“Chuyện là vậy đấy.”
Buổi sáng, Biblia vắng bóng khách mua, sau khi thuật lại đâu đuôi câu chuyện ngày hôm qua, tôi thăm dò thái độ của Shioriko. Từ nãy đến giờ, cô vẫn nghiêng đầu lắng nghe mà chẳng buồn động đậy. Một lọn tóc đen dài vướng vào kính nhưng cô không hề hay biết.
“Cô có đoán ra đây là sách gì không?”
Không thấy đáp lại. Có vẻ cô đang chìm vào suy nghĩ. Mấy chục giây sau, cô mới thở hắt ra như vừa trồi lên khỏi mặt nước.
“Xin lỗi anh... Việc này hơi khó.”
Cô khe khẽ nói, giọng đầy tiếc nuối. Tôi nghĩ cô không cần cảm thấy có lỗi về chuyện ấy. Từ manh mối kia mà tìm ra mới là bất bình thường.
“Chỉ là...Tôi có cảm giác mình biết cuốn truyện ấy.”
“Hả? Thật chứ?”
“Ừm, nhưng chỉ thế thôi. Có hơi kì lạ nhỉ? Thứ khác thì không nói, nhưng tôi hiếm khi quên tên tác giả và nhan đề những cuốn sách mình đã đọc một lần rồi lắm.”
“Nếu cô đọc từ ngày còn bé thì quên cũng là chuyện bình thường. Những truyện đó làm sao mà nhớ từng li từng tí được!”
“Ủa, vậy hả?”
Shioriko nghiêng đầu ra chiều lạ lắm. Riêng về sách, có lẽ không thể áp dụng lối suy nghĩ thông thường vào cô gái này được.
“Hoàn toàn không có chút manh mối gì à?”
“Hầu như không thể hiện được mấu chốt. Giả sử chị Shinobu mô tả chính xác, tôi cũng chỉ có thể giới hạn phạm vi lại thôi.”
“Cô nói rõ hơn được không?”
“Thứ nhất, đây là sách mới, được bày bán trong tiệm sách vào nửa sau của thập niên 1970.” Nói đoạn, cô giơ ngón trỏ lên. “Chị Shinobu bảo mình đọc quyển này khi còn học tiểu học nên đây là điều dễ hiểu. Tất nhiên, sách phải được viết ra và xuất bản từ trước đó. Điều thứ hai...”
Cô xòe thêm ngón giữa, “Tôi cho rằng câu chuyện có lẽ được viết khi đã bước sang thế kỉ 20, nguyên mẫu bối cảnh cũng là một thành phố Âu Mỹ sau thời điểm ấy.”
“Sao cô biết điều đó?”
Sakaguchi Shinobu nói không biết câu chuyện vào thời đại nào, cũng như không hề đả động đến bối cảnh cụ thể của cuốn sách.
“Trong truyện có chi tiết chất gạch lên một chiếc xe tải to, Xe tải được phát minh vào cuối thế kỉ 19. Đầu thế kỉ 20, nó mới chính thức được sử dụng rộng rãi. Ngoài ra, việc có sở thú thì khả năng cao bối cảnh là thành phố.”
Tôi gật gù tán đồng. Tuy nhiên, khoảng thời gian từ đầu thế kỉ 20 đến những năm 1970 còn khá mơ hồ. Quả thật phạm vi mới chỉ thu hẹp một chút.
“Tôi vẫn chưa hiểu chi tiết nhân vật chính là con chồn.” Nói đến đây, cô cụp các ngón tay lại. “Đây là loài động vật thường xuất hiện trong các câu chuyện từ thời xa xưa ở Nhật, nhưng nó sinh sống chủ yếu ở khu vực Đông Á và ít được biết đến ở châu Âu. Hay có lẽ đó là loài nào khác...”
“Nhưng bức tranh thì đúng như con chồn mà?”
Tôi nhìn xuống tờ giấy xé từ sổ tay đang đặt trên quầy. Đó là bức tranh hôm qua Shinobu vẽ nhân vật chính của cuốn sách.
“Đúng vậy...”
