“Có phải Cô gái bồ công anh nằm trong ‘Tuyển tập kiệt tác khoa học viễn tưởng lãng mạn nước ngoài’ không?”
“Ồ, hóa ra cậu cũng hiểu biết sâu rộng ra phết. Thế mà anh lại nghe kể nhân viên ở Biblia không rành về sách cơ đấy.”
“À, cũng ngẫu nhiên thôi ạ.”
Tôi trả lời nước đôi. Hiện vật đang lù lừ ngay trước mắt chứ đâu phải do tôi hiểu biết gì cho cam.
“Có thật là cuốn sách ấy bị ăn cắp không?”
“Hả? Ý cậu là sao cơ?”
“Có thật là cuốn Cô gái bồ công anh nằm trong đống sách ấy không? Hay do phía Hitori có gì nhầm lẫn...”
Khả năng này hiện lên trong đầu tôi ngay lập tức. Nếu chỉ đơn giản là nhầm lẫn thì chẳng khó để tìm ra cách giải quyết vẹn toàn. Tuy nhiên, Takino gạt đi.
“Anh còn nhớ rõ mình thẩm định giá và mua vào mà. Bản thân anh không rành về sách tuyệt bản mảng khoa học viễn tưởng, nên không đưa ra giá cao lắm... Nhưng chính khách hàng lại bảo giá bao nhiêu cũng được.”
“Khách đem bán là cái chị cuồng sách phải không anh?”
Anh từng kể người mang sách đến bán là một phụ nữ đeo kính khoảng ba mươi tuổi rất yêu thích sách.
Nhưng nếu cuồng sách, chị ấy phải khắt khe chuyện giá tiền mới đúng.
“Vị khách bảo giờ chị không thích sách như ngày xưa nữa. Chị ấy ly hôn với chồng và quyết định chuyển chỗ, nên muốn bỏ đi những thứ không cần thiết càng nhanh càng tốt để ra khỏi nhà. Hình như hai vợ chồng cứ chạm mặt là lại to tiếng. Chị ấy than sống chung với nhau mười năm mà còn như vậy.”
Không ngờ ẩn đằng sau lại là câu chuyện đầy bạo lực của người lớn, không phù hợp với tinh thần Cobalt bunko chút nào. Có lẽ đó mới là hiện thực.
“Chà, trong trường hợp này, câu hỏi đặt ra sẽ là ai đã ăn cắp quyển sách... Nhưng hà cớ gì bác Inoue lại nghi ngờ Shinokawa cơ chứ?”
Lưng tôi túa ra đầy mồ hôi thật khó chịu Trời đang lạnh cơ mà.
“Ý, ý anh là sao?”
“Anh cũng có biết đâu. Bỗng dưng bác ấy tuôn ra một tràng, nào là con gái của Shinokawa ra tay chứ ai vào đây, nào là kẻ hai mặt cùng một giuộc với bà mẹ, Anh đã cố thuyết phục bác ấy rằng Shinokawa không phải kiểu người tự tiện lấy thứ thuộc về người khác như vậy, khổ nỗi...”
Tiếng thở dài vẳng lại từ đầu dây bên kia.
“Anh định nhờ người quản lý bên hiệp hội đứng ra làm trung gian giải quyết, anh cũng đã chuyển lời tới bác Inoue như vậy rồi, chỉ là muốn báo cho mọi người liệu mà chú ý thôi. Với tình hình này, không sớm thì muộn, bác ấy sẽ đến Biblia đấy. Nếu thấy Shinokawa không đối ứng được thì cậu ra mặt giúp anh. Còn ngay cả cậu cũng không xong thì cứ liên lạc với anh nhé.”
“Em hiểu rồi.”
Chuyện Shioriko bị nghi ngờ cứ luẩn quẩn mãi trong đầu tôi.
Giống như lời anh Takino, tôi cũng tin chắc Shioriko không lấy trộm sách. Bản thân cô đã từng bị thương bởi một kẻ sẵn sàng làm bất cứ việc gì, kể cả trộm cướp, để lấy được bản in đầu của cuốn sách gã muốn. Do đó, ắt hẳn cô còn căm ghét hành động ấy hơn người bình thường gấp bội.
