“Tiếp theo là ngăn thứ hai của kệ sách trong cùng phía bên phải, anh để mấy cuốn đó lên hộ tôi.” Từ trong góc tiệm, giọng nói nhỏ nhẹ của Shinokawa văng vẳng.
“À, vâng.”
Tôi ôm núi sách xếp chồng chất phía trên quầy về phía kệ gần cửa ra vào theo yêu cầu của cô. Đây là góc liên quan đến lịch sử Nhật Bản, nhưng kệ vẫn còn trống nhiều chỗ. Trên đó để những cuốn sách chuyên môn mà gáy sách đã ngả đen.
Sau khi quay lại Biblia, phần lớn thời gian tôi được giao nhiệm vụ bổ sung và thay đổi sách trong tiệm. Thông thường, các cửa hàng sách cũ phải thay đổi sản phẩm định kì. Tiệm sách cũ thường có nhiều khách quen. Nếu lần nào đến tiệm cũng thấy cách bài trí sách không có gì thay đổi, khách hàng sẽ không quay lại nữa.
Bán toàn sách cũ không đồng nghĩa với việc luôn luôn trưng bày ngân ấy đầu sách. Ngẫm kĩ cũng thấy có lý.
Từ khi Shinokawa trở lại tiệm, lượng khách hàng đem sách đến đã tăng lên. Hiện tại, chúng tôi chỉ mua lại sách cũ ở cửa tiệm, nhưng trong tương lai không xa, có vẻ cô dự định đến nhà khách hàng và mở lại dịch vụ “thu mua tận nơi”.
Cô vừa ra chỉ thị cho tôi vừa chúi đầu vào máy vi tính thực hiện bán hàng qua mạng. Giờ cô đang đăng các đầu sách mới nhập về lên trang tìm kiếm sách cũ.
Bầu không khí làm việc thật tươi vui, khác hẳn lúc một mình tôi đứng trông hàng. Chủ tiệm đúng là linh hồn của cửa tiệm.
Tuy nhiên, không phải chuyện gì cũng trơn tru.
“Cô Shinokawa, cuốn sách này xếp vào giá nào thì được?”
Tôi quay đầu về phía góc tiệm, giơ lên cuốn Khống chế bằng jitte* của Nawa Yumio.
Chú Thích: Jitte (thập thủ) là một loại vũ khí được cảnh sát Nhật dùng dưới thời Edo. Jitte là một thanh kim loại có chuôi bằng gỗ cứng, dài từ 30-100 centimet.
Cô chủ đang ngồi trong quầy, giấu mình giữa các tường sách cao ngất ngưởng. Từ sau đống gáy sách, cô ló mặt ra tâm nửa phút rồi nói gọn lỏn.
“Anh xếp lên tầng ba kệ sách kia, cạnh cuốn Chế độ thành Edo ấy.”
Nói xong, cô lại rụt vào. Cô gần như không rời đống sách ấy nửa bước. Tất nhiên, khi nào giao dịch cô sẽ xuất hiện và tiếp khách đàng hoàng. Thoạt đầu lúc yêu cầu khách hàng xuất trình chứng minh thư thì lí nha lí nhí, nhưng một khi đã bàn về sách là cô như được bật công tắc, ăn nói trôi chảy hẳn lên. Đúng là một sự thay đổi lôi cuốn.
Giao dịch xong, khách vừa rời khỏi tiệm, y như rằng cô lại chui tọt vào đống sách, bộ dạng bơ phờ mệt mỏi. Tuy không nói ra miệng, nhưng có vẻ cô khá dở khoản tiếp khách. Không phải do thiếu khả năng mà do tính cách của cô không phù hợp. Tường sách càng lúc càng cao, như phiền não càng lúc càng chồng chất.
Vậy nên, tôi cố gắng luyện tập cho thành thạo những khâu tiếp khách không yêu cầu kiến thức chuyên môn như thu ngân chẳng hạn. Thì bởi, hiện giờ tay ngang như tôi đâu thể làm được gì khác ngoài mấy việc đó.
“Chuẩn bị đóng cửa là vừa nhỉ?” shinokawa nói từ góc quầy. Tôi nhìn ra cửa kính, ánh tà dương êm đềm đang rót xuống mặt đường nhựa. Hoàng hôn đã buông tự lúc nào.
“Tôi xong việc đằng này rồi nên đóng quầy thu ngân luôn nhé?”
“Vâng, nhờ anh!”
Xong xuôi, tôi đang dợm bước quay lại quầy thì bỗng dừng mắt ở một góc kệ sách. Đó là chỗ xếp tiểu thuyết li kì và tiểu thuyết trinh thám, Cầu treo dây cuốn Kiso của Kunieda Shiro đang xếp ngay cạnh Edogawa Rampo toàn tập.
