Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết
Phần Kết

❊ ❊ ❊

Phần kết: Nhật kí Cra-Cra

của Sakaguchi Michiyo

(Bungeishunju phát hành)

Chẳng hiểu lá khô từ đâu bay tới trải đầy con đường trước cửa tiệm. Bình thường, hằng tuần tôi đều quét một lần, nhưng cứ cái đà này, có khi phải dọn hằng ngày mới sạch được.

Tôi đẩy biển hiệu và xe cút kít chứa sách đồng giá vào trong, lật tấm bảng đề “Mở cửa” thành “Đóng cửa”. Tiếng quạ kêu từ xa vọng lại.

Đã đến lúc đóng cửa tiệm sách cũ Biblia. Tôi bước vào tiệm đúng lúc Shioriko vừa thả hết tiền vào tủ đựng có khóa kéo.

“Giờ tôi đi cất tiền vào két sắt. Anh tắt đèn giùm tôi nhé!”

Cô nhanh nhẹn giao việc cho tôi rồi trở vào nhà chính. Khi cô mở cửa, mùi cà ri thoang thoảng bay ra. Có lẽ đó là bữa tối của gia đình cô hôm nay.

Còn lại một mình, tôi bỗng cảm thấy cửa tiệm như rộng hẳn ra. Vậy mà hồi mùa hè, phải một mình trông tiệm, tôi chỉ thấy bình thường.

Từ hôm chúng tôi đến Fujisawa để mua lại manga cũ, đã hai tuần trôi qua. Cuối cùng, cô cũng lấy lại vẻ tươi vui thường ngày.

Một phần số sách mua được chúng tôi bán trên mạng, phần còn lại đem ra chợ sách cũ do những người kinh doanh sách cũ đứng ra mua bán. Trong đống sách mang bán có nhiều cuốn tankobon nổi tiếng, nên rất đông tiệm sách cũ tham gia đấu giá, cuối cùng, một cửa tiệm lâu năm ở khu Kandajinbocho đã giành chiến thắng. Có lẽ lúc này, chúng đang góp mặt trong bộ sưu tập cất giữ ở phòng một độc giả cuồng nhiệt của Fujiko Fujio rồi chăng.

Tôi tắt hết đèn, chỉ để lại đèn chỗ quầy tính tiền, rút hết phích cắm đèn neon ở tủ trưng bày. Đúng lúc đó, Shioriko quay lại.

Một tay cô chống nạng, tay còn lại đeo một túi giấy to và cầm cốc nước đang bốc khói nghi ngút. Hình như hơi nặng nên tay cô khẽ run lên.

“Ừm, anh bưng hộ tôi được không?”

“À, vâng!”

Nghe theo lời cô, tôi cầm lấy cốc nước và túi giấy rồi đặt chúng lên quầy. Túi giấy nhét đầy những cuốn sách bìa cứng. Trong cốc có vẻ là cà phê hòa tan.

“Sáng mai anh đem chỗ sách này ra xe đồng giá giúp tôi. Còn cà phê thì mời anh ạ! Hôm nay anh đã vất vả rồi.”

“Cảm ơn cô!”

Tôi uống một ngụm cà phê từ chiếc cốc cỡ lớn. Shioriko mỉm cười nhìn tôi. Nhưng một mình uống thế này, tôi cứ thấy ngại ngùng sao đó.

“Trong kia có sữa và đường nữa đấy. Hay anh uống cà phê đen luôn?”

“Ừm.”

Tôi gật đầu. Tôi thì sao cũng được.

“Ủa, còn phần của Shioriko đâu?”

“Á!”

Cô đưa tay lên bụm miệng. Hóa ra không phải cô không muốn uống mà là quên mất.

“Để tôi đi pha phần của mình. Anh đợi chút nhé!”

“Thôi, tôi bảo này.”

Trước khi cô hớt hải quay vào trong, tôi lên tiếng Đi ra đi vào như vậy thì mất thời gian lắm.

“Tôi nhấp miệng rồi nhưng nếu được thì cô uống chung luôn nhé? Cà phê cũng nhiều mà.”

Cô suy nghĩ một chút rồi mơ màng gật đầu.

“Làm phiền anh. Vậy tôi uống chung với anh.”

Đặt cốc cà phê lên một góc quầy, chúng tôi thay nhau nhấm nháp. Gần đây, sau khi công việc xong xuôi, thỉnh thoảng cô lại đem đồ uống ra cho tôi như thế này.

“À, đúng rồi. Nếu được, hôm nay anh Daisuke ở lại dùng cơm luôn nhé?”