Duy chỉ có một điều khiến tôi lưu tâm, đó chính là việc Shioriko mang Cô gái bồ công anh xuống đây. Tình cờ một cuốn sách biến mất khỏi cọc tuyệt bản ở hội quán, tình cờ Shioriko lại có chính nó, và tình cờ ngay lúc này, cô quyết định đưa nó ra bày bán. Mọi sự ngẫu nhiên đến thế là cùng.
“A lô, cậu nghe anh nói gì không?” Tiếng gọi của Takino kéo tôi trở về thực tại.
“Xin lỗi anh. Em nghe không rõ lắm.”
“Vậy hả? Thôi, những lời ấy cũng chẳng có gì to tát, nhưng nếu gặp phải Shinokawa thì anh lại không nói được. Thật tốt khi cậu vào làm ở Bilbia.” Takino nói với giọng nghiêm túc.
“Tại sao lại thế ạ?”
“Shinokawa nhát người lạ nhưng nói chuyện về sách là liến thoắng tuôn một tràng. Em ấy làm việc chăm chỉ, song không mở lòng được với nhân viên trong tiệm. Nên dù có thuê thêm người thì cũng ít giao tiếp, rốt cuộc là chẳng ai gắn bó lâu dài.”
Vấn đề này tôi đã nghe Shioriko kể đôi chút. Hình như do cô ấy nói về sách dông dài quá, họ không chịu được đành nghỉ làm luôn.
“Đã vậy còn thêm vết thương ở chân nữa. Mọi người trong hiệp hội lo lắng lắm, cứ sợ tiệm đóng cửa đến nơi... Chà, có lẽ không phải ai cũng lo như thế. Dẫu sao thì từ hồi hè, có cậu nhân viên vào làm nên tiệm vẫn xoay xở được, anh nghe mà an tâm.”
Anh nói không phải ai cũng lo như thế là ám chỉ tiệm sách Hitori chăng. Bất chợt, tôi nhớ lại cuộc nói chuyện với ông Inoue.
“Mọi người biết tên của em từ trước à?”
“Hả? Cậu nói vậy là sao?”
“Hôm trước, bác Inoue đã gọi em là Gora. Dù bác ấy mới gặp em lần đầu tiên.”
“Thế à, chắc bác ấy nghe được ở đâu đó. Anh chỉ thấy người ta đồn rằng nhân viên mới vào Biblia ở lại tiệm làm việc lâu một cách thần kì, chứ có biết tên họ hay mặt mũi cậu ra sao đâu. Ngay cả quen thân với Shinokawa như anh đây đến tận hôm kia mới biết đấy.”
“Anh nói có lý...”
Càng lúc câu chuyện càng kì lạ. Bác Inoue biết tên của tôi từ đâu nhỉ?
“Tóm lại là Shinokawa rất tin tưởng cậu. Anh quen em ấy lâu nên anh hiểu. Nói không chừng, ngoài cha rnình ra, cậu là người khác phái mà em ấy đặt nhiều niềm tin nhất đấy. Không, anh không đùa đâu!”
“Còn anh Takino thì sao?”
Đang đà câu chuyện nên tôi buột miệng hỏi. Hai người giống như hai anh em, anh ấy còn khá thân thiết với Shioriko. Nếu bảo trước đây họ đã từng hẹn hò, tôi cũng không lấy gì làm bất ngờ.
“A, câu này anh hay bị hỏi lắm.”
Tôi nghe thấy anh khẽ tặc lưỡi.
“Dạo này anh ít khi nói chuyện với em ấy. Ngày xưa thì hay bàn về sách vở do cả hai cùng yêu thích sách, khổ nỗi sở thích lại không hợp nhau. Vì em ấy thích những truyện bi ai, nội dung khiến con tim xao xuyến.”
Công nhận Takino nói đúng. Cuốn Cô gái bồ công anh trước mặt tôi chắc là xếp vào thể loai “con tim xao xuyến” đây thôi.