Tôi cầm lên, lấy cuốn sách ra khỏi hộp rồi lật mở trang đầu tiên. Ngay lập tức, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Là do “cơ địa” của tôi vốn không đọc được sách chứ chẳng liên quan gì đến nội dung cả. Tôi lướt mắt thật nhanh qua cuốn sách.
Truyện lấy bối cảnh thời Chiến Quốc. Có hai nhân vật nam đang trò chuyện bằng ngôn từ thời cổ, bàn tán đủ điều về một cô gái làng chơi sắc nước hương trời, đẹp đến mức tưởng như không thuộc về thế gian này.
“Hỡi ôi, ai mà ngờ người con gái trẻ trung kia lại do yêu quái biến hình...”
“Yêu quái biến hình? Biến hình là sao?”
“Ngươi chưa biết chuyện này ư? Ta nghe kể lại rằng nàng Niodori xinh đẹp ấy đang mắc phải một lời nguyền khủng khiếp.”
“Chà, chuyện này ta mới nghe lần đầu.”
“Người ta đồn rằng cứ đêm xuống, Niodori sẽ ngao du từ trần gian sang thế giới bên kia suốt cả đêm. Khác gì chết đâu cơ chứ. Cứ thế, sau khi chết một khoảng thời gian, nàng hồi sinh trở lại...”
Niodori có lẽ là tên của cô gái làng chơi kia. Chết rồi sống lại nghĩa là sao nhỉ? Tôi rất muốn đọc tiếp nhưng khổ nỗi đang giờ làm việc, nên đành cất lại cuốn sách vào hộp.
Ban nãy Shinokawa có bảo cô đọc cuốn sách này lúc còn bé. Nghĩ thế nào cũng thấy nội dung sách hướng tới người lớn, đã vậy còn sử dụng nhiều chữ Hán rất khó đọc. Khi ấy, chẳng biết cô có hiểu được hết ý nghĩa không?
“Lúc nhỏ mà cô đã đọc những cuốn sách khó nhằn rồi nhỉ?”
Từ sau đống sách, khuôn mặt đeo kính ló ra. Tôi chìa cho cô xem bìa Cầu treo dây cuốn Kiso, cô mỉm cười bẽn lẽn rồi thu người về chỗ cũ.
“Tôi học chữ Hán từ rất sớm kia.”
Chỉ có giọng cô vẳng lại.
“Tuy rất thích truyện tranh và văn học thiếu nhi, nhưng tôi cũng có hứng thú với những sách mà người lớn hay đọc nữa. Hằng tháng, khi được cho tiền tiêu vặt, tôi đều đạp xe đến nhà sách Shimano, lần lượt ngắm nhìn từng dãy sách. Tôi mua Cầu treo dây cuốn Kiso từ hồi đó, lúc cuốn sách được tái bản theo khổ bunko.”
Nhà sách Shimano có từ lâu đời, ở đây chuyên bán sách mới phát hành kiêm văn phòng phẩm, cửa hàng chính nằm trên đại lộ Wakamiya ở gần ga Kamakura.
Chắc chắn những người sống quanh khu này, ai cũng có lần bước vào đấy.
“Cô hay đi nhà sách Shimano phía Ofuna ấy à?”
Khu phố mua sắm phía trước nhà ga Ofuna cũng có chi nhánh của nhà sách này, tôi thường đến hồi còn nhỏ.
Có khi nào chúng tôi đã vô tình lướt qua nhau chăng?
“Không... Tôi đi cả nhà sách ở Ofuna lẫn nhà sách ở Kamakura. Vì các đầu sách được bày bán ở hai nơi không giống nhau.”
“Hả?”
Biblia tọa lạc ở Kita-Kamakura, đoạn giữa Ofuna và ga Kamakura. Dù đi xe đạp đi chăng nữa, nếu đạp một vòng qua cả hai nhà ga thì đến người lớn cũng mệt bở hơi tai, Giữa đường còn có con dốc dài ngoằng. Tôi cố gắng tưởng tượng hình dáng một cô bé tiểu học rong ruổi đạp xe khắp các nhà sách, nhưng vô ích.
Ngày bé cô thế nào nhỉ?
Ngẫm lại mới thấy, tôi chẳng biết gì nhiều về con người cô. Sinh ra và lớn lên ở đây, kế thừa tiệm sách cũ từ người cha mới mất năm ngoái, là một người đam mê sách vở. Vốn hiểu biết của tôi về cô chỉ giới hạn ở mức đó. Hai tháng nay, ngoài sách ra, chúng tôi ít khi bàn luận về vấn đề gì khác.
