Rời khỏi nhà Kishiro Keiko, chúng tôi lập tức quay lại nhà Shinokawa.
Đi qua quán cà phê phong cách châu Âu lưng chừng dốc Kobukuro, tôi thử mời Shioriko nhưng cô từ chối bằng một câu cảm ơn. Cô nói người chị họ hôm trước kết hôn đến thăm. Và đúng là có một chiếc ô tô mini lạ đang đậu ở bãi đỗ xe nhà Shinokawa.
Về đến nhà ở Ofuna, tôi ngẫm lại những chuyện đã xảy ra hôm nay. Đầu tiên là về lời nhờ vả của Kishiro Keiko, tôi phỏng đoán đủ thứ bên trong chiếc két sắt, và rồi khi nhận ra, người mà tôi đang nghĩ đến lại là Shioriko.
Ỷ vào lòng tin và sự dựa dẫm của cô đối với mình, càng ngày tôi càng không muốn kiềm chế bản thân nữa. Đến mùa hè tới là được một năm kể từ khi chúng tôi quen nhau. Tôi đã xác định được từ lâu là mình muốn trở thành người như thế nào với cô rồi. liệu có phải cô cũng lờ mờ cảm nhận được, nên mới đưa ra đề nghị “trả ơn”?
Tôi đang vẩn vơ như thế thì Shioriko gọi điện tới. Cô nói đằng Kishiro Keiko đã gửi “hồ sơ” sang, trong đó tập hợp các thông tin liên quan đến Kayama Akira. Nghe chừng cô muốn tôi xem càng sớm càng tốt, tôi bèn hỏi để tôi quay lại luôn được không, thì cô lấp lửng, “Nếu anh không mệt”. Mệt hay không thì tôi cũng nên gặp và nói chuyện với cô một lần nữa.
Tôi lại chạy scooter đến nhà Shinokawa ở Kita- Kamakura. Vầng dương đã lặn hẳn và trời se se lạnh.
Ngoài thềm vẫn để đèn sáng. Tôi bấm nút liên lạc nội bộ thì nghe thấy tiếng Ayaka, “Em đang dở tay nên anh cứ tự vào nhé.” Chắc là cô bé đang chuẩn bị cơm chiều.
Tôi mở cửa. Đúng như tôi đoán, có mùi xúp thoang thoảng. Thực đơn hôm nay hình như là món Nhật. Trên sàn nhà có một đôi dép nam cũ kĩ tôi từng thấy ở đâu đó. Không phải của người chị họ, chắc nhà lại đang có khách khác.
“Nói gì đi nữa thì chị cũng đã nhận được quyển Nhật ký Cra-cra của mẹ. Thế là xa xỉ rồi, chứ cháu đây, một mẩu giấy ghi chú mẹ còn không cho, đừng nói tới sách.”
Nghe tiếng phàn nàn từ bếp vọng ra, tôi tưởng hai chị em lại cãi cọ, thì giọng một người đàn ông vang lên, “Cũng phải.” Không biết cô bé đang nói với ai những chuyện gia đình sâu kín thế này?
“Cháu nói riêng với ông thôi nhé. Hôm qua cũng có người từ Yukinoshita đến nói là muốn gặp Shinokawa Chieko. Mẹ cháu đang ở Nhật thì phải. Chắc tạm thời mẹ chưa thể lộ diện rồi! Cháu cũng có nhiều điều để cằn nhằn lắm, nhưng vì mẹ đã đi mất dạng mười năm trước nên cháu tức giận đến nỗi không nhớ nổi khuôn mặt của bà. À, anh Gora. Chị đang đợi trên tầng hai đấy ạ!”
Cởi giày xong, nhìn vào trong bếp, tôi thấy Ayaka đang đứng trước bàn mài khoai từ. Một người đàn ông nhỏ thó với khuôn mặt hiền lành đang ngồi bên cạnh tước đậu cô ve.
Trên cái đầu trọc đây nếp nhân của ông là đôi mắt to lồ lộ. Ông khoảng năm mươi lăm tuổi, khoác một chiếc áo gi lê lưới như dân mê câu cá bên ngoài chiếc sơ mi đỏ chót đã sờn.
“Ông đang làm gì thế ạ?”