“... Còn anh thì thích nội dung truyện kinh khủng ghê gớm một chút. Như truyện kinh dị hay rùng rợn chẳng hạn. Shinokawa đọc cũng nhiều, nhưng có cái tật hễ thấy đoạn nào miêu tả tàn độc là lại thắc mắc ý nghĩa. Cách đây không lâu, bọn anh cãi nhau to vì cách giải thích chương cuối của một cuốn tiểu thuyết, thế là từ đó, anh giữ khoảng cách với em ấy.”
“Chương cuối gì thế anh?”
“Không rõ cậu có biết cuốn này không, nó là một tác phẩm lấy bối cảnh trong tương lai gần, một tên bất lương suốt ngày giở trò bạo lực...”
Nghe đến đây, tôi đã nhận ra ngay. Tuy chưa đọc nhưng tôi nắm được nội dung câu chuyện.
“Có phải là cuốn Quả cam dây cót không anh?”
“Cậu này biết nhiều quá nhỉ!” Giọng Takino nhảy lên mấy tông. “Bọn anh tranh luận kịch liệt về việc chương cuối có cần thiết hay không. Anh thì cho là không cần, Shinokawa thì khăng khăng bảo phải có... Em ấy kể gì với cậu à?”
“Dạ, không phải thế, em tình cờ biết vậy thôi.”
Khoảng ba tháng trước, cửa tiệm chúng tôi xảy ra chút xáo động xoay quanh tiểu thuyết Quả cam dây cót của Anthony Burgess, nhưng khó mà giải thích trong dăm ba câu.
Trong chương cuối của cuốn tiểu thuyết này, nhân vật chính bất lương “suốt ngày giở trò bạo lực” sẽ thay đổi tâm tính. Tuy nhiên suốt một thời gian dài, Nhật Bản chỉ bán bản đã lược bỏ chương cuối cùng mà thôi.
“Tình cờ mà biết được chừng đó cơ à, cậu đỉnh thật đấy nhỉ! Này, từ ngày mai cậu với em ấy thành một cặp đi. Anh cho phép đấy.”
“Hả?”
Bất giác, tôi la oai oái vào ống nghe. Tôi thầm trách mình phản ứng thái quá.
“Chậc, tất nhiên cũng cần đương sự cho phép nữa.”
Đương nhiên là vậy rồi.
Tôi muốn quen nhưng cô thì không. Ngày trước cô từng nói không muốn kết hôn với bất cứ ai. Bởi vì cô lo sợ mình sẽ đi theo vết xe đổ của người mẹ.
Tôi quay đầu về phía gian nhà chính để chắc chắn rằng Shioriko vẫn chưa quay lại.
“Cha mẹ hai chị em Shioriko là người thế nào vậy anh?”
Mục đích của tôi khi hỏi lòng vòng như vậy là muốn biết về Shinokawa Chieko, mẹ của hai chị em Shioriko. Anh Takino là người quen của gia đình cô thì ắt hẳn sẽ biết ít nhiều.
Thoáng lưỡng lự truyền qua từ đầu dây bên kia.
“Cậu muốn hỏi tại sao cô Shinokawa bỏ nhà phải không?”
“Nhìn chung là vậy.”
“Thế à... Chà, hai người họ hòa thuận lâm. Ít nhất theo anh thấy là như vậy.”
Anh chậm rãi nói như đang lục tìm trong kí ức.
“Chú Shinokawa khá kiệm lời, còn cô thì vui tươi và hoạt ngôn hơn. Cả hai người đều rất yêu sách, khi nào vắng khách, họ đều bàn về sách cả.”
“Cà hai người cùng quản lý cửa tiệm à?”
“Ừ, đúng rồi. Nhưng lúc anh đủ lớn để ý thức được, chú Shinokawa đã rút khỏi tiệm. Anh nghe kể lý do là vì từ ngày cô làm ở Biblia, cửa tiệm ăn nên làm ra hơn. Nói vậy chứ cô ấy cũng nảy sinh bất đồng với khá nhiều người, bác Inoue là một ví dụ.” Nói đến đây, Takino im bặt. Dường như anh đang bối rối không biết có nên kể tiếp hay không.