Cô nói như thể vừa chợt nhớ ra.

“Em gái tôi đang nấu cà ri bên trong, nhưng chỉ có hai đứa tôi thì thể nào cũng bị thừa.”

“Hả? Thế có được không?”

Kể từ khi tôi bắt đầu vào làm, đã ba tháng trôi qua nhưng đây là lần đầu tiên cô mời tôi ở lại dùng cơm.

“Có mỗi cà ri gà thôi...”

“Tôi không khách sáo đâu. Nhà tôi cũng chỉ làm toàn cà ri gà.”

“A, thế là giống nhà tôi rồi. Nói vậy chứ khi nào đi ăn ngoài, chúng tôi sẽ ăn những loại cà ri khác nữa.”

Sau dịp tâm sự ở bãi biển Shichirigahama, dường như khoảng cách giữa tôi và Shioriko đã rút ngắn lại. Có lẽ là vì tôi đã nghe toàn những chuyện rất riêng tư, về mẹ cô và đưa đẩy thế nào lại thành ra cả chuyện cô quyết định ở vậy đến hết đời nữa.

Vừa ngồi nói những chuyện trên trời dưới đất, tôi vừa lôi đống sách trong túi giấy ra chất lên quầy. Giống như lần trước, chắc cô lấy đống sách này từ phòng riêng, ủa?

Ở đây lẫn vào một cuốn sách với phần gáy quen quen. Nhật ký Cra-cra của Sakaguchi Michiyo đây mà. Đã vậy lại tận ba quyển. Tôi nhớ không lầm, lần trước đã bán năm, sáu cuốn. Lúc tôi gấp chiếc túi giấy trống không lại, ánh mắt cô và tôi gặp nhau.

“Cô vẫn còn mấy quyển Nhật ký Cra-cra cơ à?”

“Tôi mua đấy.”

“Cô mua?”

Tôi hỏi ngược lại. Chính cô bảo mình không thích cuốn sách người mẹ đã bỏ đi mất hút để lại cơ mà?

“Tại sao cô lại mua vậy?”

“Đó là bí mật.”

Một nụ cười nở trên đôi môi xinh đẹp. Mà không, có lẽ cô đang cố nặn ra nụ cười ấy. Tôi nhấp thêm ngụm cà phê. Bây giờ tôi có vặn hỏi lại thành ra tọc mạch.

Nhưng...

Tôi suy nghĩ thật kĩ.

Khi muốn hiểu thêm về một người, ta không thể tránh khỏi việc trở nên tọc mạch. Vì nếu chẳng làm gì mà chỉ im lặng dõi theo người ấy, mối quan hệ đang có không chừng cũng sẽ phai nhạt mất.

Cảnh ngộ này tôi từng trải qua rồi.

Tôi nhè nhẹ đặt cốc cà phê xuống.

“Thế tôi thử đoán bí mật ấy nhé?”

Shioriko uống cà phê, đôi mắt cô lấp lánh sau cặp kính. Trong thoáng chốc, tôi chột dạ, có lẽ mình không nên nói thế. Nhưng bây giờ muốn rút lời lại cũng chẳng kịp nữa rồi.

“Anh chỉ đoán suông thôi à?”

Cô nghiêng đầu hỏi.

“Sao cơ?”

“À không, ý tôi là... không có điều kiện gì khi đoán trúng hay đoán trượt à?”

Dường như cô không khó chịu khi tôi khơi ra chuyện này. Thậm chí, tôi không ngờ cô còn bàn tới điều kiện các thứ.

“À, cô nói cũng đúng.”

Tôi bối rối. Trong thoáng chốc, tôi khó lòng nghĩ ra “điều kiện” gì hay ho.

“Hay là ngày nghỉ sắp tới, mình đi đâu đó chơi không? Shioriko thích đến nơi nào, tôi sẽ đưa đi?”

Đến cả bản thân tôi còn tự thấy lời mời này thật trắng trợn. Nghe kiểu nào cũng thấy đây là rủ rê hẹn hò. Ban đầu, chẳng qua đây chỉ là một vụ cá cược thôi mà.

“Thế cũng được. Quyết định vậy đi.”

Cô chấp nhận điều kiện một cách dễ dàng ngoài sức tưởng tượng, khiến tôi còn thấy sửng sốt.

“Cô thấy được thật chứ?”

“Tôi thấy được thật mà. Từ hôm bị thương tới giờ, tôi không đi dạo nhà sách cũ được nữa nên đang thấy cuồng chân đây. Mình đi nhà sách nào cũng được đúng không?”