Nghe tôi hỏi, Shida ngẩng mặt lên. Ông ấy là một người vô gia cư làm sedori và đang sống dưới gầm cầu Kugenuma, cũng là khách hàng thường xuyên của tiệm. Dù vậy, đây là lần đầu tiên tôi gặp ông ở nhà chính.
“Con bé chủ tiệm gọi tao tới. Nó bảo nhân dịp dọn dẹp sẽ thanh lý một vài cuốn sách bị trùng, nếu có sách cần con bé sẽ bán rẻ cho tao.”
Nhắc mới nhớ, Shioriko vẫn đang mải mê dọn dẹp kho sách trên tầng hai. Dưới chân ông Shida là một cái túi bằng vải buồm lèn chặt sách khổ bunko. Mảng ông tâm đắc nhất là bunko tuyệt bản. Chắc là mới chọn trong kho sách ở nhà chính ra.
“A, em mải chuyện quá. Ông Shida nói là đã mất công tới đây rồi nên sẽ phụ giúp một tay ạ.”
“Ôi dào, tiện thể ấy mà. Mấy con bé chúng mày cũng giúp đỡ tao bao nhiêu là bao nhiêu.”
“Đáng gì đâu ạ! Riêng chuyện ông lắng nghe cháu than thở thôi đã huề rồi!”
Hai người cười với nhau để lộ hàm răng trắng. Tôi không biết họ lại thân nhau đến thế. Lúc nào tôi cũng kinh ngạc trước khả năng giao tiếp của Shinokawa Ayaka. Mặc dù rất ít khi trông tiệm nhưng cô bé thân thiết với tất cả các khách hàng thường xuyên.
Tôi nghe họ nói chuyện và nhìn loáng thoáng vào quyển sách khổ bunko lộ ra trong túi ông Shida. Đó là Cung đàn báo oán - Án mạng mèo đen* của Yokomizo Seishi, do Kadokawa Bunko phát hành. Một tác phẩm khá nổi tiếng, hóa ra cũng tuyệt bản rồi à!
Chú Thích: Cung đàn báo oán là tiểu thuyết, Án mạng mèo đen là truyện dài, cùng nằm trong series trinh thám kinh dị về thám tử Kindaichi Kosuke. Tính theo dòng thời gian thì Án mạng mèo đen diễn ra san Cung đàn báo oán và trước Rìu đàn cúc. Năm 1978 là lần duy nhất trong các lần xuất bản ở Nhật, tên truyện này được đưa thêm ra ngoài bìa sách. Cung đàn báo oán và Rìu đàn cúc bản tiếng Việt do IPM phát hành năm 2017-2018.
“Cuốn này trở nên hiếm là nhờ cái bìa, vì trong bao nhiêu lần xuất bản, chỉ có một đợt duy nhất cái tên Án mạng mèo đen được đưa ra ngoài thôi.” Nhận ra ánh mắt của tôi, ông Shida giải thích. “Nếu chú mày muốn đọc thì tao cho mượn.”
“Dạ, không cần đâu!” Tôi lắc đầu. Nhìn truyện có vẻ dài đây. Chắc tôi khó mà đọc đến hết được.
“A, chú mày không thể đọc sách nhỉ? Tao biết chú mày có vấn đề về ‘cơ địa’ hay gì đó, nhưng nếu tiếp tục công việc này thì chẳng phải là đằng nào cũng nên tập đọc sao?”
“Đúng vậy, nhưng...” Tôi nghiêng đầu. “Hình như cháu chưa nói với ông mà, chuyện về ‘cơ địa’ đấy.”
“Tao nghe con bé nhà này kể. Cũng không nhớ là bao giờ nữa.”
Ông Shida tay vẫn cầm nguyên đậu cô ve, duỗi ngón tay về phía Ayaka. Cô bé hất cằm lên trần nhà như muốn tránh ngón tay đó, “Em nghe chị kể từ khá lâu rồi. Xin lỗi nhé, có lẽ là bí mật của anh phải không?”
“Không, không phải đâu. Anh cũng không giấu giếm gì.”
Cũng không phải chuyện dễ được người khác thấu hiểu nên tôi mới không kể tông tốc ra. Số người biết chuyện chỉ giới hạn trong nhà trong họ và bạn bè chơi với nhau lâu năm thôi.
“Anh Gora, xong việc của chị anh xuống dùng cơm tối nhé? Để em chuẩn bị luôn.”