Đúng lúc ấy, từ đầu dây bên kia, tôi thoáng nghe thấy tiếng động lạch xạch và giọng người khác vọng lại. Rồi Takino đáp “Xin quý khách chờ một chút” và vội vàng nói vào ống nghe, “Chết thật, có khách đến. Để lần tới, có thời gian rảnh, từ từ anh kể cho. Tạm thời, cậu để ý vụ ông Inoue giùm anh nhé! Anh cúp máy đây.”
Takino nhanh nhảu cắt ngang cuộc nói chuyện rồi dập máy. Tiệm sách cũ Biblia chúng tôi thì vẫn vắng tanh vắng ngắt. Cửa tiệm chìm trong yên lặng.
Có gì đó không bình thường.
Từ hôm qua, sau khi chúng tôi đi chợ sách cũ về, nhiều chuyện kì lạ đã liên tục xảy ra. Từ vụ chồng sách ế được cho là hàng do Biblia đem tới bán, đến vụ Cô gái bồ công anh bị lấy trộm khỏi đống sách tiệm Hitori mua được nhờ thắng đấu giá, giờ lại vụ Shioriko mang cuốn Cô gái bồ công anh ra bày trong tiệm. Tôi cảm thấy tất cả đều có dây mơ rễ má với nhau.
Nói thì nói vậy, nhưng bản thân tôi chưa đủ sức tìm ra mối liên hệ ấy. Có lẽ điều đầu tiên tôi nên làm bây giờ là hỏi thẳng người nắm rõ tình hình đồng thời cũng là người có khả năng lần ra manh mối nhất.
“Xin lỗi anh, tôi quay lại rồi đây!”
Shioriko từ nhà chính trở ra, cầm theo một túi giấy giống ban nãy.
“Có ai gọi điện đến à?”
Cô hỏi. Bấy giờ tôi mới nhận ra mình vẫn cầm ống nghe trong tay. Tôi rời điện thoại và đón lấy chiếc túi từ tay cô.
“Takino.”
“Anh Renjo ấy à? Lạ nhỉ! Có chuyện gì sao?”
“Chợ sách cũ đang xôn xao về một vụ trộm sách hôm qua.”
“Hả! Anh nói thật đấy à?”
Đôi mắt sau tròng kính trợn tròn lên. Nhìn thế nào cũng thấy cô đang vô cùng kinh ngạc. Tôi tường thuật lại câu chuyện Takino kể, và chỉ giải thích vắn tắt vấn đề liên quan đến cuốn Cô gái công anh. Nghe đến đoạn cuốn sách ấy chắc chắn nằm trong danh mục hàng Hitori đã mua, cô im lặng nhìn xuống quyển sách bìa xanh dương để trên quầy. Từ nét mặt, tôi không đoán được trong đầu cô đang nghĩ gì.
“Ừm, cuốn Cô gái bồ công anh hiện có ở đây...”
Tôi còn đang cẩn thận chọn lựa từ ngữ để xác nhận xem chuyện này chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên hay có khúc mắc gì khác thì đột nhiên cửa kính mở ra.
Gió lạnh cắt da cắt thịt ùa vào tận trong tiệm. Một người đàn ông với mái tóc bạc trắng mặc áo khoác dài nút gài lên tận cổ xuất hiện. Hôm nay ông không đeo kính, tay chống cây gậy to bản bằng thép.
Là ông chủ của tiệm sách Hitori.
“A...”
Shioriko thốt lên sợ hãi. Tôi cũng quá đỗi sửng sốt. Không ngờ ông lại đến đây nhanh như vậy. Inoue sải bước đến chỗ chúng tôi, gậy hầu như không chạm đất. Tôi mới nghĩ “thôi chết rồi” thì đã muộn.
Nhác thấy cuốn Cô gái bồ công anh có đính giá, Inoue nổi giận bừng bừng, mặt đỏ tía tai.
“Tôi biết ngay là trò của cô mà!”
Ông quát lên với Shioriko. Cô nép mình sau lưng tôi và giữ chặt lấy cánh tay tôi. Do ngạc nhiên và kinh hãi mà cô không thốt được lời nào.
