Shinokawa giữ thẳng lưng, ngồi trên ghế phụ lái của xe van. Cô không nhìn về phía chúng tôi, ắt là muốn cho cả hai được tự nhiên.
“Người gì mà, không chỉ dễ thương lại còn tốt bụng.”
Akiho nhận xét. Chỉ còn cô và tôi đứng trong bãi đỗ xe của cửa hàng tiện lợi. Khi nãy cô đề nghị nói chuyện riêng với tôi nên Shinokawa đã quay lại xe một mình.
“Chị ấy đến ngôi nhà đó rõ ràng chỉ để mua sách. Nhưng không thốt ra lời nào gạ tớ bán lại cuốn này... Mà nó quý lắm đúng không?”
Trên tay Akiho là cuốn Tùy bút danh ngôn cho kẻ làm công ăn lương do cha cô để lại. Tôi gãi đầu. Có cảm giác muốn tóm gọn Shinokawa vào từ “tốt bụng” là không thể.
“Nhìn vậy thôi, chứ cô ấy cũng trải qua nhiều chuyện.”
“Daisuke hay thu hút được mẫu con gái như vậy nhỉ! Từ ngày xưa đã thế rồi.”
“Ý cậu là sao?”
Tôi đoán có lẽ Akiho đang nói về chuyện của chính bản thân.
“Cậu còn nhớ lúc tụi mình bắt đầu gặp nhau mà chỉ có hai người không? Khoảng mùa hè năm lớp Mười một ấy?”
“Hả? À à...”
Tôi bối rối gật đầu. Cô đột ngột lái sang chủ đề gì đây?
“Tụi mình thường gặp nhau ở thư viện để cùng làm bài tập hè nhỉ? Sawamoto bận tham gia câu lạc bộ và hẹn hò nên không đến được, thành ra hai đứa mình...”
“Quả thật cậu không phát hiện ra nhỉ? Đó là cố tình đấy.”
“Sao cơ?”
“Tớ nhắm vào những ngày Sawamoto không đến được để xếp lịch hẹn ở thư viện. Không phải tình cờ chỉ có hai đứa mình đâu. Chắc bấy giờ Sawamoto đã lờ mờ đoán ra.”
Akiho bình thản tiếp tục câu chuyện. Vệt nước mắt đã khô tự lúc nào.
“Từ hồi lớp Mười, tớ đã luôn dõi theo Daisuke. Vai chạm vai lúc đi ngang qua nhau, chuyển chỗ nên ngồi cạnh nhau, chỉ cần như thế cũng đủ khiến tim tớ đập thình thịch rồi. Tớ luôn cầu mong một ngày nào đó, cậu sẽ nhận ra tình cảm của tớ... Cơ mà ngày ấy mãi không đến.”
“Thế, thế à?”
Tôi lúng búng trong miệng. Quả thật, tôi không nhận ra. Trong trường hợp này, tôi nên cảm ơn cô ấy vì đã yêu mến mình như vậy, hay nên xin lỗi vì mình chẳng hề để ý đây.
“Nhưng một sự kiện xảy ra, khiến tớ quyết định không chờ đợi nữa. Nếu không tích cực tiến tới, tớ sẽ chẳng còn cơ hội nào cả... Tớ sợ cậu sẽ đến với người khác.”
“Sự kiện? Có chuyện gì à?”
Giống đa phần đám con trai cấp ba, tôi không nhạy bén trong chuyện tình cảm. Ngoài Akiho, tính ra tôi chẳng quen thân cô bạn nào cả.
“Hồi đó, trước kì nghỉ hè năm lớp Mười một, có lần Daisuke để quên sách giáo khoa, phải lặn lội lên trường lấy lại vào ngày Chủ nhật, đúng không? Cậu không nhớ trên đường về xảy ra chuyện gì hở?”
“A!”
Cuối cùng tôi cũng nhớ ra. Lúc đó tôi đã trông thấy Shinokawa ngay trước cửa tiệm sách cũ Biblia. Nhưng tôi không bắt chuyện mà bỏ về nhà luôn. Rồi hôm sau đi học, hình như tôi có kể lại với đám Sawamoto thì phải. Akiho nghe thấy à?