Chủng tôi im lặng trong một lúc lâu. Manh mối quá ít ỏi nên tôi thấy không thể làm gì hơn.
“Cô có định đến nhà cha mẹ chị Shinobu không?” Dù Sakaguchi Shinobu nói rằng “Được ai đó rành về sách đi cùng thì tiện hơn” nhưng hình như chủ yếu là vì chị không muốn về quê một mình.
“Tôi sẽ đi.” Shioriko trả lời ngay tắp lự. “Vì bản thân tôi cũng muốn biết đó là sách gì.”
Tôi cùng chung ý kiến. Tuy nhiên, về quê thăm cha mẹ mà nhân viên tiệm sách cũ đi theo thì hơi kì.
“Mà chị Shinobu không kể với chồng về cuốn sách sao?”
“Hả?”
“Trong suốt câu chuyện, chị ấy không hề nhắc đến phản ứng của chồng, tôi thấy hơi lạ.”
Cũng đúng. Ngay chuyến về quê, đáng ra anh Sakaguchi phải đi cùng chứ! Hay vì nguyên nhân nào đó mà anh không thể đi được? Chẳng hạn như, cha mẹ nghiêm khắc của chị không chấp nhận việc chị kết hôn với một người đàn ông tuổi tác chênh lệch...
“Có lý do gì để giấu giếm đâu nhỉ? Chắc đơn giản là vì anh Sakaguchi cũng không đoán ra cuốn sách đó nên chị ấy không nhắc đến chăng?”
Chính bản thân Shinobu từng nói chị không giấu được chồng điều gì. Shioriko mỉm cười gật đầu.
“Anh nói đúng, tôi nghĩ hơi quá rồi. Mình quay lại làm việc thôi! Hôm qua có khá nhiều đơn đặt hàng trên mạng.”
“Shioriko!” Tôi gọi giật lại khi Shioriko dợm bước vào sau tường sách. Còn một chuyện tôi phải nói với cô. “Thật ra, mấy hôm trước tôi đã sang bên Hitori.”
Tôi kể cho cô tất cả, từ chuyện ông chủ tiệm nhận được thiệp Giáng sinh của Shinokawa Chieko đến sự nghi ngờ mà ông ta đặt ra.
Shioriko bặm chặt môi lắng nghe, biểu cảm gần như không thay đổi. Sau cùng tôi xin lỗi cô vì đã giữ im lặng đến tận bây giờ, đột nhiên cô quay mặt đi như giận dỗi.
“Tôi không hề liên lạc với mẹ hay nói chuyện của anh Daisuke cho ai biết cả. Diễn kịch như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì. Phải chi anh nói ra sớm hơn thì tốt biết mấy.”
“Đúng vậy... Tôi xin lỗi.”
“Dịp Tết tôi đã rất lo lắng.” Cô nói tiếp, vẫn không nhìn tôi. “Tôi lo, không biết gần đây anh có chuyện gì. Lần chúng ta đi uống rượu cùng nhau, trước hôm cuốnCô gái bồ công anh được trả lại ấy...”
“Gì cơ? À, chúng ta đã cùng đi nhỉ?”
Tôi bối rối, Sao tự nhiên cô lại nhắc tới chuyện lúc đó? Chẳng hiểu vì lý do gì mà gò má cô ửng đỏ.
“Ngày hôm đó không hiểu tại sao tôi rất phấn khởi... À không, tôi hơi quá chén so với mọi khi nên không nhớ rõ mình đã nói những gì. Có lẽ tôi đã xử sự kì cục...”
“Kì cục gì cơ?”
Tôi ngây ngô buột miệng. Đúng là không hiểu tại sao, mặt cô lại càng đỏ hơn nữa.
“Chuyện đó, ừm... Ví dụ như, cười mãi không dứt, hát bằng giọng mũi hoặc ngủ gật...”
Càng về cuối, giọng cô càng lí nhí. Đầu óc cô vốn nhanh nhẹn là thế, nhưng lại là người có những suy nghĩ kì lạ, không đoán trước được. Tôi khổ sở nhịn cười.