“Xin lỗi. Bác nói vậy là sao ạ?”
Tôi vừa thủ thế vừa lên tiếng một cách bình thản nhất có thể. Chẳng may đối phương cả giận mất khôn, tôi sẽ tìm cách kiềm chế. Trông sức ông không ghê gớm lắm, nhưng cây gậy trong tay thì trái lại, khá đáng ngại.
“Là Cô gái bồ công anh chứ còn gì nữa! Con bé này đã ăn cắp cuốn sách ở hội quán hôm qua! Từ đống sách tôi đấu giá được!”
“Hả? Bác, bác nhầm... rồi... Cháu, cháu...”
“Cô ấy không làm chuyện đó đâu.”
Thay mặt cho Shioriko, tôi đứng ra phủ nhận. Qua khóe mắt, tôi liếc thấy cô gật đầu lia lịa.
“Đây là cuốn sách của cô ấy.”
“Đừng có giỡn mặt với tôi. Ý cậu nói đây chỉ là ngẫu nhiên chắc?”
“Cháu cho là vậy đấy.”
Thật ra trong thâm tâm, tôi không nghĩ điều này là tình cờ, nhưng giờ tôi chỉ còn cách khăng khăng như vậy mà thôi. Tôi vội vàng thêm vào để không bị ông nhìn thấu.
“Cô ấy không thế nào ăn trộm trước mặt bao nhiều người như vậy được.”
Tôi lặp lại nguyên si lời Takino. Inoue nheo mắt, dường như sinh nghi trước thái độ bình tĩnh của tôi.
“Thằng con nhà Takino báo cho các người rồi chứ gì... Thật là lắm chuyện!” Ông tặc lưỡi đầy vẻ bực tức. “Thiếu gì cơ hội để lấy cắp cuốn sách. Trước khi đấu giá diễn ra, tôi có quay lại hội trường, thì thấy cô ta đang nấp sau cái thân hình hộ pháp của cậu đấy thôi. Khi ấy, có ai ở gần đó không?”
Tôi không khỏi bất ngờ. Quả thật lúc hai bên lườm nguýt nhau, tôi đứng án ngữ chính là để che cho Shioriko. Đống sách lại được đặt ở một góc hội trường, khá khuất tầm mắt mọi người.
“Bác có bằng chứng cho việc đó không...”
“Điều tra là ra ngay thôi. Bao che cho cô ta, có khi cậu cũng bị hỏi tội ấy chứ. Hay là cậu tin rằng cô ta là một người trung trực, không lá mặt lá trái?”
Riêng điều này, có lẽ tôi hiểu rõ. Trước đây, để bảo vệ cuốn Những năm cuối đời của Dazai Osamu khỏi tên cuồng sách Tanaka Toshio, Shioriko đã nói dối mọi người xung quanh, kể cả cảnh sát, rồi một thân một mình đối mặt với nguy hiểm. Khi cần thì cô ấy cũng có đủ kiên cường để vượt qua mọi chuyện, bằng bất cứ giá nào.
“Cô ta là con gái của Shinokawa Chieko. Cả khuôn mặt cũng giống bà ta như đúc.”
Inoue rít lên. Nhìn kĩ, những đầu ngón tay và cằm ông đang run lên bần bật. Cuối cùng tôi đã nhận ra. Người đàn ông này không chỉ đơn thuần ôm nỗi hiềm khích đối với mẹ của Shioriko, mà ngay cả sự tồn tại của bà ấy thông qua cô con gái giống như tạc cũng đủ khiến ông kinh sợ.
Tôi từng nghe kể Shinokawa Chieko là một người sẵn sàng uy hiếp người khác chỉ để mua được số sách mình thích. Phải chăng ông Inoue này cũng từng nếm trải cảnh ngộ tương tự?
“Cô ấy dứt khoát không phải là kẻ cắp.”
Tôi kiên quyết. Duy có điều này thì tôi tin chắc.
“Cậu lấy căn cứ ở đâu mà khẳng định thế? Từ vẻ đẹp quyến rũ của cô ta hả?”