Tôi suy nghĩ một chút. Tuần này không phải phiên tôi nấu cơm. Mẹ thì bảo hôm nay có việc nên sẽ về trễ rồi.
“Cảm ơn em. Anh xin phép được ở lại dùng bữa.”
“Anh không cần phải trịnh trọng như thế đâu! Ông Shida thì sao ạ?”
“Tao thì khỏi đi. Giờ tao phải ghé quán cà phê internet để tắm nữa.”
“Sao thế ạ? Ông ăn cơm xong hẵng đi cũng được mà!”
“Vé giảm giá sắp hết giờ sử dụng rồi. Dạo gần đây nhà tắm công cộng ít đi, tắm rửa cũng vất vả lắm. Dọn dẹp xong phần này là tao về thôi.”
“Thế ạ, nếu không ngại thì ông cứ tắm ở nhà cháu đi. Dù đây cũng không phải là phòng tắm hạng nhất.”
“Được lời như cởi tấm lòng đấy, nhưng sao mà làm thế được! Tắm rửa ở nhà mấy cô gái trẻ thế này bất tiện lắm, phải không?”
“Dạ... có lẽ là vậy.” Tôi hiểu tâm trạng của ông. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ do dự.
Nhặt xong cọng đậu cô ve cuối cùng, ông Shida đứng lên khỏi ghế, “Nhân tiện tao cũng có chuyện muốn hỏi chú mày. Gần đây trục trặc gì với lão chủ tiệm sách Hitori phải không?”
“Hả?” Tôi giật mình khi cái tên đó đột nhiên được nhắc đến.
“Tiệm Hitori là tiệm nào vậy ạ?”
Ayaka hỏi trong lúc đều tay trộn những lát cá ngừ với khoai nghiền. Thực đơn hôm nay hình như là món maguro yamakake don (cơm cá ngừ sống và khoai mài). Không ngờ một nữ sinh trung học lại làm được món này.
“Ở Tsujido đấy. Chủ nhân là một lão già quạu cọ, nhưng tiệm được lắm. Con bé chị mày cũng hay đến đó. Tao đã chạm mặt mấy lần rồi.”
“Ồ thế ạ?”
“Ông Shida hay đến tiệm sách Hitori ạ?” Tôi rất ngạc nhiên. Đây là lần đầu tôi nghe chuyện này.
“Ủa, không biết à? Chỗ đó từ ổ của tao đi ra khá gần, lại còn thu mua tiểu thuyết kì bí và khoa học viễn tưởng khổ bunko với giá cao nữa. Tao hay đến đó lắm!”
Tiệm Hitori tập hợp kha khá sách bunko tuyệt bản. Ồng Shida hay lui tới cũng không có gì là lạ.
“Ông chủ đằng ấy có biết ông Shida hay tới Biblia không ạ?”
“Ôi dào. Này nhé, ngay sáng nay tao sang đó bán sách, lão ta cũng hỏi han lằng nhằng! Cái thằng to con tên Gora ra sao, khách đến tiệm này trông thế nào, con bé chủ tiệm gần đây có gì quai quái phải không...”
“Ơ kìa? Sao ông ta lại hỏi những chuyện như thế chứ?” Ayaka nhíu mày.
“Tao cũng thấy lạ và thắc mắc ngay, nhưng lão ta không muốn trả lời thành thật. Vậy thực tế là thế nào? Đã xảy ra chuyện gì với lão chủ tiệm ấy?”
“Gần đây thì không... Đợt trước có chút rắc rối, nhưng giải quyết xong rồi.”
Chính là vụ mất cắp Cô gái bồ công anh xảy ra cách đây mấy tháng. Thủ phạm đã bị bắt, sách cũng được hoàn trả. Sau đó chúng tôi không gặp ông chủ tiệm Hitori thêm lần nào nữa.
“Thế à? Nếu vậy thì là chuyện gì?”
“Là chuyện gì nhỉ...?”
Tôi bỗng nhớ đến tập Tội ác bằng tranh gắn nhãn giá của tiệm Hitori ở nhà Kishiro Keiko. Khả nang cao là bà ấy và ông Inoue quen biết nhau. Chưa biết chừng lại có liên quan đến lời ủy thác lần này.
Rời khỏi nhà bếp, tôi bước lên cầu thang trong tâm trạng lo âu.