“Không có chuyện ấy đâu!”
“Thật chứ? Anh không giấu tôi chứ?”
Shioriko khẽ liếc mắt thăm dò nét mặt tôi. Thật ra thì, có một số câu cô nói không được bình thường nhưng không phải dạng say khiến người khác khó chịu. Thậm chí ngược lại.
“Thật đấy!” Tôi rành rọt lên tiếng rồi thu hết can đảm đề nghị. “Lần tới nếu được, mình lại đi uống cùng nhau nhé?”
“Để tôi suy nghĩ đã.”
Không bị từ chối ngay là đã yên lòng một nửa rồi. Nhưng đột nhiên, tôi để ý thấy nét mặt cô trở nên trầm ngâm.
“Nếu chuyện bác Inoue nói là thật thì mẹ tôi đang thu thập thông tin từ một người nào đó.”
“Cô nói đúng.”
Nếu Shioriko không còn qua lại với mẹ cô, tức là người khác đang liên lạc với bà. Ai đó xung quanh chúng tôi đang âm thầm báo cho bà những thông tin này và tất nhiên, họ cũng nắm được ít nhiều tình hình của Shinokawa Chieko.
Rốt cuộc kẻ đó là ai?
Đột nhiên, tôi chẳng biết tin ai trong số những người bên cạnh mình, ngược lại còn cảm thấy rờn rợn.
“Làm việc thôi!”
Shioriko nói gọn lỏn. Ừ, tôi gật đầu, đúng lúc ấy, tiếng cửa kính mở vang lên rất to. Tôi quay lại thì thấy một người đàn ông trung niên đeo kính râm đang đứng ở lối vào. Anh mặc chiếc áo khoác dạ màu xám trơn, quấn khăn len màu đỏ sậm.
“Chúc mọi người một năm mới vui vẻ!”
Sakaguchi Masashi nghiêm chỉnh cúi đầu chào chúng tôi.
“Tôi đến đây để bàn về việc của vợ tôi. Bây giờ chúng ta nói chuyện không phiền hà gì chứ?”
Sakaguchi cởi khăn quàng và đột ngột vào thẳng vấn đề. Mũi đan mảnh song vẫn có độ dày, nhìn qua là biết ngay chiếc khăn này được đan tay.
“Vâng. Có chuyện gì vậy ạ?” Shioriko lên tiếng.
“Tôi nghe kể Shinobu đã đến đây hỏi mọi người về cuốn sách từng đọc lúc bé. Mong hai người cho tôi biết đại ý của cuộc nói chuyện.”
Cách nói của anh vẫn như mọi khi, không rào trước đón sau, cứ như điều tra. Trong một thoáng tôi và Shioriko đưa mắt nhìn nhau.
“Chị ấy nhờ bọn em tìm giúp cuốn sách, nhưng cả nhan đề lẫn tên tuổi tác giả đều không nhớ. Chị định hỏi cha mẹ ở quê về việc này nên muốn bọn em đi cùng.”
Là người nói chuyện trực tiếp với Sakaguchi Shinobu nên tôi đứng ra trả lời. Vừa nghe tôi nhắc đến “cha mẹ ở quê”, mặt mũi Sakaguchi sa sầm.
“Biết ngay mà!” Anh lẩm bẩm.
“Sao hả anh?”
Tôi bắt đầu cảm thấy có điều không đúng. Xem ra Shinobu không kể tường tận với chồng về vụ việc lần này. Sau một thoáng im lặng, Sakaguchi chậm rãi mở lời, “Có lẽ mục đích của vợ tôi không phải cuốn sách đọc thuở bé, mà là về gặp cha mẹ.”
“Hả?”
“Mọi người đều biết Shinobu và ông bà ấy có xích mích chứ gì?”
“Vâng, em có biết đôi chút.” Tôi gật đầu.