Tiếng tim đập loạn truyền qua tay tôi từ nãy đến giờ. Shioriko đang bám chặt lấy tay tôi. Một thứ to lớn, mềm mại áp vào khuỷu tay khiến tôi càng lúc càng khó tập trung vào nội dung câu chuyện.
“Làm gì có chuyện đó.”
Hay là có nhỉ...
“Nếu không thì là gì? Cậu giải thích cho tôi nghe xem nào.”
Câu chữ nghẹn cứng trong cổ họng. Thật ra tôi chưa kịp hỏi Shioriko tình hình cụ thể, giờ bắt tôi trình bày căn cứ thì cũng đáng lo.
“Sao thế, không trả lời được à?”
Inoue càng hối hả thúc ép. Cơn run rẩy của Shioriko truyền qua tay tôi đã dừng lại tự lúc nào. Như thể cô đang nín thở chờ đợi câu trả lời. Lúc này, tôi không thể không nói gì được.
“Cháu dám đảm bảo cô ấy không ăn cắp.”
“Cái quái gì vậy? Tôi nói cậu đưa căn cứ ra đây!”
“Nếu cô ấy là thủ phạm thì không chỉ có một cuốn bị mất đâu. Chắc chắn cô ấy đã lấy hết những cuốn có giá trị rồi!”
Nói xong, tôi mới nhận ra mình bị hớ. Như thế hoàn hoàn không biện hộ được gì mà thậm chí nghe như đang đổ lỗi vậy.
Nhưng, Inoue bỗng chốc thở dài như thể sức lực đã rút đi đâu hết.
“Ra là vậy.”
Có vẻ câu trả lời đã thuyết phục được ông. Điều này nằm ngoài mong đợi của tôi.
“Nhưng nếu lời cậu nói là đúng, thì thủ phạm ăn cắp sách của tôi vẫn còn nhởn nhơ à?”
“Chà, có lẽ...”
“Nếu thế, nội trong năm nay, cậu tìm ra tên đó cho tôi.”
“Hả?”
Tôi há hốc miệng. Chuyện này khác nào hái sao trên trời?
“Nếu tìm không ra tên trộm, tôi sẽ đến đồn cảnh sát trình báo. Từ giờ đến lúc ấy, tôi sẽ giữ cuốn sách này. Nó là chứng cứ mà.”
Inoue chộp lấy quyển Cô gái bồ công anh năm tênh hênh trên quầy, chúng tôi chưa kịp bảo dừng lại thì ông đã nhanh chân rời khỏi cửa tiệm. Cánh cửa kính vẫn mở toang. Chỉ còn lại hai chúng tôi trong tiệm sách cũ lạnh lẽo.
Vụ này căng rồi đây, tôi thầm nhủ. Đúng là không thể phủ nhận vụ trộm và cửa tiệm tôi lại chuẩn bị trưng bán đúng cuốn sách giống với cuốn bị đánh cắp, Lỡ như Inoue khăng khăng quy kết Shioriko là kẻ trộm sách, thì lẽ nào cảnh sát lại không nghe theo? Nếu để cuốn vào vụ bê bối này, thiên hạ sẽ càng đồn ầm lên, uy tín của tiệm sẽ chịu tổn thất. Vụ Tanaka Toshio qua đi chưa được nửa năm đã lại đến vụ này.
Đã thế, chắc chắn không thể tìm ngay ra thủ phạm. Nghĩ thế nào cũng thấy đây là việc không khả thi.
“Anh Daisuke.”
Chẳng biết tự khi nào, Shioriko đã buông tay tôi ra, cô chăm chú ngước nhìn tôi, đôi mắt ươn ướt như sắp khóc. Cô sợ ông chủ tiệm sách Hitori đến vậy sao? Có lẽ là tại tôi đã khiến cô tổn thương. Làm sao có chuyện cô lấy hết sách nếu là thủ phạm được. Dù thế nào thì tôi cứ phải xin lỗi trước đã.
“Ừm, lúc nãy...”
“Nếu được, tối nay mình đi uống nhé?”
“Hả?”
Tôi chẳng tin nổi vào tai mình.