“Đám Sawamoto nhao nhao như chợ vỡ, cổ vũ cậu bắt chuyện với cô ấy. Nhưng hình như Daisuke không đủ dũng khí thực hiện, còn tớ thì muốn lăn ra ngất xỉu luôn. Tóm lại là tớ linh cảm có điều không lành. Lỡ Daisuke làm quen với người đó rồi mọi chuyện thuận buồm xuôi gió thì sao? Vậy nên tớ cố sống cố chết xem vào. Tiếp cận ở mức vừa phải để cậu không chạy mất dép, từ từ thân thiết hơn, thậm chí còn thúc đẩy để lời đồn hai đứa mình quen nhau lan truyền... Toàn bộ đều là kế hoạch của tớ đấy.”
“Hả?”
Tôi sửng sốt, nhưng mau chóng hiểu ra. Hèn gì lúc tin đồn lan rộng, Akiho rất bình tĩnh.
“Ước nguyện của tớ thành sự thật, hai đứa mình thành một cặp. Tiếc là về sau tớ mới phát hiện ra mình không thể tâm sự với Daisuke những chuyện như tính cách của bản thân, quan hệ của cha mẹ, xích mích với gia đình. Tớ thuộc dạng không thể giãi bày tâm tư với người khác, cứ ôm trong lòng thôi... Giống như cha của tớ ấy.”
Tựa như cười nhạo bản thân, cô hừ mũi. Tháng trước, khi gọi đến cửa tiệm, cha cô cũng có phản ứng giống thế.
“Rốt cuộc sau một hồi xoay cậu như chong chóng, tụi mình đã chia tay... Thật sự tớ đã nghĩ cả đời sẽ chẳng thế nào nhìn mặt cậu được. Tớ khó lòng tha thứ cho bản thân mình, đến mức muốn biến đi cho khuất mắt. Vậy nên khi nghe Sawamoto kể cậu đang hẹn hò chị ấy, sâu trong lòng tớ như thở phào nhẹ nhõm. Tớ có cảm giác dòng thời gian từng ngưng đọng do sự ích kỉ của mình giờ đã tiếp tục chảy trôi.”
Đúng lúc ấy, Shinokawa ngấng đầu lên, trong một thoáng ánh mắt chúng tôi giao nhau. Chắc cô đang lo về thời gian. Chúng tôi đã để đống sách cũ ở lại nhà Kosaka mà đến đây. Không thể đem con bỏ chợ lâu như vậy được.
“Điều tớ muốn nói là cậu hãy sống hạnh phúc lên nhé. Cậu cứ nghĩ chuyện mình quen nhau như một lúc la cà dọc đường cũng được... Bởi vì tớ nguyện cầu cho Daisuke và người cậu yêu sẽ luôn bên nhau. Chuyện chỉ có vậy thôi. Tạm biệt cậu nhé!”
Sau khi nói xong những điều mình muốn thổ lộ, Akiho thoăn thoắt bước về phía chiếc xe đỏ. Bóng lưng cô như đang cự tuyệt những lời tôi sẽ thốt ra. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành quay lại xe van. Sâu trong lòng tôi, có thứ gì đó đang âm ỉ. Là những cảm xúc còn sót lại từ ngày trước, khi tôi để vuột mất một cơ hội đã thành hình.
Sắp mở cửa xe phía ghế lái, tôi ngoái đầu lại. Cảm xúc nào cũng vậy, nếu cứ để mặc, đến một ngày nó sẽ trôi thật xa và mất dạng ở một nơi nào đó. Tôi thầm nghĩ nếu bây giờ không nói ra, có khi cả đời này sẽ không còn cơ hội.
“Akiho!”
Đang định bước vào xe, Akiho ngẩng đầu lên.
“Hồi ấy trong đầu cậu nghĩ gì, tớ không hề biết. Dù không biết, tớ vẫn hẹn hò với cậu.”
Tôi nói thật to, nhấn từng từ một.
“Nhưng tớ đã rất thích cậu... Thật lòng đấy.”
Akiho như khựng lại. Cô đang nghĩ gì, quả thật tôi vẫn không hiểu được. Một lúc sau, cô cười toe, khoe hàm răng trắng sáng.
“Hẹn gặp lại nhé, Daisuke.”
Cô nói với giọng vui vẻ.
“Ừ, hẹn gặp lại!”
Chúng tôi chào nhau rồi ai lên xe người nấy. Tuy bảo hẹn gặp lại, nhưng tôi có linh cảm hai đứa sẽ không còn cơ hội đó nữa rồi.
Khi chiếc xe của Akiho rời khỏi bãi đậu và khuất hẳn tầm nhìn, tôi giật mình bừng tỉnh.