Giọng cô rộn ràng reo vui. Địa điểm chỉ quanh quanh những tiệm sách cũ, có vẻ cô không mảy may xem đây là hẹn hò.

Nhưng tốt nhất không nên được voi đòi tiên. Tôi đằng hắng.

“Vậy tôi đặt câu hỏi có được không?”

Day day ngón tay vào thái dương, tôi cất tiếng. Thật ra trong đầu, tôi đã đoán được sơ bộ, nhưng dl vài điểm phải hỏi lại cho chắc ăn.

“Trong phạm vi tôi trả lời được thôi nhé!”

“Cuốn sách mẹ cô để lại thế nào rồi?”

“Tôi xử lý rồi.”

“Mà trong đó có lời nào mẹ cô ghi lại cho cô không?”

Trong khoảnh khắc, mắt cô mở to. Dường như cô cũng phát hiện tôi đang đến gần chân tướng.

“Tôi không biết.”

“Cô không biết ấy hả?”

“Anh không được hỏi thêm nữa đâu.”

Shioriko nở nụ cười tinh nghịch. Bình thường nói về mẹ cô có vẻ khó chịu là vậy, nhưng lúc này trông cô lại vui tươi hơn mọi ngày. Hay phải chăng dù cô không phải người đi tìm lời giải, cứ bí ẩn gì liên quan đến sách là cô lại thích thú thế này đây.

Chà, có lẽ tôi giống cô ở điểm ấy.

“Anh đã tìm ra câu trả lời chưa?”

Tôi thử sắp xếp những thông tin thu thập được trong đầu. Chừng như câu trả lời đang dần quy về một mối. Tôi có cảm giác rằng hơn cả suy luận, tôi đang tìm hiểu về một nhân vật tên Shinokawa Shioriko.

“Cô xử lý cuốn Nhật ký Cra-cra mẹ mình để lại rồi nhỉ?”

“Phải.”

“Nhưng cô không bảo là đã vứt nó đi.”

Tôi tiếp tục. Từ giờ mới vào nội dung chính.

“Cô đã bỏ nó vào đống sách đem bán ở chợ sách cũ phải không? Dạo trước, cha cô quản lý tiệm sách và phụ trách luôn nhiệm vụ mang sách đến chợ. Vậy nên, hiện tại cô không biết cuốn sách đang lưu lạc ở tiệm sách cũ nào.”

Cô im lặng lắng tai nghe. Những điều tôi nói nãy giờ chắc chưa có gì nhầm lẫn.

“Shioriko vẫn luôn tìm quyển sách ấy. Không chừng tiệm sách cũ nào đó đang bán cuốn ấy. Còn những cuốn này là do cô mua trên mạng. Mỗi lần thấy cuốn này, cô đều mua về và lật ra xem bên trong, nếu biết mình nhầm, cô sẽ đem ra bán ở bệ đồng giá. Đó là! lý do cùng một đầu sách mà cô có đến mấy cuốn.”

Tự khi nào, cà phê đã không còn bốc khói. Chừng như muốn câu giờ, Shioriko nhấp một ngụm cà phê.

“Tại sao anh lại nghĩ tôi đang tìm cuốn sách mình từng bỏ đi?”

“Cô vừa mới tự trả lời đấy thôi. Cô đã nói không biết trong sách có lời nào mẹ mình viết lại hay không mà. Lúc Shioriko nhìn thấy cuốn sách, cô cứ nghĩ mình biết bà gửi gắm tâm tư gì vào nó, nên chưa đọc mà đã đem bỏ luôn.

Nhưng sau này cô mới nghĩ lại. Nhỡ đâu trong tập sách, mẹ cô để lại lời nhắn dành riêng cho cô thì sao? Cô chính là muốn xác nhận lại điều ấy.”

Trong tiệm tịnh không một tiếng động. Tôi im lặng chờ đợi câu trả lời của Shioriko.

Cô từng bảo bản thân mình và người mẹ giống nhau. Nhưng chắc chắn không thể có chuyện cô hiểu toàn bộ những gì mẹ mình suy nghĩ được. Chính vì vậy, cô mới nhen nhóm ý định tìm về cuốn sách mẹ để lại mà tận mắt mình xác nhận.

“Ở Yokohama có một tiệm sách cũ tôi muốn đi từ lâu lắm rồi.”

Cô thì thầm mà không nhìn thẳng vào tôi.

“Ngày nghỉ sắp tới, anh đưa tôi đi nhé.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.