần mua bao nhiêu cây gỗ?"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.