“Cha mẹ vợ tôi vô cùng chỉn chu. Tuy hiện giờ đã nghỉ hưu, nhưng trước đây cha vợ tôi từng là cán bộ thâm niên ở ủy ban nhân dân tỉnh Kanagawa, mẹ vợ quản lý một trung tâm bổ túc. Hình như vợ tôi có một người em trai nhỏ hơn nhiều tuổi nhưng tôi chưa gặp lần nào. Hình như cậu ta làm trong công ty chứng khoán có vốn đầu tư nước ngoài.”
Tôi nhớ lại lời Shinobu từng kể về cha mẹ mình, rằng họ rất “thông minh và tốt nghiệp các trường đại học danh tiếng”. Cũng dễ hiểu thôi khi họ công tác trong những đơn vị kia.
“Đặc biệt, mẹ vợ tôi nuôi dạy Shinobu vô cùng nghiêm khắc, nên họ xung đột liên miên. Hồi Shinobu tốt nghiệp cấp ba và bắt đầu ra ở riêng, mối quan hệ giữa hai mẹ con dịu đi một thời gian cho đến khi lại bùng nổ vì chuyện kết hôn của chúng tôi. Shinobu nhập hộ tịch với tôi xong, gần hai mươi năm nay, chưa một lần quay về nhà.”
“Chị ấy cũng không gặp cha và em trai sao?”
“Thỉnh thoảng có gọi điện thoại, nhưng không gặp mặt bao giờ thì phải. Vợ tôi hay đùa rằng mình với gia đình chẳng khác gì người dưng.”
Sakaguchi bình tĩnh giải thích, khuôn miệng anh hơi méo đi. Có lẽ anh đang nghĩ mình là nguyên nhân khiến mối quan hệ giữa Shinobu và nhà mẹ đẻ trở nên lạnh nhạt
“Tuy vậy, nhiều năm trôi qua, có lẽ họ đã thay đổi suy nghĩ. Dù không nói ra miệng, nhưng tôi đoán chính Shinobu cũng muốn có cơ hội hòa giải với cha mẹ. Con cái khi đến tuổi của cha mẹ sẽ tự nhiên hiểu được lòng cha mẹ mà. Tháng Mười một năm ngoái, cha cô ấy liên lạc với hai vợ chồng chúng tôi. Ông muốn cả bốn người đi ăn cùng nhau. Có lẽ từ lâu rồi ông đã luôn chờ đợi thời điểm để xây dựng lại mối quan hệ.”
“Mọi người có đi ăn không ạ?”
Nghe tôi hỏi, Sakaguchi nặng nề gật dầu.
“Địa điểm là một nhà hàng lâu đời ở phố người Hoa, cha mẹ vợ còn chu đáo đặt bàn sẵn. Lâu ngày mới gặp mặt, chúng tôi đã dùng bữa rất vui vẻ. Shinobu và mẹ rôm rả ôn lại chuyện xưa. Trong lúc ăn, tôi hạn chế lên tiếng vì sợ quấy rầy cuộc nói chuyện của ba người.”
Trong đầu tôi hiện rõ hình ảnh Sakaguchi ngồi thẳng lưng, im lặng thưởng thức những món ăn Trung Hoa. Tôi thầm nghĩ anh không tham gia chuyện trò lại càng khiến mọi người cảm nhận được sự hiện diện của anh.
“Sau đó, hai vợ chồng tôi nói về việc mắt tôi bị bệnh, ông bà nghiêm túc lắng nghe, thậm chí còn lo lắng khiến chúng tôi rất xúc động... Vấn đề là lúc cha mẹ vợ hỏi đến nguyên nhân căn bệnh của tôi.”
Tôi nín thở. Mấy chục năm trước, Sakaguchi từng có tiền án đột nhập nhà băng. Lúc cố chạy trốn khỏi cảnh sát, anh bị thương và di chứng vẫn để lại trên mắt. Dĩ nhiên, đây không phải là chuyện có thể dễ dàng nói ra.
Đến tận vài tháng trước đây, anh mới giãi bày sự tình với vợ.