“ Shinokawa, cô...”
Tôi vừa ướm hỏi thì có tiếng động lớn vang lên, cửa kính mở ra.
Một nữ sinh trung học dong dỏng cao với mái tóc ngắn bước vào tiệm. Khuôn mặt cô gái lãnh đạm với đôi mắt sắc sảo. Cô mặc sơ mi ngắn tay màu trắng và váy ngắn màu xám, là đồng phục trường cấp ba của tỉnh nằm ở lưng chừng núi. Ngày trước tôi cũng học ờ ngôi trường đó.
“Chào em!”
“Chào anh!”
Kosuga Nao khẽ cúi đầu, đảo mắt nhìn quanh tiệm sách như kiểm tra gì đó. Từ cách đi đứng đến lời ăn tiếng nói của cô bé đều giống hệt con trai.
“Chủ tiệm không có ở đây hả anh?”
“Hả? Không...”
“Thôi, anh không cần gọi đâu.”
Cô chủ đang ẩn mình ngay đây nhưng cô bé tưởng nhầm ở trong kia thì phải. Tôi liếc mắt về phía cuối quầy. Gần đây tôi phát hiện ra rằng nếu có Shinokawa trong tiệm, cô bé này hiếm khi nấn ná ở lại lâu.
Lúc trước, Kosuga từng vướng vào một vụ lấy trộm. Về sau cô đã đứng ra xin lỗi người bị hại, ông ấy cũng vui vẻ chấp nhận lời xin lỗi nên mọi chuyện trôi qua êm thấm, nhưng vấn đề ở chỗ, người tìm ra chân tướng vụ việc đó chính là Shinokawa.
Có lẽ cô bé vẫn chưa quên được sự bất ngờ khi bị vạch trần chân tướng, nên hay phàn nàn “Em không hợp chị chủ tiệm”. Hoặc đến giờ, cô bé vẫn còn mất tự nhiên vì cái cảm giác bị người ta đi guốc vào bụng mình? Tự Shinokawa cũng ngầm hiểu mình bị tránh mặt. Do đó, cô tế nhị không xuất đầu lộ diện.
“Thật ra em có chuyện muốn bàn với anh Gora nên mới đến đây.”
Cô bé ghé mặt lại gần tôi như thể có điều gì bí mật lắm.
“Bàn với anh hả?”
“Vâng. Có được không ạ?”
Sao lại bàn với mình nhỉ? Tôi hơi thắc mắc nhưng khách hàng thân thiết đã hỏi thì phải nghe thôi.
“Ờ ờ.”
“Anh đọc cuốn Quả cam dây cót bao giờ chưa?”
“Chưa.”
Tôi từng nghe qua nhan đề nhưng chẳng hề biết nội dung thế nào. Trước giờ tôi chỉ biết đấy là tên một bộ phim xa lơ xa lắc, hóa ra còn có cả nguyên tác.
Câu trả lời của tôi khiến Kosuga tiu nghỉu.
“Thế à... Em cứ tưởng anh làm trong tiệm sách cũ thì phải đọc qua rồi.”
Nhắc mới nhớ, cô bé này chưa biết “cơ địa” không thể đọc sách của tôi. Hóa ra cô đến đây vì nghĩ có thể hỏi tôi về sách à ? Nếu muốn bàn về sách thì có một nhân vật được đo ni đóng giày cho việc ấy đang ngồi ngay đằng kia, khổ nỗi...
“Xin lỗi em.”
“Có gì đâu. Vậy anh nghe thử cảm tưởng giùm em được không?”
“Cảm tưởng ấy à?”
“Anh đọc cái này đi.”
Cô bé lôi từ cặp sách khoác trên vai một tờ giấy gấp gọn, đưa cho tôi. Mở ra mới biết đó là bài tập làm văn.
Dòng đầu tiên ghi nắn nót mấy chữ mảnh mai “Đọc Quả cam dây cót của Anthony Burgess”. Là văn cảm nhận về tác phẩm thì phải. Hàng tiếp theo viết họ tên “Kosuga Yui lớp 7-1”.
“Em gái em viết đấy. Con bé mới lớp Bảy thôi nhưng thông minh lắm.”
“Em có em gái à?”
Chuyện này tôi mới nghe lần đầu. Trước giờ tôi cứ nghĩ cô bé là con một.
“Em có anh trai nữa. Lớn tuổi hơn anh một chút. Nhà em có ba anh chị em.”
Vừa nhắc đến anh em, vẻ mặt cô bé liền bừng sáng. Chắc cả ba thân nhau lắm đây.
“Chuyện là thế này, bài tập hè của em gái em viết văn cảm nhận, vì nó mà mấy bữa nay nhà em hơi lục đục...”