Shinokawa đang há hốc miệng vì bất ngờ. Ngay cả da đầu cũng đỏ au như vừa bị luộc chín. Giờ nghĩ lại mới nhận ra quả là tôi đã để cửa mở rồi hét ỏm tỏi “Tớ đã rất thích cậu”.
“Tôi, tôi xin lỗi... Tôi lỡ nghe...”
“Ấy, đâu có, tại tôi mà cô phải nghe mấy câu không đâu... Tôi với cô ấy chia tay nhau lâu rồi...”
Càng giải thích lại càng giống tự đào mồ chôn mình. Trong bầu không khí ngượng nghịu, chúng tôi đi ngược đường lúc nãy để quay trở lại nhà Kosaka.
Có lẽ do không ai nói chuyện lan man nữa nên số sách còn lại được chuyển đi êm thấm, trừ một lần tôi phải dừng chân ở giữa hành lang vì bị chị gái của Akiho gọi giật lại.
“Tôi không biết cô cậu đi đâu nhưng làm ơn nhanh nhanh chóng chóng mang ra ngoài hộ tôi.”
“Thành thật xin lỗi chị.” .
Tay vẫn khệ nệ bưng ba chồng sách, tôi cúi đầu. Khoảnh khắc ấy, phong bì chuyển tiền chị ta cầm trên tay lọt vào mắt tôi. Ở cột người nhận đề nắn nốt dòng chữ “Kosaka Akiho”.
“Trong hôm nay tôi có việc phải đi đến bưu điện nên các vị khẩn trương lên để tôi còn kịp giờ.”
“À, vâng...”
Sao chị ta lại gửi tiền cho Akiho nhỉ? Đã vậy nhất thiết phải trong hôm nay nữa chứ. Không thân thiết mà hỏi e không tiện, nhưng chuyện ấy khiến tôi thắc mắc ghê gớm.
“Cậu thắc mắc cái này à?”
Hình như ánh nhìn của tôi quá lộ liễu. Chị đưa phong bì lên, chìa về phía tôi cho dễ thấy.
“Đây là số tiền hôm nay mua sách nhận được từ cô cậu. Lát nữa tôi sẽ gửi cho Akiho. Lúc nãy tôi tính trao tận tay, nhưng con bé làm căng lên, nhất quyết không chịu nhận... Thật là, làm tôi phải lo ba cái chuyện nhỏ nhặt này.”
Chị để lộ chiếc răng khểnh và tặc lưỡi khe khẽ. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy một người tặc lưỡi mà vẫn nghiêm túc như thế.
“Chị dự định đưa cho cô ấy tiền mua sách sao ạ?”
“Tôi chẳng bần cùng đến độ số tiền cỏn con này mà cũng tính toán từng đồng... Chậc, nói thế chứ trong đám họ hàng lại có kẻ bàn ra tán vào như vậy không chừng.”
Cách nhìn của tôi đối với “chị Mitsuyo” đã thay đổi đôi chút. Tôi cứ tưởng chị ta không thân thiết gì với Akiho, nhưng dường như mọi chuyện không đơn giản chỉ là thế. Có lẽ giống như người cha của mình, chị cũng không thể diễn đạt lưu loát thành lời những cảm xúc của bản thân.
“Cậu Gora Daisuke, nhờ cậu cũng chuyển lời cho con bé giúp tôi. Cứ nhận lấy số tiền này đi, đừng đem trả lại. Đi gửi lần nữa mất công lắm.”
Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Câu nói của chị mặc nhiên khẳng định tôi và Akiho thân thiết với nhau. Akiho kể với chị ấy cả chuyện này sao?
“Không lẽ chị biết tôi hay sao ạ?”
“Hả? Tôi còn lạ gì cậu.”
Chị ta nhíu mày như thể ngạc nhiên lắm.
“Ngày xưa, lần cậu đưa Akiho về tận nhà, cậu đã oang oang nói tên mình là Gora Daisuke đấy thôi.”
Dứt lời, chị đế thêm một câu.
“Tai tôi thính lắm đấy nhé.”
Nhưng làm sao có chuyện giọng tôi vang vào tận trong nhà cơ chứ. Chắc chắn lúc ấy chị đang ở trong một căn phòng trông ra khu vườn. Có lẽ chị lo lắng cho người cha đang đứng đợi ngoài chỗ đá kê bước, hoặc đợi cô em gái cùng cha khác mẹ mà tuổi tác cách biệt đến mức không khác gì mẹ con của mình chăng?
Dù là khả năng nào, thì câu trả lời cũng chỉ mình chị ta mới biết.