“Tôi đã định sẽ thú thật tất cả với ông bà. Nhưng Shinobu nhất quyết ép tôi không được nhắc đến tiền án tiền sự gì cả. Cô ấy khăng khăng bảo tôi đã đi tù chịu trừng phạt xứng đáng, giờ đang làm lại cuộc đời rồi, đâu căn phải công khai quá khứ. Ban đầu tôi cũng xuôi theo ý vợ, nhưng ai ngờ...”
Sakaguchi bỏ lửng câu chuyện, chúng tôi bèn đưa mắt nhìn anh. Những giọt mồ hôi lớn rịn ra trên vầng trán xanh xao của người đàn ông.
“Bại lộ rồi sao?”
Tự nhiên, giọng tôi trầm xuống. Sakaguchi luồn ngón trỏ xuống dưới kính râm, đè tay lên như xoa phần mí mắt.
“Đúng vậy.”
“Tại sao?”
“Chính miệng tôi nói ra.”
Tôi không thể tin vào tai mình. Chẳng lẽ anh cố tình kể hết?
“Lương tâm tôi cứ cắn rứt mãi về hành vi lừa dối này. Đến lúc nhận ra thì tôi đã kể tất tần tật. Cha vợ vẫn lắng nghe, nhưng mẹ vợ tôi thì... Về phần mình, dù có bị lăng mạ đến đâu tôi cũng không để bụng, khổ nỗi...”
Sakaguchi diễn đạt khó khăn. Ắt hẳn anh đã phải hứng chịu những lời lẽ không mấy tốt đẹp. Diễn biến về sau thế nào, chúng tôi có thể đoán ra, nhưng cũng không thể im im mặc cho cuộc đối thoại kết thúc như vậy. ‘
“Sau đó...”
“Shinobu cãi lại mẹ, suýt nữa ẩu đả. Bữa ăn dừng ở đó... Tất cả là do tôi phá hỏng.”
Sakaguchi thở dài. Tâm trạng muốn thổ lộ sau bao nhiêu năm vất vả chôn giấu bí mật ở tận đáy lòng, âu cũng là điều dễ hiểu. Nhưng phải chi...
“Tôi nên chọn thời gian và địa điểm khéo léo hơn...”
Sakaguchi lên tiếng như củng cố ý nghĩ của tôi. Có lẽ người trong cuộc sẽ hiểu điều này hơn ai hết.
“Ừm... Việc anh muốn bàn với chúng em về chị nhà là gì?”
Shioriko ngập ngừng hỏi. Sakaguchi khẽ gật đầu rồi nói tiếp.
“Shinobu vì tôi mà tức giận, nhưng như tôi nói lúc nãy, tôi dám chắc trong thâm tâm, cô ấy cũng mong hòa giải với cha mẹ. Đặc biệt là dạo gần đây, vợ tôi rất hay đăm chiêu nghĩ ngợi... Tôi hỏi lý do thì cô ấy chỉ trả lời nguyên nhân là cuốn sách từng đọc ngày xưa, nhưng có lẽ đây chưa phải sự thật. Tôi cho rằng cô ấy đang sầu não cho mối quan hệ với cha mẹ, nên cố tìm cớ để về gặp mặt.”
Có thật vậy không?
Một cảm giác hoài nghi vụt qua đầu tôi. Lúc nói chuyện với tôi, Shinobu không có vẻ gì là muốn về nhà hết, chỉ toàn tâm toàn sức tìm quyển sách thôi.
“Tôi đoán cả hai ông bà, đặc biệt là bà già vợ, cũng cùng chung cảm xúc ấy. Nhưng nếu gặp mặt, e rằng lại cãi nhau mất... Tôi không dám đề nghị cô chú đứng ra làm trung gian hòa giải, nhưng ít nhất có thể lưu ý giúp để cuộc nói chuyện không trở nên căng thẳng, được không?”
Shioriko chưa kịp đáp lại thì Sakaguchi đã tiếp tục.
“Đáng lẽ tôi mới là người nên đứng ra dàn hòa nhưng tôi bị cấm cửa ở nhà đó. Đã cố gắng liên lạc nhưng ông bà đều không chịu gặp. Lòng tôi khổ sở lắm, mong cô chú giúp đỡ.”
Sakaguchi cúi đầu thật thấp.